Khi tôi trườn lại vào giường, Cố Khuynh Bắc đã tỉnh. Phát hiện tôi không nằm trong lòng mình, cậu ấy vươn cánh tay dài kéo tôi trở lại, quấn quít thơm nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
Giọng nói ngái ngủ vừa ngủ dậy của cậu ấy quyến rũ đến mức suýt chút nữa khiến tôi không kìm lòng được mà "ăn" sạch cậu ấy.
"Tỷ tỷ, đến giờ đóng dấu rồi."
Tôi bất lực thở dài, xoay người để lại một "dấu vết tạm thời" ở nơi ẩn khuất hơn trên cơ thể cậu ấy.
Dù sao cũng không thể để Cố Khuynh Bắc ngày nào cũng đeo vết dâu tây trên cổ đi học, như thế thì mất mặt c.h.ế.t mất.
Sau hôm đó, Khương Nhất Nặc biến mất một thời gian. Tôi và Cố Khuynh Bắc trải qua những ngày tháng bình yên, thanh tĩnh.
Tôi cũng chi một số tiền lớn để mua lại một chuỗi hạt Phật y hệt như trước trao lại cho Cố Khuynh Bắc, xem như lá bùa phong ấn "bản năng điên cuồng" của cậu ấy. Rốt cuộc ngày nào cũng phải "đóng dấu tạm thời" kiểu này, thắt lưng tôi chịu không nổi mất.
Cho đến tối hôm sinh nhật 20 tuổi của Cố Khuynh Bắc, tôi tự biến mình thành một "chiếc bánh kem bơ" ngọt ngào gửi tặng cậu ấy.
Cậu ấy phấn khích không thôi, ngồi bên bàn chậm rãi thưởng thức món quà sinh nhật tuổi 20 của mình thì cánh cửa biệt thự bất ngờ mở tung.
Đứng ở cửa là người bố người mẹ quanh năm ở nước ngoài thích sống tự do của tôi.
Và ngay sau lưng họ, Khương Nhất Nặc đang đeo một cánh tay bó bột, nhìn tôi bằng ánh mắt đắc ý pha lẫn oán độc vô cùng.
Cố Khuynh Bắc bị dẫn sang một phòng khác.
Tôi thay quần áo đàng hoàng rồi đứng ở phòng khách. Mẹ tôi vừa bước tới đã giơ tay giáng cho tôi một bạt tai. Câu đầu tiên bà thốt ra là:
"Sao tôi lại dạy ra một đứa con gái mặt dày vô liêm xỉ như cô chứ! Cô có biết Khuynh Bắc là con nuôi của chúng ta, cũng là em trai cô không? Cho dù không có quan hệ huyết thống, cô cũng không thể xuống tay với nó! Những gia đình như chúng ta quan trọng nhất là danh tiếng. Chuyện này mà truyền ra ngoài, cô bảo tôi và bố cô còn mặt mũi nào nhìn đời nữa?"
Tôi cúi đầu giữ im lặng.
Danh tiếng sao? Nếu họ thực sự để ý đến danh tiếng, thì đã không biến cuộc hôn nhân này thành cái vỏ bọc thối nát như thế.
Cả giới thượng lưu ai mà không biết Mộ thái thái và Mộ tiên sinh bằng mặt không bằng lòng, mỗi người ở bên ngoài đều chơi bời vô cùng phóng túng.
Họ không đồng ý cho tôi và Cố Khuynh Bắc bên nhau đơn giản chỉ vì khao khát kiểm soát, cùng với việc tính toán dùng tôi làm quân cờ liên hôn để đổi lấy nhiều lợi ích hơn mà thôi.
Mẹ tôi xưa nay luôn quyết đoán. Sau khi trút cơn thịnh nộ, bà lạnh lùng ra lệnh:
"Chia tay với Cố Khuynh Bắc ngay! Sau đó làm thủ tục xuất ngoại. Chúng tôi đã chọn cho cô một trường trong khối Ivy League, sang đó học xong đại học và cao học rồi tính."
Tôi ngẩng đầu, kiên định trả lời:
"Con không chia tay với Cố Khuynh Bắc! Con yêu em ấy!"
Mẹ tôi bật cười mỉa mai, giọng đầy châm biếm:
"Cô còn nhỏ nên mới tơ tưởng đến tình yêu. Cho đến khi cô bằng tuổi tôi, cô mới nhận ra tình yêu chỉ là vô nghĩa. Chỉ có tiền tài và quyền lực mới là thứ quan trọng nhất!"
Tôi kiên quyết đối đáp:
"Quyền lực và tiền tài con sẽ không bỏ qua, nhưng Cố Khuynh Bắc con cũng tuyệt đối không buông tay!"
Bà ta giễu cợt:
"Mộ Vãn Kiều, cô muốn cả hai thì cũng phải xem bản thân có đủ tư cách đó không!"
Tôi không cãi lộn, chỉ bình tĩnh nói ra một thực tế:
"Những thứ con muốn, con sẽ tự dùng thực lực của mình để giành lấy. Yêu một người không phải là bằng mặt không bằng lòng, nhận hết lợi ích rồi lại tỏ ra như bị ép buộc để sống cuộc đời mình không mong muốn, cuối cùng biến người mình yêu thành kẻ nhân tình không dám công khai. Một khi con đã yêu ai, con sẽ yêu một cách đường đường chính chính! Tuyệt đối không để người đó phải chịu bất kỳ tủi hổ nào."
Mẹ tôi như con mèo bị giẫm phải đuôi, bất ngờ nổi giận lôi đình. Bà lao tới, gương mặt dữ tợn muốn tát vào mặt tôi lần nữa.
Một bóng người bất ngờ vọt ra, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mẹ tôi rồi chắn ngay trước mặt tôi.
Nhìn tấm lưng cao lớn ấy, hoảng loạn trong lòng tôi lập tức tan biến, trở nên vô cùng an yên.
Chỉ cần có cậu ấy ở đây, tôi chẳng còn lo sợ điều gì nữa.
Mẹ tôi giãy giụa muốn thoát khỏi gông cùm của Cố Khuynh Bắc:
"Cố Khuynh Bắc, buông ra! Đây là việc riêng của gia đình tôi, chưa đến lượt cậu xen vào!"
Ánh mắt Cố Khuynh Bắc tối sầm lại:
"Dì à, chuyện này là do cháu ép Vãn Vãn. Cô ấy không có lỗi gì cả. Nếu dì muốn trút giận thì cứ nhắm vào cháu, nhưng cháu sẽ không để dì đụng đến một sợi tóc của cô ấy!"
Mẹ tôi đỏ ngầu mắt, thở dốc dồn dập. Qua một lúc lâu, bà mới sụp xuống ghế, chỉ tay vào tôi—kẻ đang được Cố Khuynh Bắc che chở phía sau—mắng c.h.ử.i bằng giọng oán độc:
"Mộ Vãn Kiều, ngay từ đầu tôi không nên sinh cô ra! Nếu không có cô, đời này tôi đã không ra nông nỗi này!"
Tôi biết chứ, tôi luôn biết điều đó.
Năm đó, mối tình đầu của mẹ quay lại tìm bà. Bà đã định bỏ lại bố tôi để đi theo ông ta, nhưng đúng lúc ấy bà lại m.a.n.g t.h.a.i tôi.
Ông ngoại tôi tuyên bố, nếu bà dám phá t.h.a.i thì sẽ bị gạch tên khỏi gia tộc, cả đời đừng mong đụng đến một đồng di sản.
Cuối cùng mẹ tôi đành thỏa hiệp. Chỉ có điều, bà trút hết mọi sai lầm lên đầu tôi.
Tôi là nét mực hỏng trong cuộc đời bà, cũng là lời nguyền kìm kẹp bà cả đời. Bà hận tôi. Bản thân bà không có được một tình yêu quang minh chính đại, nên bà cũng không cho phép tôi có được nó.
Sau ngày hôm đó, tôi và Cố Khuynh Bắc bị tách ra.
Tôi kiên quyết sống c.h.ế.t không chịu đi du học. Mẹ tôi không thể ép trói tôi quăng lên máy bay, đành phải giữ tôi lại biệt thự để tự mình canh giữ. Trong khi đó, Cố Khuynh Bắc bị chuyển đến sống ở một căn hộ khác với lực lượng vệ sĩ giám sát 24/7.
Chúng tôi thậm chí đi học cũng chẳng thể nói với nhau lấy một lời.
Cuộc sống hằng ngày của tôi, từ việc xoay quanh Cố Khuynh Bắc, nay biến thành những buổi xem mắt liên miên không hồi kết.
Mẹ tôi chọn cho tôi rất nhiều đối tượng, tất cả đều là những ứng viên con rể tương lai theo tiêu chuẩn của bà. Từ những kẻ lệch lạc đến những gã ngập tràn scandal, bà đều coi như không thấy; điều quan trọng duy nhất là mỗi người trong số họ đều có thể mang lại lợi ích lớn cho gia tộc.
Còn ý nguyện của tôi thì lại chẳng có chút giá trị nào.
Cuộc sống ngột ngạt ấy kéo dài cho đến tận đêm dạ hội hóa trang thuộc lễ hội nghệ thuật của trường.
Tôi tự dặn lòng nhất định phải gặp Cố Khuynh Bắc một lần, dù phải dùng bất kỳ cách nào đi chăng nữa. Tôi không thể nào chịu đựng thêm những ngày tháng thiếu vắng Cố Khuynh Bắc. Xung quanh toàn là những người xa lạ liên tục xâm nhập vào cuộc sống, khiến tôi lo âu đến mức mất ngủ suốt nhiều đêm liền.
Rốt cuộc tôi cũng đợi được đến ngày hôm đó. Nhân lúc giả vờ say rượu, tôi bảo vệ sĩ đi mua t.h.u.ố.c giải rượu cho mình, rồi lập tức vội vã vắt chân lên cổ chạy về phía phòng nghỉ của Cố Khuynh Bắc.
Thế nhưng, cánh cửa phòng nghỉ đang khép hờ một khe hở nhỏ. Bên trong truyền ra giọng nói của Khương Nhất Nặc:
"Cố Khuynh Bắc, trên thế giới này chỉ có em mới có thể giúp được anh! Em sẽ giúp anh có được quyền lực vô song, giúp anh nhận tổ quy tông, trở thành đại lão hàng đầu giới kinh thành mà ai ai cũng phải kính trọng!
Trong tay em có hệ thống, em có thể giúp anh nhiều hơn Mộ Vãn Kiều gấp vô số lần! Cô ta chỉ làm vướng chân vướng tay anh mà thôi!
Đối với cô ta, anh chẳng qua chỉ là một món đồ chơi tạm thời. Cô ta thấy anh ngoan ngoãn nghe lời nên mới chơi đùa một thời gian, một khi gặp được món đồ chơi khác tốt hơn, anh sẽ bị cô ta thẳng chân đá văng ra ngoài ngay lập tức.
Phụ nữ làm sao có thể quan trọng bằng quyền lực tối cao và tiền tài chứ!"
Những lời tiếp theo tôi không còn nghe rõ được nữa, bởi vì tên vệ sĩ đi theo canh chừng tôi đã đuổi tới nơi quá nhanh.
Tôi bị hắn khống chế rồi kéo ngược trở lại.
Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn chưa kịp đẩy cửa bước vào để giải thích với Cố Khuynh Bắc—giải thích rằng tình cảm tôi dành cho cậu ấy là chân thành, và tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu ấy!
Tôi phát điên, điên cuồng giằng co muốn quay lại, nhưng sức tôi không thể địch nổi vệ sĩ nên đành bị ép nhét tống vào trong xe.