"Mày hơn gì tao?"  

Lâm Thư Yên cười điên dại, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy thù hận.  

"Mày là đứa trẻ mồ côi. Đứa con hoang. Không ai cần."  

"Sát Tinh ha. Mày chính là sao chổi đã hại c.h.ế.t cả gia đình mày."  

"Họ xui xẻo vì có mày đấy."

Tôi lấy con d.a.o gọt trái cây ra, không một chút cảm xúc.  

Đâm vào chân cô ta.

"Mày đã giẫm nát sợi dây chuyền của tao."

Cô ta đau đớn hét lên, khuôn mặt méo mó, bắt đầu khóc nức nở.  

"Mày điên rồi! Đồ điên!"

Tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ta, dùng gót giày cao gót đè mạnh lên ngón tay của cô ta, nghiền qua nghiền lại.  

"Mày đã xé nát bức ảnh gia đình tao."  

"Đốt hết ảnh của Giang Đồ."

Cô ta đau đớn la hét.  

"A! Hứa Hàm Tinh, tao sẽ g.i.ế.c mày!"

Tôi tát cô ta một cái.  

Cô ta còn định nói gì đó, tôi tát tiếp.  

Cho đến khi m.á.u chảy ra từ khóe miệng cô ta.  

Cho đến khi cô ta không nói được gì nữa.  

Chỉ còn đôi mắt đầy oán hận nhìn tôi.

Tôi khẽ cười.  

Con d.a.o lướt từ cổ cô ta xuống đến tim.  

"Tao muốn g.i.ế.c mày lắm."

Cô ta đã sợ hãi, không dám nói gì thêm.  

Tôi học theo cách cô ta làm lúc trước, cũng mỉm cười.  

"Có phải sợ c.h.ế.t rồi không?"  

"Bây giờ đến lượt mày quỳ xuống xin lỗi tao."  

"Không phải mày kiêu ngạo lắm sao?"

Nước mắt tràn đầy trong mắt Lâm Thư Yên.  

Tôi như một kẻ điên đang bình tĩnh, có thể làm bất cứ điều gì.  

Cô ta sợ hãi thật sự.  

Cô ta quỳ xuống đất, đầu cúi gập xuống bùn đất.  

"Xin lỗi... Xin... Đừng g.i.ế.c tôi."

Giọng cô ta run rẩy, sợ hãi đến tột cùng.

Tôi kéo cổ áo cô ta, đẩy cô ta về phía mộ của Giang Đồ.  

"Mày xin lỗi anh ấy đi."

Trên mặt cô ta không còn chút trang điểm nào.  

Nước mắt, bùn đất và m.á.u hòa lẫn vào nhau, trông thật t.h.ả.m hại.

Cô ta gào lên, khản đặc giọng.  

"Xin lỗi anh Giang! Xin lỗi! Là lỗi của tôi!"

Phải đau đớn như thế mới gọi là lời xin lỗi thật sự.  

Tôi không dừng lại.  

Cô ta cứ tiếp tục nói, cho đến khi mặt trời mọc.  

Cho đến khi cô ta không còn nói được nữa.

Tôi thả cô ta ra.  

Không phải vì tôi nhân từ.  

Mà bởi vì Giang Đồ là anh hùng.  

Tôi không muốn anh ấy có bất kỳ vết nhơ nào vì mình.

Nhưng tôi dồn hết sức lực mới nhận ra...  

Chính mình mới là vết nhơ đó.

Mọi thứ lại trở về yên tĩnh.  

Gió núi thổi nhè nhẹ, cuốn theo những đám cỏ khô.  

Gió thổi qua mái tóc của tôi.  

Sương mù trên những ngọn núi xa đã tan.  

Xuân về, chim về tổ.

"Chờ anh trở lại."  

"Chúng ta về nhà."  

"Nếu anh ấy không về thì tôi sẽ tự đến."

Tôi nằm xuống ngôi mộ đã đào sẵn từ lâu.  

Bên cạnh là bức di thư.

"Đừng điều tra thêm.  

Đây là quyết định của riêng tôi.  

Rất xin lỗi vì đã làm phiền thế giới này."

Khi nuốt những viên t.h.u.ố.c, ánh nắng vẫn còn dọi trên khuôn mặt tôi.  

Ấm áp lạ thường.

Trước khi ý thức dần tan biến, cuối cùng tôi đã nhìn thấy rõ khuôn mặt của Giang Đồ.  

Trước kia trong giấc mơ tôi chưa bao giờ nhìn rõ được.  

Nhưng lần này rất rõ ràng.  

Đó là hình ảnh của anh ấy trong ký ức của tôi.  

Anh ấy mãi trẻ trung.

Anh bước qua màn sương mù, từng bước từng bước đến gần.  

Vẫn dịu dàng xoa đầu tôi như lần đầu tiên gặp.  

Giọng nói vang lên rõ ràng, nụ cười ấm áp.

"Tiểu Tinh Tinh."  

"Anh đến rồi."  

"Những năm qua chắc em đã mệt mỏi lắm phải không?"  

"Anh đã hứa sẽ đến cưới em."

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, trong nước mắt.  

"Giang Đồ... cuối cùng em cũng đoàn tụ với anh và mọi người."  

"Thật tốt biết bao."

Anh ôm tôi vào lòng.  

"Đừng sợ.  

Về nhà thôi."

Phía xa, chuông chùa vang lên.  

Gió thổi qua hàng tùng.  

Trên bia mộ, tên tôi và tên anh kề cạnh nhau.

Hứa Hàm Tinh.  

Giang Đồ.

Hai cái tên, một số phận.

Người ta nói tôi là Sát Tinh.  

Nói tôi hại c.h.ế.t cả nhà.  

Nói tôi điên.

Nhưng họ không biết...  

Tôi chỉ là một đứa trẻ, đã cố gắng sống sót.  

Đã yêu một người, đến mức không còn đường lui.

Giang Đồ nói đúng.  

Sống sót mới có hy vọng.  

Nhưng có những hy vọng, chỉ có thể thực hiện ở một thế giới khác.

Ba ngày sau người ta mới tìm thấy tôi.  

Bên cạnh là Lâm Thư Yên đã ngất xỉu, được đưa đi cấp cứu.  

Cô ta sống.  

Nhưng điên.

Còn tôi, đã đi rồi.

Trong di thư tôi viết:  

"Xin đừng trách ai.  

Tôi tự nguyện.  

Xin chôn tôi cạnh mộ Giang Đồ.  

Xin đừng đặt hoa.  

Chỉ cần một chậu hoa cúc trắng là đủ."

Tang lễ rất nhỏ.  

Chỉ có bác sĩ Tề đến.  

Ông đặt một bó cúc trắng xuống.

"Tiểu Tinh, em đã chọn rồi."  

"Anh tôn trọng em."

Giang Đồ được an táng lại.  

Hai ngôi mộ cạnh nhau.  

Trên bia của tôi không ghi gì nhiều.

"Con gái của Giang gia.  

Đã về nhà."

Một năm sau, có người đến thăm mộ.  

Là Cố Yến Thanh.

Anh ta gầy hơn.  

Tóc đã bạc vài sợi.  

Đặt xuống hai bó hoa.

Một cho tôi.  

Một cho Giang Đồ.

Anh ngồi rất lâu.

"Hứa Hàm Tinh."  

"Em thắng rồi."  

"Em đã chọn người em yêu."

Anh cười khổ.

"Anh cũng buông được rồi."

Trước khi đi, anh đặt lên mộ tôi một chiếc ô màu xanh.  

Đã cũ.

"Trời mưa rồi.  

Em nhớ mang theo."

Gió thổi, cánh ô bay đi.

Mười năm sau, có một cô bé đến quét mộ.  

Là Giang An.  

Con gái của Giang Đồ và tôi.

À không.  

Là con nuôi của Giang Đồ.

Năm tôi đi, Giang Đồ đã mang một bé gái sơ sinh về.  

Đặt tên là Giang An.  

Bình an.

Bé đặt hai bông cúc trắng lên mộ.

"Ba mẹ."  

"Hôm nay con được 10 tuổi."  

"Ba nói, mẹ rất thích hoa cúc."

Gió thổi qua.  

Như có tiếng ai đó đáp lại.

"Ngoan."

Giang An ngẩng đầu, cười.

"Con biết mà.  

Ba mẹ vẫn luôn ở đây."

Mặt trời lặn.  

Nắng cuối ngày chiếu lên hai tấm bia đá.

Một chuyện tình không có kết cục đẹp.  

Nhưng có một cái kết yên bình.

Sát Tinh?  

Có lẽ vậy.

Nhưng Sát Tinh cũng biết yêu.  

Cũng biết đau.  

Cũng biết buông.

Và cuối cùng, được về nhà.

Chương 9 Hoàn - Người Thay Thế Không Cần Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia