Mười phút trước, người đó gửi một tấm ảnh. Trong ảnh, cậu ta đeo găng tay, đang xử lý một mẫu hàm răng, chú thích: "Thức đêm khiến người ta hói đầu."
Mộc Vô Ưu nhìn chằm chằm tấm ảnh hai giây, thoát ra, đặt điện thoại úp xuống tủ đầu giường.
Chiếc khóa bình an bằng bạch kim trên cổ tay áp vào da, mát lạnh. Cậu cúi xuống nhìn, rồi lăn người úp mặt vào gối.
Từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng Độ Lê mở tủ quần áo, sột soạt, rồi im bặt.
Mộc Vô Ưu nhắm mắt lại.
Đầu óc lộn xộn, lúc thì là nhiệt độ đầu ngón tay Độ Lê khi giúp cậu cài khuy áo sơ mi sáng nay, lúc lại nhớ dáng người đó cúi đầu gặm miếng sườn trong bữa tối, lúc lại là mớ tin nhắn ngu ngốc mình gửi lúc say đêm qua.
Cậu bực bội lăn người, kéo chăn trùm kín đầu.
Ánh trăng len qua khe rèm, vạch một vệt sáng trắng mỏng trên sàn. Vệt sáng đó kéo dài đến tận khe cửa, hòa với ánh đèn ngủ ngoài hành lang, sáng trưng.
Một tuần sau.
Mộc Vô Ưu nhận được cuộc gọi của ba cậu, bảo công ty có buổi họp tổng kết quý, để Độ Lê đến dự thính học hỏi.
Gia sản nhà họ Mộc thuộc hàng đứng đầu ở địa phương, Độ Lê danh nghĩa là dưỡng t.ử, sau này thế nào cũng phải sắp xếp một vị trí trong công ty.
Ý của Mộc Phong Dương là cho nó làm quen trước, đừng để đến lúc đó bỡ ngỡ.
Độ Lê thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ra ngoài, Mộc Vô Ưu đột nhiên từ trên lầu đi xuống, mặc một bộ âu phục đen chỉn chu, tóc chải gọn gàng, tựa vào lan can cầu thang cười với hắn: "Em đi với anh."
Độ Lê sững người: "Em cũng đi?"
"Sao, không hoan nghênh?" Mộc Vô Ưu bước tới rút chìa khóa xe từ tay hắn, "Em lái."
Lên xe, Mộc Vô Ưu phóng nhanh vượt ẩu, thấy kẽ hở là chen, làm Độ Lê bị xóc nảy, lưng đập vào ghế liên tục.
Độ Lê thắt dây an toàn, tay bám vào tay vịn bên cạnh, không lên tiếng. Mộc Vô Ưu liếc hắn, nhả chân ga, xe từ từ giảm tốc.
"Đau không?" Cậu hỏi.
Độ Lê lắc đầu.
Mộc Vô Ưu hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Đến cổng tòa nhà công ty, đỗ xe xong, hai người sóng bước đi vào.
Mộc Vô Ưu đi trước, bước chân rộng, đầu ngẩng cao, nhân viên trực cửa từ xa đã kéo cửa kính ra.
Độ Lê đi sau cậu, cách một bước, hơi cúi đầu, khiến người khác có cảm giác hắn chỉ là người đi theo sau.
Trong phòng họp đã ngồi một vòng, đều là trưởng phòng trở lên, thấy tiểu thiếu gia nhà họ Mộc đích thân đến, lần lượt đứng dậy chào hỏi.
Mộc Vô Ưu cười đáp lại từng người, sau đó chỉ sang Độ Lê: "Em và ca ca cũng đến nghe thử," rồi kéo Độ Lê ngồi xuống cuối bàn dài.
Nội dung cuộc họp cũng chỉ là báo cáo quý và tiến độ dự án, Độ Lê nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng ghi chép vào sổ.
Mộc Vô Ưu ngồi bên cạnh giả vờ chăm chú được hơn hai mươi phút liền bắt đầu buồn ngủ, tay chống cằm, mí mắt càng ngày càng nặng, đầu gục xuống từng chút một.
Độ Lê lấy đầu gối chạm cậu.
Mộc Vô Ưu giật mình tỉnh dậy, mở mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến bên này mới thở phào, quay đầu trừng Độ Lê một cái.
Độ Lê đẩy tách trà trước mặt về phía cậu, bên dưới kẹp một mảnh giấy: Đừng ngủ nữa, chủ tịch đang nhìn em đấy.
Mộc Vô Ưu ngẩng đầu, quả nhiên thấy ba mình ngồi chính giữa đầu bàn liếc sang đây. Cậu lập tức ngồi thẳng dậy, bưng cốc lên uống một ngụm.
Tan họp, Mộc Vô Ưu bị mấy trưởng phòng vây lấy hàn huyên, Độ Lê thu dọn đồ đạc đứng ở góc hành lang đợi.
Đợi gần hai mươi phút, Mộc Vô Ưu mới thoát ra được, vừa đi vừa cởi cà vạt: "Chán c.h.ế.t, thằng nào cũng nhiều chuyện."
Độ Lê đưa chai nước suối cho cậu. Mộc Vô Ưu nhận lấy tu nửa chai, vặn nắp ném lại, bất chợt nói: "Này, tối nay em gọi vài đứa bạn, anh đi chung."
Độ Lê nhìn cậu: "Tôi đi không tiện."
"Có gì không tiện, em bảo anh đi thì anh đi." Mộc Vô Ưu nắm cánh tay hắn kéo ra ngoài, "Mặc chỉnh tề vào, đừng làm em mất mặt."
Tối đến, hẹn nhau tại một câu lạc bộ ở trung tâm thành phố, phòng VIP trên tầng thượng, cửa sổ kính lớn nhìn ra nửa thành phố về đêm.
Mộc Vô Ưu đến trước, ngả người trên ghế sofa tán gẫu với mấy đứa bạn, trên bàn trà bày một dãy chai rượu. Độ Lê đẩy cửa bước vào, căn phòng im lặng hai giây, mấy người đồng loạt quay đầu nhìn hắn.
Độ Lê mặc một chiếc áo sơ mi xám đậm, tay áo xắn đến giữa cẳng tay, dưới ánh đèn trông người càng thêm gầy và thẳng tắp. Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, bước vào gật đầu chào mọi người, rồi đứng vào góc phòng.
"Ồ, anh Độ Lê đến rồi." Một thằng tóc vàng cười hề hề nói, "Vô Ưu, anh cậu bây giờ nhìn cũng ra dáng đấy chứ."
Mộc Vô Ưu ngả trên ghế, bắt chéo chân, tay xoay chiếc bật lửa, cười tủm tỉm đáp: "Đương nhiên, nền tảng của hắn ở đó. Tiếc là vừa mở miệng là phá hỏng hình tượng."
Tóc vàng cười theo: "Sao, không học được cách bọn này nói chuyện à?"
"Các cậu?" Mộc Vô Ưu nhìn tóc vàng khinh khỉnh cười một tiếng, lấy bật lửa chỉ Độ Lê: "Anh, sang đây ngồi."
Độ Lê bước tới ngồi ở rìa ngoài cùng của ghế sofa, cách Mộc Vô Ưu hai chỗ.
Mộc Vô Ưu cau mày, nhướng cằm với hắn: "Ngồi gần lại, em với không tới."
Độ Lê dịch lại gần Mộc Vô Ưu một chỗ.
Mộc Vô Ưu ném bật lửa lên bàn, khoác vai Độ Lê lôi hắn lại gần, tay kia cầm ly rượu đã được rót sẵn trên bàn nhét vào tay hắn: "Uống. Rượu bạn em, anh phải uống."
Độ Lê nhìn ly rượu tây đó, chất lỏng màu hổ phách khẽ lung lay trong ly. Hắn ngửa đầu uống một hơi, yết hầu chuyển động, khi đặt ly xuống mặt đã dần nổi lên một lớp hồng mỏng.
"Được đấy anh Độ Lê!" Tóc vàng vỗ tay, "Thêm một ly?"
Tay Mộc Vô Ưu vẫn đặt trên vai Độ Lê, lòng bàn tay áp vào xương bả vai, cảm nhận được lớp cơ bên dưới căng cứng. Cậu dùng đầu ngón tay gõ lên xương đòn của hắn: "Thêm một ly nữa."
Độ Lê uống ly thứ hai. Ly thứ ba tay hắn đã hơi run, rượu văng ra một chút, dây lên quần. Mộc Vô Ưu cúi đầu nhìn vết ướt sậm màu đó, bỗng bật cười.
"Thôi thôi, không uống nữa." Cậu rút ly rượu khỏi tay Độ Lê, tiện tay đặt lên bàn, rồi quay sang nói chuyện với bạn, tay vẫn đặt trên vai Độ Lê, lơ đãng xoa bóp khối cơ đang căng cứng đó.
Độ Lê ngồi bên cạnh cậu, từ vành tai đỏ lan xuống tận gáy. Lò sưởi trong phòng mở lớn, hơi men bốc lên, đầu óc hắn hơi choáng, mọi thứ trước mắt chầm chậm xoay vần.
Giọng Mộc Vô Ưu nói chuyện với người khác truyền đến như qua một lớp sương mù, không nghe rõ, chỉ có bàn tay đang đặt trên vai kia là thật, lòng bàn tay nóng hổi, xuyên qua lớp vải sơ mi nóng đến tận xương.
Hắn hơi nghiêng đầu, ngón tay Mộc Vô Ưu lướt qua gáy hắn. Cậu nhóc kia đang say sưa trò chuyện, hoàn toàn không để ý đến động tác này.
Độ Lê nhắm mắt.
Khoảng một tiếng sau, Mộc Vô Ưu uống thêm vài vòng, cũng hơi say. Cậu đứng dậy bảo ra ngoài hóng gió, kéo Độ Lê ra khỏi phòng.
Hành lang trải t.h.ả.m dày, bước đi không một tiếng động. Hai người men theo lối đi đến cuối, đẩy cửa kính ra ban công.
Gió đêm ùa vào, Độ Lê bị thổi giật mình, đầu óc tỉnh táo hơn chút.
Mộc Vô Ưu gục trên lan can, áo khoác ngoài cởi ra vắt trên cánh tay, bên trong chỉ còn một chiếc sơ mi mỏng, cổ áo mở hai khuy, gió thổi vào tà áo phành phạch.
"Độ Lê." Mộc Vô Ưu không quay đầu lại gọi hắn.
Độ Lê bước đến đứng cạnh cậu.
"Hồi trước, anh có thấy chán cái kiểu em hành hạ anh thế này không?"
Độ Lê nghĩ một lúc: "Từng chán."
Mộc Vô Ưu nghiêng mặt nhìn hắn, ánh đèn ban công tối, chỉ thấy được nửa khuôn mặt hắn, lông mi đổ một mảng bóng nhỏ lên gò má.
"Còn bây giờ?"
Độ Lê không đáp. Gió từ dưới thổi lên, mang theo không khí huyên náo và khói lửa đặc trưng của thành phố về đêm.
Đằng xa, đèn neon nhấp nháy, nhuộm bầu trời thành một màu cam mập mờ.
"Bây giờ em cũng thấy chán," Mộc Vô Ưu bỗng cười, quay mặt lại nhìn ra xa.
"Nhưng em không kìm được. Em cũng không biết vì sao, cứ nhìn thấy mặt anh là muốn kiếm chuyện. Anh càng không nói, em càng muốn xem bao giờ anh mới chịu lên tiếng."
Độ Lê tựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn cậu. Lúc Mộc Vô Ưu nói, môi hơi chu ra, khác hẳn vẻ vênh váo hống hách thường ngày, khóe môi cong lên trông như đang giằng co với chính mình.
"Ngày nào anh không chịu nổi nữa," Mộc Vô Ưu tiếp tục, "cãi nhau với em cũng được. Đánh em một trận cũng được. Anh cứ nhịn mãi thế, em xem còn thấy mệt hộ anh."
Độ Lê im lặng một lát: "Tôi không cãi với em."
"Em biết." Mộc Vô Ưu xoay người, lưng tựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn Độ Lê, "Anh sẽ không cãi với em đâu.
Anh vốn là thế mà. Em tát anh một cái anh cũng cái vẻ đó, em mua cho anh cây kem anh cũng cái vẻ đó. Anh nói cái người anh –"
Cậu nói đến đây đột nhiên khựng lại. Vì cậu thấy Độ Lê đang nhìn cậu, ánh mắt khác với thường ngày.
Gió trên ban công thổi bay tóc Độ Lê, mái che mất nửa chân mày, nửa con mắt còn lại trong bóng tối sáng đến rợn người.
Trong lòng Mộc Vô Ưu thót một cái, không biết mình đang hoảng cái gì. Cậu dời mắt đi, ho khan một tiếng: "Đi thôi đi thôi, ngoài này lạnh."
Cậu xoay người đi vào, Độ Lê theo sau. Đi đến trước cửa phòng VIP, Mộc Vô Ưu bỗng dừng lại, Độ Lê suýt đ.â.m vào lưng cậu.
