“Là người thì sẽ c.h.ế.t, chẳng khác gì chúng ta.

“Tiểu Ngọc, cứ vui vẻ mà sống, chờ phụ thân tới đón con về kinh.”

Ta không nhịn được cay sống mũi.

Trước kia người là kẻ cổ hủ, coi trọng quy củ nhất.

Những giáo điều cổ hủ ấy của người, từ nhỏ tới lớn người đã nhắc đi nhắc lại đến mức đầu ta cũng muốn nổ tung.

Không ngờ.

Những lời như thế này.

Lại có thể phát ra từ miệng người.

“Vâng, con chờ phụ thân tới đón.

“Phụ thân, người nhất định sẽ trở lại Nội các. Người mới hơn ba mươi tuổi, tiền đồ còn rộng mở lắm.”

Nhà ngoại tổ là phú thương ở Dư Hàng.

Trước đây ta biết nhà ngoại giàu, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này.

Trạch viện còn lớn hơn phủ của ta ở kinh thành rất nhiều.

Nói chung là.

Chỗ nào cũng tốt.

Người trong nhà cũng tốt.

Ta sắp thích Dư Hàng mất rồi.

Sống những ngày tháng nhàn nhã như thần tiên được một năm. 

Thật sự quá buồn chán.

Vì vậy ta bắt đầu chu cấp cho những học t.ử lên kinh dự thi.

Dù sao số tiền ta moi được từ Tiêu Hành Chi.

Căn bản tiêu mãi không hết.

Chỉ trong sáu năm ngắn ngủi.

Trải qua hai kỳ khoa cử.

Hơn một nửa số tiến sĩ thi đỗ đều từng nhận ân huệ của ta.

Hai vị Thám hoa lang đều là khách trong màn của ta.

Không còn cách nào.

Ai bảo họ đẹp hơn Trạng nguyên lang chứ!

Lúc phụ thân tới đón ta, ta đang nghiêm túc xem tướng tay cho một thư sinh nghèo mới được ta chu cấp.

Đừng nói chứ.

Gặp nhiều người rồi.

Có tướng làm quan hay không, ta liếc mắt một cái là nhìn ra.

Rất tiếc.

Người này thì không có.

Ta mất hứng rút tay về.

Vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy phụ thân đứng bên cạnh.

Ta lập tức kích động đến rưng rưng nước mắt.

“Phụ thân! Người tới đón con sao!”

Phụ thân sờ mũi, cười rồi gật đầu.

“Ừ, về nhà thôi.”

Người không chỉ thu phục được đám mã phỉ ở huyện Hòe An.

Nơi này núi rừng trùng điệp.

Mã phỉ ở mấy ngọn núi lân cận cũng đều được người thu phục.

Cộng lại có hơn một vạn người.

Người đưa tất cả bọn họ vào quân đội.

Nhờ có người nói tốt giúp họ.

Bệ hạ đặc biệt khai ân, ban thưởng hậu hĩnh cho những người ấy.

Mà đám mã phỉ vốn binh cường mã tráng, lại quanh năm sinh tồn trong núi rừng.

Sau khi vào quân doanh, chỉ cần được huấn luyện thích đáng, cũng có thể trở thành những mãnh tướng thiện chiến.

Chuyện này được phụ thân xử lý vô cùng đẹp mắt.

Hai bên đều được lợi.

Người được phục chức trở về kinh thành, tiếp tục làm đại quan tam phẩm.

Cũng thực hiện lời hứa.

Tới Dư Hàng đón ta.

Ta nói với phụ thân.

“Con không thích Thái t.ử.”

Phụ thân gật đầu.

“Ừ, phụ thân cũng không thích hắn.

“Con cứ yên tâm, không ai có thể ép buộc hôn sự của con. Con muốn chiêu rể hay cả đời không thành thân đều được.

“Chuyện này con tự quyết định.

“Phụ thân ủng hộ con.”

10

Sau khi trở về kinh thành ta mới biết, Bùi Hoài Chương đã bị giáng chức rời kinh từ năm kia.

Không còn phụ thân ta chỉ điểm trên quan trường, che chở và dọn đường cho hắn.

Hắn đã chịu không ít khổ sở.

Tài nguyên trong triều vốn chỉ có chừng ấy. 

Vị trí của hắn lại là một chức quan tốt, ai cũng muốn tranh.

Hắn không có chỗ dựa, muốn tìm một thế lực để nương nhờ.

Nhưng vì năm xưa khi phụ thân ta xảy ra chuyện, hắn tránh còn không kịp, khiến mọi người đều dè chừng.

Ai cũng sợ sau này mình gặp chuyện, hắn cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn như vậy.

Phụ thân ta đâu chỉ là ân sư của hắn.

Mà còn là nhạc phụ nữa.

Ngay cả phụ thân ta mà hắn còn đối xử như vậy.

Huống hồ là người ngoài.

Ta lại chẳng mấy quan tâm chuyện này.

Bởi vì với tính cách của hắn, ta đã sớm đoán được kết cục ấy.

Ta hỏi huynh trưởng.

“Muội quan tâm tiền của mình hơn.”

Huynh trưởng lấy ra một xấp ngân phiếu đưa cho ta.

“Đây là số tiền hắn nhờ ta giao lại cho muội trước khi rời kinh.”

Ta đếm thử.

Vô cùng hài lòng.

“Rất tốt, rất tốt.

“Như vậy coi như thanh toán xong, đôi bên đều thoải mái!”

Mấy năm nay huynh trưởng cũng rất có tiền đồ.

Trong quân đã gây dựng được danh tiếng.

Huynh ấy xin lỗi ta.

“Lúc trước lời ta nói có phần không rõ ràng. Khi ấy ta chỉ lo cho phụ thân, lại quên mất muội mới là người chịu tổn thương nhiều nhất.

“Sau này có ta ở đây, Thái t.ử cũng không dám tùy tiện làm càn.

“Chỉ cần ta và phụ thân vẫn không ngừng cố gắng tiến lên, thì cho dù là bệ hạ, cũng đừng hòng bắt nạt nữ quyến nhà chúng ta.

“Muội bị người khác bắt nạt, chính là do chúng ta vô dụng.”

Sáu năm rồi.

Cuối cùng huynh ấy cũng học được cách nói tiếng người.

Ta vô cùng an lòng.

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

11

Trở về kinh thành hơn nửa tháng, Tiêu Hành Chi vẫn không tìm tới cửa.

Trong lòng ta cũng yên tâm hơn đôi chút.

Đã sáu năm trôi qua, chắc hẳn hắn đã sớm quên chuyện giữa ta và hắn rồi.

Ta cũng dần buông lỏng cảnh giác.

Hai vị Thám hoa lang đệ đệ, một người vào Hàn Lâm viện, một người được phái ra ngoài làm quan.

Vừa hay chiều theo ý ta.

Đỡ phải tụ tập một chỗ rồi đ.á.n.h nhau.

Cuối cùng lại vạ lây tới ta.

Ngày nào chúng ta cũng lén lút hẹn hò.

Hẹn hò vô cùng vui vẻ.

Huynh trưởng còn tặng ta một tòa viện lớn.

Ta không ngờ lại gặp Tiêu Hành Chi trong tình cảnh thế này.

Hắn ngồi bên đầu giường, cúi đầu nhìn ta.

Ta vùi trong lòng Thám hoa lang, ngủ đến mơ mơ màng màng, y phục xộc xệch.

Dần dần, ta cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.

Khó chịu đến mức phải mở mắt ra.

Đập vào mắt chính là đôi mắt âm trầm đáng sợ của Tiêu Hành Chi.

Chương 6 - Ngọc Trong Hộp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia