Trong mắt mọi người, tuy ta được tham dự bữa tiệc mà ngay cả Thiệu đại nương cũng không có tư cách góp mặt, nhưng đó chẳng qua chỉ là phép đãi khách của Chu gia.
Không một ai từng nghĩ sẽ liên hệ ta với Chu Nghiễn Hoài.
Ta cũng mặc kệ bọn họ nghĩ gì.
Đôi bên bình yên vô sự là tốt nhất.
Thế nhưng hôm ấy, vừa dùng xong bữa trưa, đã có một đám hạ nhân hùng hổ kéo đến.
Chẳng nói chẳng rằng, bọn họ bắt đầu dọn hết đồ đạc trong phòng ta.
Biểu tỷ giật mình đứng bật dậy.
“Có chuyện gì vậy?”
Vị ma ma dẫn đầu đáp:
“Phụng lệnh tam phu nhân, đến đổi chỗ ở cho Chài cô nương.”
Nhìn dáng vẻ của đám người ấy, thế nào cũng chẳng phải chuyện tốt.
Quả nhiên...
Bọn họ chẳng khác gì thổ phỉ, lôi hết đồ đạc của ta quăng ra ngoài, rồi ném tất cả về phía cửa hông dẫn sang nội viện.
Ta chắn ngay trước cửa.
“Ý gì đây? Nói cho rõ.”
Ma ma khom người hành lễ:
“Đồ đạc của Chài cô nương lát nữa sẽ có tiểu tư bên ngoại viện đến tiếp nhận.”
Bà ta ngừng một chút rồi nói đầy ẩn ý:
“Cô nương cũng đừng trách chúng ta thất lễ với khách. Chỉ là chuyện ôn dịch, không thể xem thường.”
Ôn dịch?
Ta giật mình.
Sau đại tai thường nối tiếp đại dịch.
Nghe nói tin này mới truyền đến vào sáng nay.
Trong thôn của ta... đã xuất hiện ôn dịch.
Thật ra ta và An An đã ở Chu phủ hơn 10 ngày, vốn chẳng có gì đáng ngại.
Chỉ là tam phu nhân vẫn luôn nuốt cơn giận trong lòng, nay cuối cùng cũng tìm được một cái cớ đường đường chính chính để làm khó ta.
Lúc ấy lòng ta chỉ lo lắng cho tình hình ở quê nhà, cũng chẳng còn tâm trí mà so đo với bà ta.
Cho đến chập tối.
An An hớt hải chạy vào.
“Khói... khói... cay quá...”
Ta bước ra khỏi phòng.
Lúc ấy mới phát hiện không biết từ bao giờ, khắp sân đã đốt đầy ngải cứu.
Mấy vị ma ma cầm từng bó ngải cứu, định mang vào trong phòng.
Ngoài sân đã bị hun khói đến nghẹt thở như đang cháy lớn.
Nếu trong phòng cũng đốt như vậy...
Chẳng phải muốn hun c.h.ế.t hai chúng ta hay sao?
“Chài cô nương.”
“An nguy của người trong phủ là quan trọng nhất. Xin cô nương đừng làm khó lão nô.”
Ta đứng nguyên tại chỗ.
“Nếu đã vậy, ngày mai ta sẽ rời khỏi Chu phủ. Hà tất phải ép người đến mức này?”
Ma ma vẫn không chịu nhượng bộ.
“Ngày mai cô nương đi thì hôm nay ngải cứu vẫn phải đốt.”
Đúng lúc ấy...
An An đã bị khói làm sặc đến ho liên tục.
Ta cúi xuống vỗ lưng cho con bé.
Nhân lúc ấy, vị ma ma kia lập tức chen vào trong phòng.
Hai bên giằng co, xô đẩy.
Không ngờ bó ngải cứu lại bén lửa vào vạt váy của ta.
Ta vừa định dập lửa...
Thì có người còn nhanh hơn cả ta.
“Chài Thư.”
Một chiếc áo choàng đã được nhúng ướt lập tức phủ kín người ta.
Đôi bàn tay ấy liên tiếp vỗ mạnh, dập tắt toàn bộ ngọn lửa.
Ta ngẩng đầu.
Đập vào mắt là đôi mắt vô cùng quen thuộc.
Trong đôi mắt ấy...
Không còn sự điềm tĩnh thường ngày.
Thay vào đó là nỗi lo lắng vô bờ, sự sốt ruột và cơn giận dữ không thể che giấu.
6
Nói đến lần thành thân giữa ta và Chu Nghiễn Hoài...
Quả thực vô cùng hoang đường.
Hôm ấy có một đoàn thương nhân ghé qua thôn.
Phụ mẫu ta cũng mua vài món đồ.
Đợi đến khi đoàn người rời đi mới phát hiện họ bỏ quên một con d.a.o găm nạm bảo thạch ở nhà ta.
Nhà ta xưa nay không bao giờ tham của người khác.
Thế là ta lập tức đuổi theo đoàn thương nhân.
Cưỡi con lừa chạy một mạch ra khỏi thôn, cuối cùng cũng trông thấy đoàn xe phía trước.
Ta còn chưa kịp gọi bọn họ.
Thì một toán sơn tặc từ trên núi lao xuống.
Ta cuống quýt quay đầu lừa định bỏ chạy.
Ai ngờ càng gấp thì con lừa càng chẳng chịu nghe lời.
Theo lẽ thường, đám sơn tặc cướp của là vì tiền.
Đoàn thương nhân ở ngay phía trước, đáng lẽ chúng sẽ không đến bắt một cô thôn nữ nghèo như ta trước.
Ta còn chưa kịp thở phào...
Đã nghe một tên sơn tặc hét lớn:
“Ở kia có một tiểu cô nương.”
“Đúng cỡ mà quân sư cần. Mau bắt nàng ta trước.”
"..."
Ta hoàn toàn tính sai.
Lần đầu tiên trong đời gặp đám sơn tặc bỏ mặc cả đoàn thương nhân đầy tiền bạc, lại chạy đi bắt một nữ nhân nghèo rớt mồng tơi như ta.
Trên đường bị chúng áp giải lên núi, ta chắp vá được nguyên do.
Nghe nói đại đương gia mới chiêu mộ được một vị quân sư cực kỳ coi trọng.
Người ấy không mê tiền, cũng chẳng ham quyền.
Ngày đầu quy thuận chỉ đưa ra đúng một yêu cầu:
Muốn một thiếu nữ vừa mới cập kê.
Đúng là một tên háo sắc.
Nghĩ đến việc rơi vào tay loại người ấy, lòng ta càng lúc càng lạnh.
Quả nhiên.
Vừa lên đến sơn trại, ta đã bị nhét thẳng vào phòng của vị quân sư kia.
Ta tháo một cây chân nến xuống, lại cạy thêm một tấm ván từ chiếc giường, rồi trốn sau cánh cửa.
Ta vốn khỏe, cũng chẳng thiếu mưu mẹo.
Ngay khi vị quân sư vừa khép cửa...
Ta lập tức giáng mạnh tấm ván xuống.
Không ngờ người ấy chẳng hề yếu đuối.
Chàng lập tức nghiêng người tránh được.
Trước khi ta kịp vung nhát thứ hai, chàng đã nắm lấy cổ tay ta, đoạt luôn tấm ván.
Khi nhìn rõ gương mặt chàng...
Ta không khỏi thấy tiếc nuối.
Dung mạo chính trực như vậy...
Ai ngờ lại là một tên háo sắc.
Quả nhiên...
Không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Ta đứng nguyên tại chỗ nhìn chàng.
Địch không động, ta cũng không động.
Nếu chàng dám động...
Thì cây chân nến ta giấu sau lưng tuyệt đối không phải để trưng.
Chàng bước lên một bước.
Ta lùi một bước.
Chàng không tiến nữa.
Dường như đã nhìn thấu mọi tính toán của ta.
“Nàng không cần phải đề phòng ta.”
“Ta sẽ không động vào nàng.”