"Ca ca," Mộc Vô Ưu không quay đầu, giọng ồm ồm, "Hôm nay anh mặc áo sơ mi này đẹp lắm."
Cánh cửa bị đẩy ra, tiếng cười đùa và nhạc trong phòng ào ra, cuốn tan câu nói. Độ Lê đứng sau lưng cậu, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Tan tiệc cũng gần mười hai giờ. Mấy đứa bạn đều say không đứng vững, gọi tài xế lái thay để đưa từng đứa về.
Mộc Vô Ưu còn trụ được, tự mình đi ra chỗ xe kéo cửa, ngoái đầu vẫy tay với Độ Lê.
"Anh lái."
Độ Lê vốn t.ửu lượng không tệ, ba ly rượu chỉ khiến hắn hơi choáng chứ chưa đến mức mất tỉnh táo. Hắn nhận chìa khóa ngồi vào ghế lái, nhưng chân vẫn hơi mềm.
Mộc Vô Ưu ngả trên ghế phụ, thắt dây an toàn, đầu dựa vào cửa kính xe, nhắm mắt.
Xe chạy lên cầu vượt, đèn đường hai bên vụt qua như những ngôi sao băng. Độ Lê lái chậm, vững, thỉnh thoảng gặp đoạn xóc thì hãm nhẹ.
Bên cạnh, Mộc Vô Ưu thở dần đều, đầu nghiêng sang một bên ngủ thiếp đi, môi hé mở, mặt hướng về phía Độ Lê.
Đèn đỏ. Độ Lê dừng xe, quay sang nhìn cậu.
Mộc Vô Ưu khi ngủ, vẻ gai góc thường ngày biến mất hoàn toàn, co rúm yên lặng trong ghế, hàng lông mi đổ hai vòng cung bóng trên má.
Trên cổ tay cậu vẫn quấn chiếc dây chuyền bạch kim, chiếc khóa bình an buông thõng xuống mặt mu bàn tay, khẽ đung đưa theo nhịp xe.
Độ Lê đưa tay kéo chiếc áo khoác đã tuột xuống eo cậu lên, đầu ngón tay chạm vào vai cậu, khựng lại một giây.
Mộc Vô Ưu trong giấc mơ ủ ơ một tiếng, nép người về phía Độ Lê, trán tựa lên cánh tay hắn.
Đèn xanh bật sáng. Độ Lê rụt tay về, vào số, xe từ từ di chuyển.
Xe chạy vào cổng nhà họ Mộc thì đã một giờ sáng. Độ Lê đỗ xe, tắt máy, nghiêng người vỗ má Mộc Vô Ưu: "Về rồi, dậy đi."
Mộc Vô Ưu cau mày ừm một tiếng, lăn người ngủ tiếp. Độ Lê lại vỗ hai cái, lực tay mạnh hơn một chút.
Mộc Vô Ưu cuối cùng cũng mở mắt, ngơ ngác nhìn hắn một lúc, bỗng giơ tay nắm lấy cổ tay Độ Lê.
"Tay anh lạnh quá." Mộc Vô Ưu lẩm bẩm.
Độ Lê mặc cậu nắm, không nhúc nhích.
Mấy giây sau Mộc Vô Ưu buông tay, dụi mắt ngồi dậy, ngáp một cái đẩy cửa xe bước xuống. Đi được hai bước lại suýt ngã nhào xuống bậc thềm, Độ Lê từ phía sau một tay túm lấy eo cậu.
"Đừng đụng em—" Mộc Vô Ưu theo phản xạ giãy giụa, nhưng không thoát ra được. Cánh tay Độ Lê vững chắc, ghì c.h.ặ.t eo cậu đỡ vững, vừa kéo vừa bế dẫn vào trong nhà.
"Ca ca! Em tự đi được."
Độ Lê không buông tay. Hai người dính sát nhau bước vào phòng khách, đèn cảm ứng sáng lên, Mộc Vô Ưu ngẩng đầu nhìn hắn.
Biểu cảm Độ Lê vẫn như thường ngày, mặt lạnh tanh, cằm căng cứng, nhưng bàn tay đang giữ lấy eo cậu lại khẽ siết, đầu ngón tay lún sâu vào nếp nhăn của áo sơ mi.
Mộc Vô Ưu bỗng thấy cổ họng mình hơi khô.