Ta không cha không mẹ. Sống đến năm bảy tuổi, trong thôn vẫn chẳng có nhà nào chịu nhận nuôi ta, nhưng ta cũng không vì thế mà tuyệt vọng, bởi trong lòng đã sớm nghĩ ra một chủ ý.
Ở đầu thôn có một quả phụ họ Đào vừa mất con trai. Bà thiếu một đứa con, còn ta thiếu một người mẹ, nghĩ thế nào cũng thấy hai chúng ta vừa khéo bù được chỗ thiếu cho nhau, chẳng phải rất hợp hay sao?
Cuộc sống của ta trước năm bảy tuổi vẫn luôn như vậy, nhà phía đông thấy ta đáng thương thì cho một ngụm cháo, nhà phía tây mềm lòng thì đưa nửa chiếc bánh. Sau núi chôn một lão bộc, năm xưa chính ông đã bế ta tới thôn Hòe Lý, nuôi ta đến ba tuổi rồi lâm bệnh qua đời.
Ông để lại hai gian nhà đất. Người trong thôn đều biết căn nhà ấy có chủ, vì vậy tuy chẳng ai chịu nhận nuôi ta nhưng cũng không ai đuổi ta ra khỏi đó. Mỗi dịp lễ tết, ta đều lén chạy ra sau núi, đốt cho ông một ít tiền giấy.