Sau khi hắn từ quân doanh trở về, biết ta đã gả cho Bùi Hoài Chương, liền nổi trận lôi đình.
Nhưng sao hắn không tự nghĩ xem.
Hắn còn mang về hai đứa con thứ nữa.
Trong bốn mỹ tỳ hắn mang đi, hai người đã m.a.n.g t.h.a.i sinh con, còn một người hiện giờ vẫn đang mang thai.
Hắn có tư cách gì mà tức giận.
Cũng chẳng chịu nhìn xem những chuyện mình làm ghê tởm, hèn hạ đến mức nào!
Tiêu Hành Chi nhìn ánh mắt biến đổi của ta, cười lạnh.
“Cảm thấy Cô ghê tởm?”
Ta vội vàng cười lấy lòng.
“Không có, không có, sao có thể chứ, điện hạ cao quý sáng ngời như nhật nguyệt! Sao có thể ghê tởm được!”
Hắn cười nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, chắc là nhớ tới sáu năm trước ta từng mắng hắn còn chẳng sạch sẽ bằng tiểu quan (nam kỹ).
Ta càng thêm lấy lòng nhìn hắn.
Trước đây hắn từng nói.
Hắn ghét nhất dáng vẻ trang điểm đậm, nịnh nọt lấy lòng này của ta.
Nhìn là thấy buồn nôn.
Ta chỉ mong bây giờ hắn lập tức buồn nôn, lập tức thả ta đi.
Ta nhìn hắn còn thấy buồn nôn đây này!
Không ngờ hắn vuốt ve mặt ta, đột nhiên nở nụ cười âm trầm.
“Nàng cho rằng nàng cố tình làm ra bộ dạng ham hư vinh, nịnh nọt ân cần như vậy, Cô sẽ thấy nàng ghê tởm, không chạm vào người nàng sao?”
Bị hắn vạch trần suy nghĩ thật sự.
Tim ta khẽ nảy lên.
Hắn dễ dàng tháo đai lưng của ta, siết c.h.ặ.t eo ta không cho ta giãy ra.
“Đáng tiếc, đáng tiếc, chúng ta quen nhau đã sáu năm rồi, Tống Ngọc.
“Cô biết nàng không phải loại người ham hư vinh, thích trèo cao, cũng biết lòng nàng cao hơn trời, biết nàng thật sự muốn thứ gì.
“Lòng chung thủy và vị trí Thái t.ử phi, Cô đều không thể cho nàng.
“Khi còn chưa gả cho ai, nàng đã không thể làm Thái t.ử phi của Cô, nay đã là người tái giá thì càng không thể.
“Trước đây nàng chê Cô bẩn, bây giờ nàng cũng từng gả cho người khác rồi, chẳng còn là tiểu cô nương nữa, nàng và Cô chẳng khác gì nhau.
“Phụ thân nàng là một trực thần, lại là ngôn quan, căn cơ tổ tiên nhà nàng quá nông.
“Mẫu thân Cô xuất thân không cao, vì vậy Thái t.ử phi của Cô nhất định phải xuất thân danh môn, huyết thống cao quý.
“Nàng hiểu chưa?”
Hắn hôn lên dái tai ta.
Động tác rõ ràng rất nhẹ nhàng.
Nhưng ta chỉ cảm thấy nhục nhã và kháng cự.
Ta đành phải nhịn cơn buồn nôn, cười rồi gật đầu.
“Ta hiểu.
“Thái t.ử phi xuất thân cao quý, trong nhà từng có mấy vị đại tướng quân phò tá hoàng thất, mấy đời nắm binh quyền.
“Ta không bằng nàng ấy, gia thế nhà ta cũng không bằng nhà nàng ấy.”
Tiêu Hành Chi rất hài lòng khi thấy ta biết thân biết phận như vậy.
Cũng rất hài lòng khi ta tự hạ thấp bản thân, thừa nhận mình thấp kém như thế.
Nhưng ta thấp kém chỗ nào chứ.
Ta cảm thấy phụ mẫu và người nhà của mình đều rất tốt.
Trăm năm sau.
Dựa vào tài học và năng lực của phụ thân ta.
Người cũng sẽ trở thành một vị Thủ phụ lưu danh sử sách.
Nhà ta cũng sẽ trở thành danh môn thế gia.
Hoặc cũng có thể.
Tất cả mọi người cuối cùng đều hóa thành một nắm đất.
Chỉ cần c.h.ế.t rồi, kết cục đều như nhau, ai cao quý hơn ai chứ.
Tiêu Hành Chi lại cao quý hơn ta sao?
Phi!
Nếu thật sự dựa theo suy nghĩ của hắn mà phân cao thấp bằng huyết thống.
Xuất thân của mẫu thân ta còn tốt hơn mẫu thân hắn nhiều.
Hắn còn chẳng bằng ta.
Hắn mới là kẻ thấp hèn nhất!
Đến lúc tình ý dâng cao, hắn l.i.ế.m nước mắt trên mặt ta, khóe mắt đỏ lên.
“Tòa biệt viện này là Cô sai người mua.
“Sau này, khi Cô nhớ nàng, nàng phải cải trang tới đây chờ Cô.
“Nàng không được tái giá, cũng không được bàn chuyện hôn sự với người khác.
“Hiện giờ Cô không thể cho nàng danh phận, đợi ngày sau Cô đăng cơ, làm chủ thiên hạ, sẽ cho nàng một vị trí phi tần.
“Như vậy cũng coi như đã nâng đỡ nàng, không phụ bạc nàng.”
Ta vừa khóc vừa cười, nhịn cơn buồn nôn hỏi hắn.
Có cần ta quỳ xuống dập đầu tạ ơn hay không.
Ánh mắt hắn mơ màng, c.ắ.n lên vai ta một cái.
“Không cần. Sau này sẽ có lúc để nàng tạ ơn.”
Tối hôm ấy, khi trở về, ta không hề lén lút che giấu.
Dưới ánh mắt lo lắng của phụ thân và huynh trưởng.
Ta yếu ớt nói.
“Cho ta đi tắm trước đã.”
Ta tắm rất lâu.
Tiêu Hành Chi dung mạo diễm lệ tuấn mỹ, còn đẹp hơn cả tiểu quan.
Nhưng sao ta vẫn cảm thấy hắn ghê tởm đến vậy chứ.
Tắm xong, thay một bộ y phục khác.
Ta đi gặp phụ thân và huynh trưởng.
Dưới ánh mắt đau đớn của họ.
Ta bình thản nói.
“Ta đã hiến thân cho Thái t.ử để cầu hắn cứu phụ thân.
“Hắn mua một tòa viện bên ngoài, muốn ta làm ngoại thất của hắn.
“Nhưng ta không định làm như vậy. Ta chuẩn bị theo phụ thân tới huyện Hòe An nhậm chức.
“Phụ thân, con ghê tởm hắn, con chê hắn bẩn.”
Ánh mắt đau đớn của phụ thân khựng lại, người khó tin nhìn ta.
“Cái gì?”
Lời của ta quá mức trái luân thường lễ giáo.
Người vốn cổ hủ.
Nhất thời khó mà chấp nhận.
Ta cười hỏi.
“Phụ thân cảm thấy nữ nhi ghê tởm, không còn trinh tiết sao?
“Nhưng đối với nữ nhi mà nói, chỉ cần đổi lại được một mạng của phụ thân, cho dù phải vào Đông cung làm một nha hoàn hầu giường thì đã sao.
“Phụ thân cảm thấy mạng của bằng hữu quan trọng hơn mạng mình, nên cầu tình cho ông ấy, không sợ c.h.ế.t, khiến bệ hạ giận lây.
“Có lẽ đối với phụ thân, thanh danh còn quan trọng hơn cả tính mạng.
“Con không muốn vắt óc suy đoán người nghĩ gì.”
“Con chỉ muốn người sống.
“Bởi vì đối với con, phụ thân quan trọng hơn phu quân và cả thanh bạch của con rất nhiều.”