“Chú cuối cùng coi tôi là người như thế nào? Đem tôi biến thành mẹ tôi có phải hay không? Cho nên chú mới trêu đùa tôi như vậy, tôi…..Tôi chán ghét chú, vô cùng chán ghét chú!” Thương Ly Yên căm phẫn la lên, đem gối đầu trên giường ném về phía hắn.

Hắn không có tránh, cố ý để cho cô phát tiết, gối đầu đ.á.n.h trúng thân thể của hắn rồi rơi xuống.

Thương Ly Yên nhìn chằm chằm hắn, trên mặt có một tia ảo não.

Đây không phải là điều cô muốn…….

“Chú đi ra ngoài! Đi ra ngoài!” Cô gầm nhẹ.

Tĩnh Phi Phàm đem gối đầu bắt được để lên giường, ngoan ngoãn mở cửa rời khỏi.

Thương Ly Yên lần nữa đem gối đầu ném về phía hắn, lần này, vứt xuống cạnh cánh cửa đã khép, phát ra tiếng vang hơi nhỏ.

Hắn rời đi.

Hắn tự nhiên làm cô trở nên hung phấn sau đó lại bỏ cô một mình rời đi.

Hắn trước khi rời đi khuôn mặt mang theo vẻ mặt hối tiếc cô không muốn nhìn.

Cô không muốn là thế thân của mẹ.

Cô không cần, không cần, không cần, không cần…..

Thương Ly Yên bi phẫn che mặt khóc.

Trong những ngày kế tiếp, Tĩnh Phi Phàm cùng Thương Ly Yên bề ngoài xem như không có gì, hai người rất ăn ý tự động đem chuyện đó quên đi, không hề đề cập tới.

Tĩnh Phi Phàm thuê người tới dọn dẹp nấu cơm cho cô, bởi vì hắn sợ cô đói bụng.

Thương Ly Yên lại trở nên tự động, ngoan ngoãn theo quy cũ làm bài tập, đúng giờ lên lớp, đúng giờ tan học, những ngày sau cô vô cùng đơn giản, để đối lại sự giám sát của Tĩnh Phi Phàm.

Cô thích hắn, khi hắn hôn cô từ phía sau……

Lần đầu tiên hôn, làm mở ra trái tim của cô.

Lần thứ hai hôn, làm cho cô nghiện cảm giác k*ch th*ch cùng cảm thụ.

Lần thứ ba hôn, làm cho cô cảm nhận được h*m m**n giữa nam nữ, cô thậm chí bị chính nội tâm của mình nắm giữ, bởi vì khát vọng mãnh liệt của hắn dọa sợ.

Cô chưa bao giờ hiểu được phụ nữ cũng có h*m m**n d*c v*ng, hơn nữa cứ như vậy tự nhiên sinh ra……

Hắn dạy cho cô thành một người khác, làm cho cô cũng muốn có được h*m m**n d*c v*ng từ hắn.

Hắn đang ỡ giữa một bụi hoa rực rỡ, cô không biết mình có đủ khả năng đ.á.n.h bại những người phụ nữ khác hay không, trở thành người duy nhất trong lòng hắn, chỉ là, khuôn mặt của cô quá giống mẹ làn cho hắn say mê không dứt, đối với cô mà nói đó là một v.ũ k.h.í có lợi.

Cô không muốn làm thế thân của mẹ cô, hoàn toàn không muốn. Nhưng muốn thu hút ánh mắt của hắn, lại cần phải dựa vào khuôn mặt xinh đẹp này.

Cô cảm thấy có chút buồn, nhưng cũng không muốn vì vậy mà buông tha.

Tĩnh Phi Phàm cái tên này, con người này, cô nhất định sẽ lừa được.

Không phải là vì bốc đồng cùng bạn đ.á.n.h cuộc, mà là vì hạnh phúc suốt đời của mình.

May mắn thay, Tĩnh Phi Phàm cũng không phải thay đổi hoàn toàn, ít nhất hắn cũng không mang phụ nữ về nhà nữa, không còn để cho cô tùy ý bắt gặp.

Cô không biết điều gì làm thay đổi hắn, nhưng cô cảm thấy đây là thói quen tốt.

Không có bất kỳ người phụ nữ nào muốn chia sẽ người đàn ông của mình vời người phụ nữ khác.

Chỉ là hắn không mang phụ nữ về nhà, nhưng vẫn làm việc và nghỉ ngơi không bình thường, cho nên cô nghĩ, hắn không cùng phụ nữ ở nhà nhưng có thể đổi chỗ khác.

Cô sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy, cô sẽ đường đường chính chính dụ dỗ hắn…….

“Thương Ly Yên, cô ở trong phòng của tôi làm gì?”

Tĩnh Phi Phàm kéo cơ thể mệt mỏi kiệt sức về nhà, vừa vào đến cửa, mở đèn, liền phát hiện ra trên giường người đẹp đang ngủ.

Nếu là cô tính làm cho hắn vui sướng, bất ngờ, thì rất xin lỗi, vui mừng không có, kinh sợ ngược lại không ít.

Hắn hét lớn một tiếng, đem nâng má, dựa lung vào tường, làm cho Thương Ly Yên đang lười biếng ngủ tỉnh dậy.

“A…..a…..” Cô theo tiếng thét ch.ói tai, đứng dậy giơ chân, ở trên giường của hắn xoay vòng vòng “Thế nào, thế nào có gián sao? Có sâu nhỏ sao?”

“Ngừng!” Một tiếng nói không có cách nào coi thường khí phách kiêu ngạo vang to.

Thương Ly Yên ngoan ngoãn ngừng kêu, nhìn chung quanh, trừ hắn ra, côn trùng nhỉ đều không có.

“Chú…….Chú đã về.” Cô ngây ngốc cười một tiếng, khuôn mặt mê hoặc, hiển nhiên còn tỉnh táo.

Sauk hi nhìn thấy trang phục trên người cô, không khỏi nín thở.

Cô mặc một áo ngủ sa tanh mỏng màu trắng, cổ lại cắt chữ V để lộ ra nh* h** trắng nõn đẫy đà như ẩn như hiện, hơn nữa, đáng c.h.ế.t! Cô cứ như vậy kh*ng m*c ** ng*c bên trong.

“Cô làm gì ở trên giường tôi? Trở về phòng của cô đi!” Hắn thở ra thật to, cảm thấy trong cơ thể đang sôi trào ngọn lử h*m m**n, mãnh liệt chảy quanh huyết mạch.

Không được! Chỉ là hô hấp của hắn không cách nào thoát khỏi cơ thể nóng bỏng của cô, hắn cần phải tắm nước lạnh.

“Tôi…….Bây giờ tôi không muốn về phòng.” Cô nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu nói.

“Cô biết cô đang nói cái gì không?” Trán Tĩnh Phi Phàm nổi gân xanh, hai mắt giống như hai ngọn lửa b.ắ.n về phía cô, h*m m**n d*c v*ng dâng cao như dòng nước sắp làm cho hắn không khống chế được mà lao về phía cô.

“Tôi biết rõ.” Cô kiên định nói.

Cô hy sinh giấc ngủ chờ hắn, chính là muốn hấp dẫn hắn.

Cô còn cố ý ăn mặc hồn nhiên như vậy, mà bên trong, áo n.g.ự.c cùng q**n l*t cái gì cũng không mặc.

“Không, cô không biết rõ, cô nhanh nhanh trở về phòng của cô đi.” Hắn lấy tay vỗ vỗ trán, lắc đầu.

“Tôi……Tôi không về phòng.” Đôi môi Thương Ly Yên run rẩy, nhưng càng dứt khoát, giọng điệu chân thật đáng tin.

“Tôi rất mệt. Cô đừng làm ồn được không?” Hắn than nhẹ một tiếng, cố gắng đè xuống nội tâm cùng thần trí đang sao lãng, tầm mắt không nhìn cô, tránh khỏi không nhìn thấy những chỗ không nên thấy mà khiến cho n*m c*n hung cĩ to lớn của hắn sưng lên, càng khó chịu.

“Tôi……Tôi không có làm loạn.”

“Cô thích căn phòng này như vậy, tối nay muốn ngủ lại đây sao? Nếu không tôi để cho cô ngủ ở đây, tôi đi ra phòng khách ngủ.”

Thương Ly Yên nhìn hắn xem mình như một đứa trẻ làm loạn, trong lòng vừa khổ sở lại vừa không phục “Tôi không phải là đứa trẻ nữa! Chú nhìn cho rõ, tôi đã trưởng thành!”

Cô chạy đến trước mặt hắn ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, cố ý nâng cao hai nh* h**.

Nhìn ở khoảng cách gần, nh* h** của cô đầy đặn, làm cho người ta thèm thuồng.

Tĩnh Phi Phàm thấy mê lại bắt buộc di chuyển tầm mắt.

Thương Ly Yên chủ động đưa lên đôi môi đỏ mộng đặt lên môi hắn, lợi dụng thời cơ hắn sững sờ bắt chước lúc hắn hôn cô hút môi hắn, l**m môi hắn.

Tĩnh Phi Phàm hơi hé môi, hướng dẫn cô “Cô phải đưa đầu lưỡi vào……”

Đầu lưỡi Thương Ly Yên chạy trong khoang miệng hắn, dây dưa hồi lâu.

Nụ hôn của cô rất trẻ trung, rõ rang không có đối tượng luyện tập.

Trong lòng hắn vui vẻ.

Tuy nói như thế, n*m c*n của hắn đột nhiên sung to như muốn tấn công vào thành.

Hai đôi môi hết sức quấn lấy nhau, tư vị tốt đẹp của cô để cho hắn hưởng thụ.

Là cô chủ động đưa tới cửa, hắn cũng không muốn cho cô cơ hội rời đi, nếu cô không muốn, hắn cũng không khách khí tiếp nhận.

Chương 16 - Người Giám Hộ Tà Ma - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia