Tĩnh Phi Phàm đem thân thể của cô lộn lại, để cho chiếc m.ô.n.g xinh đẹp của cô giơ cao đối mặt với hắn.

Tư thế như vậy làm cho cô ngượng ngùng sợ hãi.

“Không cần…….” Hai tay hai chân của cô không ngừng giãy dụa, giống như con cá thiếu nước đang vùng vẫy giãy c.h.ế.t.

“Cô không ngoan, không ngoan phải bị xử phạt.” Bàn tay màu đồng của Tĩnh Phi Phàm hướng cái m.ô.n.g của cô đ.á.n.h xuống.

Thương Ly Yên hốc mắt lập tức tràn đầy nước mắt, nàng vừa khóc vừa la “Tôi hận chú…….Tôi hận chú…….”

Lớn như vậy, chưa từng bị ai đ.á.n.h vào m.ô.n.g, hôm nay hắn trên danh nghĩa người giám hộ đ.á.n.h cô.

Cô không phục, vô cùng không phục.

Tay của hắn còn đặt trên nh* h** co dãn của cô, vừa thấy mặt cô nhìn hắn, trên mặt đầy nước mắt xấu hổ, cả người hắn liền ngẩn ra.

Cô khóc nhìn thật mê người…….

Thương Ly Yên dùng dùng đôi mắt xinh đẹp đầy nước mắt nhìn hắn, cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay trên nh* h**, cô khẽ kêu một tiếng “Sắc lang.”

Khuôn mặt hắn đầy hứng thú, theo bản năng thu lại ngón tay, nhẹ nhàng xoa bóp.

Cô hốt hoảng kêu lên, thân hình như rắn nước không ngừng uốn qua uốn lại, lại không thể thoát khỏi bàn tay như có lực hút của hắn

Tay của hắn không ngừng v**t v* cái m.ô.n.g tròn của cô, thỉnh thoảng bóp mạnh, thỉnh thoảng lấy ngón tay dài vuốt nhẹ, cô không ngừng giãy dụa, lại càng cỗ vũ hắn tiếp tục trêu đùa.

Cô muốn không chú ý, nhưng thật là khó……Cô khá nhạy cảm trước sự trêu chọc của hắn.

Cảm giác tê liệt mãnh liệt làm cô thấy thỏa mãn, âm thanh nức nở từ trong miệng bật ra.

Tĩnh Phi Phàm đè xuống đôi môi cô, hắn mở ra đôi môi cô, làm cho hắn càn khuấy bừa bãi trong khoang miệng cô, hút lấy chất lỏng ngọt ngào của cô, thưởng thức sự mềm mại từng góc trong khoang miệng cô.

Đôi mắt cô nhắm lại, toàn tâm toàn ý cảm nhận nụ hôn của hắn.

Một nụ hôn vừa nóng bỏng như lửa lại vừa nhẹ nhàng như nước.

Cô mê hoặc, đầu óc hoàn toàn trống không.

Hắn ôm cô, khiến cơ thể hai người sát nhau, nhiệt độ trên người hắn áp lên người cô, nhịp tim mạnh mẽ của hắn không ngừng truyền vào trong n.g.ự.c của cô.

Cô cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, nhưng mà, cô vẫn không thể ngăn cản nhịp tim của hắn.

Nhiệt độ tăng lên làm cho toàn thân cô trở nên nóng, có chút lười biếng, không tự chủ được đem toàn bộ thân thể dựa vào người hắn, giống như nằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c kiên cố của hắn, cô không có gì phải lo sợ.

Hắn hôn vành tai của cô, nhẹ nhàng b.ú l**m, làm tăng sự k*ch th*ch đối với cô.

“Uhm…….Thật thoải mái…….”

Ngón tay Tĩnh Phi Phàm nhẹ nhàng lướt qua mặt cô, trược xuống chiếc cổ trắng của cô.

“Thật thích…….Đừng có ngừng……hơi ngứa thật thoải mái……”

Tiếng kêu mị hoặc mềm nhỏ mà động lòng người thoát ra, cỗ vũ h*m m**n của hắn.

Tĩnh Phi Phàm đột nhiên nâng cao cơ thể cô, nh* h** đẩy đặn của cô vừa đúng ngang tầm mắt hắn, cô nhìn ánh mắt tà nịnh sáng rỡ của hắn, không hiều đến tột cùng là hắn muốn gì.

Nháy mắt sau đó, cô hiểu!

Cách một lớp quần áo nhưng hắn chính xác c.ắ.n nuốt nh* h** bên phải của cô.

Môi của hắn thật ướt, thật ấm áp.

Cô kinh hoàng nhìn khuong mặt đang nhắm c.h.ặ.t mắt đầy say mê của hắn, toàn thân không cách nào nhúc nhích.

Môi của hắn mạnh mẽ b.ú l**m, cô bất lực cong người “Ách…….Uhm……”

Chỗ đó trở nên kỳ quái…….Tê tê dại dại, giống như mang theo vô số dòng điện đ.á.n.h thẳng vào tứ chi của cô.

nh* h** của cô trở nên nóng, làm cho tay cô theo bản năng bám lên hai vai của hắn, không tự chủ vặn vẹo uốn éo cơ thể mềm mại.

Cô kinh ngạc nghe thấy hắn th* d*c, ngay lập tức nh* h** bên kia của cô cũng bị hắn tấn công.

Cô phát hiện hai nh* h** của mình giống như càng lúc càng cứng lên…….

Hình như là hắn vẫn m*t cô…….Cô mới cảm thấy kỳ quái như vậy.

Thương Ly Yên đẩy hắn ra, mà cô không báo trước khiến cho hai người tách ra vì dùng lực hơi lớn.

Cô cúi đầu nhìn, trước n.g.ự.c thấm ướt một mảng thật kỳ dị, thật là mắc cỡ, cô vội vàng lấy hai tay bảo vệ trước n.g.ự.c không để cho hắn tiếp tục nữa.

“Chú…….Chú không thển hư vậy…….” Khí thế của cô toàn bộ tiêu tán rồi, giống như lúc hắn hôn cô toàn bộ tức giận cứ như vậy tan biến mất.

Cô nhìn hắn, ánh mắt hắn mê ly, vẻ mặt mê người, làm cho trái tim cô cứ nhảy không ngừng.

Hắn thật tà ma, tư thế đẹp mắt mê người, cứ như vậy làm cho người ta mê người.

Như chạm phải một dòng điện, cô si ngốc nhìn hắn, ánh mắt dính c.h.ặ.t vào khuôn mặt hắn.

Trong mắt hắn như có hai ánh lửa nguy hiểm, bao gồm mạnh mẽ, giống như ánh lủa nồng đậm.

Thương Ly Yên nhìn một chút, thế nhưng ánh mắt tràn đầy sương mù, hai gò má ửng hồng.

Hắn đẩy cô ngã xuống giường, kéo hai chân cong của cô ra ngoài, đầu gối của hắn xen vào g*** h** ch*n cô.

Cô không rõ rốt cuộc hắn muốn làm gì, chỉ cảm thấy tư thế này thật là mắc cỡ, nhanh muốn khép lại.

Ngón tay dài của hắn thuần thục lục lọi g*** h** ch*n mềm mại của cô, mặc dù là cách một lớp quần, nhưng dưới sức lực của hắn, cô không thể bỏ qua được.

Hoa tâm mềm mại của cô bị hắn đè xuống, cô không khỏi th* d*c vì kinh ngạc.

Hắn tiếp tục tìm kiếm, giống như thói quen tìm kiếm điểm mẫn cảm của cô, sau đó dùng lực bóp một cái.

“A…..a…..” Cô nức nở, h* th*n truyền đến kh*** c*m đầy k*ch th*ch.

Hắn thật tà ác…….

Ngón tay hắn dùng sức áp lại, vừa ma sát vừa bóp, làm cho cô không có khí lực.

“Không cần……Tay của chú……Lấy ra……” Cô cảm thấy k*ch th*ch càng ngày càng nhiều, sắp không chịu nổi.

“Oh….A…..a…..”

Khi hắn không ngừng dùng sức vỗ về chơi đùa, giống như một mũi khoan khao khát chui vào nơi sâu nhất trong hoa tâm của cô, làm cho cả người cô kịch liệt co rút, hai chân không khỏi đóng lại, bắt đầu điên cuồng giãy dụa.

“Không……Thật khó chịu…..”

d*c v*ng mãnh liệt từ hạ thể của cô như muốn vỡ òa ra.

Tĩnh Phi Phàm thưởng thức hình thái mê hoặc không bình thường của cô, hài lòng nhìn cô đang chìm trong bể trầm luân của hắn “Không thoải mái như thế nào?”

“Thật kỳ quái……Thật khó chịu…….” Cô không cách nào hình dung cụ thể.

“Có phải cảm thấy rất trống không?” Hắn hỏi cô.

“Uhm….”

“Muốn tôi tiếp tục nữa sao?”

“Uhm……” Mặc dù cảm thấy rất mắc cỡ, nhưng cô cảm thấy lúc này mình rất cần “Tôi muốn……Muốn tay chú……”

“ Muốn tay tôi như thế nào?”

“Muốn tay chú…..Tay của chú……” Cô chủ động bắt tay của hắn, đặt ở giữa hai chna6 cô, sau đó lại khép chân lại.

Tĩnh Phi Phàm lại chậm chạp không có động tác tiếp theo.

“Mới vừa rồi thật thỏa mái…..Tôi muốn…..Muốn tiếp tục…….” Thương Ly Yên khuôn mặt đỏ hồng lời nói đứt quãng.

Tĩnh Phi Phàm phản cách xa cô một chút.

Thương Ly Yên nhìn hắn, trong lòng bi thương, cảm thấy thật khó chịu.

“Chúng ta không thể tiếp tục nữa.” Tĩnh Phi Phàm quay người đi.

“Tại sao? Là chú làm tôi trở thành như thế này……”

“Mới vừa rồi là tôi nhất thời mê hoặc.”

Chương 15 - Người Giám Hộ Tà Ma - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia