Người đã nước mắt đầy mặt.

Ta cho người thời gian suy nghĩ.

Nghĩ cho kỹ.

Rốt cuộc mình làm quan là vì điều gì.

Ngay cả bản thân và người nhà cũng không bảo vệ nổi.

Vậy làm thứ quan này rốt cuộc để làm gì!

Ta rời khỏi thư phòng, trở về viện của mình.

Huynh trưởng trách ta.

“Những chuyện này hà tất phải nói cho phụ thân biết, người sao chịu nổi.”

Ta cau mày, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Đây chính là những gì ta đã bỏ ra và mất đi, tất cả mọi người đều nên biết.

“Sau này nếu được hưởng vinh hoa phú quý, tất cả đều phải nhớ mà cảm tạ ta.

“Chứ không phải trốn tránh sự hy sinh và ân tình của ta.

“Để ta một mình nuốt hết mọi tủi nhục.

“Rồi đến khi các người công thành danh toại, lại chê ta bẩn, cảm thấy ta ghê tởm.

“Tìm đại một người gả ta đi thật xa.

“Để mắt không thấy thì lòng không phiền. 

“Chẳng lẽ ta không nói, những người thông minh như các huynh lại không đoán được phụ thân được thả ra bằng cách nào sao?”

Sắc mặt huynh trưởng lúc xanh lúc trắng, bị ánh mắt khinh miệt của ta nhìn đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

“Không ai… không ai muốn xóa bỏ công lao của muội, chúng ta đều biết muội đã khó khăn thế nào, cũng biết muội đã hy sinh những gì...” 

Ta gật đầu.

“Ừ, biết là được. Nhớ làm quan cho thật tốt để bù đắp cho ta.

“Chứ đừng chỉ nói suông.”

8

Thái t.ử âm thầm sai người mang rất nhiều đồ quý giá đến cho ta. 

Ta nhận hết không sót thứ nào, rồi đổi thành ngân phiếu.

Không lấy thì phí.

Không chỉ vậy.

Ta còn thẳng tay đòi hỏi thêm. 

Có lẽ vì mới bắt đầu, nên ta muốn gì hắn cũng đáp ứng.

Ta moi được không ít vàng bạc châu báu.

Tất cả đều đổi thành ngân phiếu.

Đây đều là thứ ta đáng được nhận!

Ta chính là bị con ch.ó điên kia c.ắ.n mà!

Đến ngày thứ bảy, Bùi Hoài Chương tỉnh lại, chuyện hòa ly đã thành kết cục không thể thay đổi.

Quả nhiên giống như ta dự đoán, hắn tìm tới nhà ta.

Hắn vô cùng tức giận.

Nhưng người ta một khi tức giận đến mức này.

Ngược lại chẳng thể nói nổi một câu trách móc nào.

Chỉ có thể ngây ngốc đứng đó, ngu ngơ hỏi một câu.

“Tại sao?”

Hắn khóc rất thương tâm.

Ta thở dài.

Không ngờ trong lòng lại chẳng hề gợn sóng.

Ta hoàn toàn không còn đau lòng vì hắn nữa.

Ngược lại còn đầy oán khí.

“Ba năm trước, chàng đắc tội với cấp trên, bị hãm hại vào ngục, còn bị phán án t.ử.

“Là ta dùng ân cứu mạng của mình đối với Thái t.ử, cầu hắn tha cho chàng.

“Sau đó lại moi những chuyện cấp trên của chàng đã làm suốt bao năm ra để làm chứng cứ.

“Cộng thêm phụ thân ta hộ tống chàng trên quan trường, dọn sạch chướng ngại, chàng mới có thể trong vòng ba năm ngồi lên vị trí hiện tại.

“Ta vẫn luôn giấu chuyện này vì lòng tự tôn của chàng. Bởi vì chàng và ta là phu thê, ta để ý đến thể diện của chàng, cũng từng yêu chàng, nên chuyện gì cũng giữ mặt mũi cho chàng.

“Chỉ có mình chàng ngu ngốc đến mức cho rằng bản thân làm quan sáu năm, có thể ngồi lên vị trí Đại Lý Tự Khanh hôm nay, tất cả đều nhờ cái thanh danh cương trực không a dua của bản thân.

“Ta cứu chàng một mạng, giờ chỉ lừa chàng một lần để ký thư hòa ly, ta cảm thấy tính thế nào cũng vẫn là chàng lời hơn.” 

“Nói cho cùng, chàng nợ ta và nhà ta quá nhiều, trả không hết, mà chàng cũng chẳng trả nổi.

“Vậy nên đừng bày ra dáng vẻ đáng thương như thể bị ta phụ bạc nữa.

“Người được lợi từ đầu đến cuối rõ ràng là chàng.”

Nụ cười của ta quá mức kiêu ngạo.

Sắc mặt hắn trắng rồi lại càng trắng hơn.

Cuối cùng như không chịu nổi, chật vật bỏ chạy.

Thật yếu đuối.

Thật vô dụng.

Đúng là phế vật.

Sau khi hắn rời đi, ta bảo huynh trưởng gửi cho hắn một tờ danh sách.

Đem tất cả ân tình hắn nợ ta và nhà ta suốt những năm qua quy thành tiền, bắt hắn bồi thường lại cho ta.

Một lần trả không hết.

Thì chia theo năm, theo tháng mà trả.

Ta đã mất quá nhiều thứ rồi.

Tiền thì tuyệt đối không thể mất thêm nữa.

Bùi Hoài Chương đồng ý.

Mắt thấy thời hạn nửa tháng sắp hết.

Trong nhà đã thu xếp hành lý cho phụ thân xong xuôi.

Ta cũng nghiêm túc thu dọn đồ đạc của mình.

Còn thuê thêm mấy hộ vệ võ nghệ cao cường.

Tiêu Hành Chi vẫn kiên trì không bỏ cuộc, liên tục truyền tin cho ta.

Bảo ta tới biệt viện.

Kể từ lần gặp đầu tiên ấy.

Ngoài việc sai người đến đòi hắn vàng bạc châu báu. 

Ta chưa từng gặp lại hắn thêm lần nào.

Ta nghĩ đủ mọi cách để từ chối lời mời của hắn.

Lý do gì cũng lôi ra dùng.

Đến cả lý do gà nhà biểu di mẫu c.h.ế.t, ta phải sang ăn cơm, ta cũng bịa ra được.

Đợi đến khi hắn cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Ta đã sớm cải trang, theo phụ thân tới huyện Hòe An từ lâu rồi.

Dù sao phụ thân ta cũng đã được cứu ra.

Có bản lĩnh.

Hắn cứ bắt người vào lại đi.

9

Khi xe ngựa sắp tới huyện Hòe An, phụ thân muốn đưa ta tới nhà ngoại tổ ở Dư Hàng.

Người không cho ta theo mình nhúng chân vào vũng nước đục này.

Người an ủi ta.

“Trước khi lên đường, phụ thân đã tìm đại sư xem qua, chuyến này là phú quý hồi hương.

“Đợi phụ thân trở về kinh thành, sẽ tới đón con.

“Bây giờ con đã hòa ly, trong tay lại có tiền dư dả, nếu gặp người mình thích thì cứ giữ lại bên cạnh để giải khuây.

“Nam nữ hoan ái vốn là lẽ thường tình.

“Đừng để những giáo điều ấy trói buộc mình, cũng đừng mãi chìm trong những chuyện không vui.

“Thái t.ử cũng được, bệ hạ cũng vậy, đều là con người.