Nhưng họ không biết những lời cha mẹ nói sau lưng ta, ta đều nghe thấy hết.
Những lời đồn kia, trước khi có người hỏi thẳng mẹ, đã truyền khắp cả thôn. Ta có Phương Hạnh Nhi, chuyện gì ta cũng biết.
Ta không dám hỏi, bởi ta sợ vừa hỏi, cha mẹ sẽ cười nói:
“Tiểu Tuệ, con sắp có đệ đệ muội muội rồi.”
Ta là một người keo kiệt, cha mẹ là của ta, ngay cả một sợi chỉ ta cũng không muốn chia cho người khác.
Mẹ cứ tưởng bà giấu rất kỹ. Mỗi khi đi viếng mộ Phương Căn ca ca, bà đều tìm cớ đuổi ta đi chỗ khác.
Ta biết bà không muốn đứng trước mộ ca ca mà nhắc tới chuyện mình có con mới, bởi bà sợ ca ca giận.
Ta nghĩ, người trong thiên hạ có lẽ vẫn thương nhất khối thịt rơi từ thân mình xuống. Nếu cha mẹ thật sự có con ruột, đứa trẻ ấy chắc chắn sẽ đáng yêu hơn ta.
Đến lúc đó ta sẽ thật lòng chúc phúc cho họ, nhưng trước tiên phải sớm nhốt trái tim mình vào một chiếc hộp thật cứng, để sau này không bị tổn thương.
Ta giống như một con chuột nhỏ ngồi trước cửa hang, ngày ngày dựng tai, lén quan sát bụng mẹ.
Cho đến một lần, ta nghe thấy cha mẹ nói chuyện trong phòng.
Mẹ tựa vào vai cha, giọng hơi khàn:
“Đại Lương, chúng ta đừng sinh nữa. Cho dù tới hôm nay, trong lòng ta, A Căn vẫn quan trọng hơn Tiểu Tuệ.”
Bà im lặng một lát rồi mới nói tiếp:
“Ta sợ nếu lại có thêm một đứa con, ta sẽ thiên vị, sẽ đối xử không tốt với Tiểu Tuệ. Nhưng năm đó nếu không có Tiểu Tuệ, ta đã c.h.ế.t trong căn nhà rách cuối thôn từ lâu.”
“Ta không muốn làm nó đau lòng. Nếu chàng thật sự muốn có con, chúng ta… chúng ta hòa ly.”
Cha tức giận trừng bà:
“Hòa ly là chuyện có thể tùy tiện nói sao?”
Thấy vành mắt bà đỏ lên, cha lập tức hạ giọng:
“Được rồi, được rồi. Không sinh thì không sinh.”
Ông lại nói:
“Nói thật với nàng, trước khi tới thôn này, ta vốn chưa từng nghĩ tới chuyện thành thân, càng chưa từng nghĩ sẽ sinh con. Ngay cả cha mẹ ruột của mình là ai ta cũng chẳng biết, ta vốn không có cái gốc gì cần truyền xuống.”
Cuối cùng, ông nói:
“Chúng ta có Tiểu Tuệ là đủ rồi.”
Chúng ta có Tiểu Tuệ là đủ rồi.
Ta đứng ngoài cửa, nhìn mặt trăng, từng chữ từng chữ đọc lại câu ấy cho chính mình nghe, rồi ngay trong đêm ấy lập một lời thề lớn nhất đời, đời này bất kể đi tới đâu, ta cũng tuyệt đối không bỏ cha mẹ lại.
Thôn Hòe Lý của chúng ta thật ra không có kẻ xấu đúng nghĩa.
Ngay cả cha mẹ Phương A Quý, những người khiến người ta khó chịu nhất, năm ấy số lương thực nên cấp cho mẹ cũng không thiếu một hạt, vẫn đưa suốt mấy năm.
Cho đến khi mẹ tái giá, hoàn toàn không còn mang danh phận người nhà họ Phương, chuyện ấy mới thôi.
Nhưng mẹ nói, nếu nhà ta muốn tiếp tục sống yên ổn trong thôn thì phải mang chút lợi ích cho cả thôn, không thể để người khác đỏ mắt.
Đúng lúc ta và mẹ đóng cửa, dựa theo nhân phẩm của từng nhà mà xếp thứ tự, bàn xem nên để cha nhận mấy đồ đệ thì một chiếc xe ngựa đi vào thôn.
Chiếc xe ấy vô cùng thể diện, ngay cả vải làm rèm xe ta cũng chưa từng thấy.
Từ trên xe bước xuống một cô nương trẻ tuổi, da trắng như đậu phụ vừa xay, y phục còn sáng đẹp hơn vải trong tiệm lụa trên trấn.
Nàng nhìn ta một cái, không lạnh không nóng nói:
“Cô là Đào cô nương phải không? Mẹ ta muốn gặp cô, phiền cô theo ta một chuyến.”
Hai chữ “mẹ ta”, nàng đặc biệt nhấn rất mạnh.
Mẹ lập tức chắn ta sau lưng, cau mày:
“Con nhà ta còn nhỏ. Có chuyện gì cứ nói với người lớn.”
Cô nương kia nhìn mẹ, trong mắt nhiều thêm mấy phần kính trọng, khẽ thi lễ:
“Vậy mời hai vị cùng lên xe. Chuyện liên quan tới thân thế của cô nương này, lên xe rồi nói.”
Cha cao lớn vạm vỡ đứng cạnh ta, có ông ở bên, đi đâu ta cũng không sợ.
Nhưng sau khi lên xe, lời cô nương ấy nói vẫn khiến ta kinh hãi.
Nàng nói nàng tên Sở Vân Thư, là do mẹ ta sai tới, nhưng không phải người mẹ đang ngồi bên cạnh ta, mà là người mẹ đã sinh ta ra.
Trước năm bảy tuổi, ta thường xuyên nghĩ tới hai người ấy. Sau năm bảy tuổi, đêm nào ta cũng nằm sát bên mẹ ngủ, từ đó chẳng còn nghĩ nữa.
Bây giờ nghe lại, câu chuyện giống như chuyện nhà người khác, xa xôi như một vở hí.
Sở Vân Thư nói cha ruột của ta có tiền có thế nhưng chẳng có lương tâm.
Ông ta nhìn trúng mẹ ta rồi cưỡng ép cưới bà. Nhưng mẹ ta là người thà gãy chứ không chịu cong, khi không đấu lại thì nhẫn nhịn, đợi tích đủ sức lực liền liên thủ với người ngoài, hoàn toàn lật đổ người chồng ấy.
Khi đó trong bụng bà đang mang thai, đã bảy tháng.
Tất cả mọi người đều cho rằng vì đứa con, bà nhất định sẽ cúi đầu, nhưng bà lại không.
Bà đồng ý m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ này vốn là để khiến nam nhân kia buông lỏng cảnh giác, tìm cơ hội thoát thân. Nếu t.h.a.i còn nhỏ hơn, có lẽ ngay cả ta bà cũng sẽ không giữ lại, nhưng t.h.a.i đã lớn, cuối cùng bà vẫn sinh ta, giao cho một lão bộc, chính là người được chôn ở sau núi.
Nàng nói lúc m.a.n.g t.h.a.i ta, tuổi mẹ đã không còn trẻ, lại hao tổn quá nhiều tâm lực nên thân thể để lại bệnh căn.
Bây giờ có lẽ không chống đỡ nổi nữa. Nằm trên giường bệnh, bà đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, muốn gặp ta một lần.
Sở Vân Thư là con gái bà nhận nuôi, năm được đưa về cũng vừa đúng bảy tuổi.
Bà đặt tên cho một cô nhi là Vân Thư. Có thể thấy, điều bà yêu nhất trong lòng vốn chính là tự do.
Mũi ta chợt cay xè vì người phụ nữ như thế.