Tại bữa tiệc tối, tôi tiện tay đút một miếng bánh kem nhỏ cho Cố Khuynh Bắc.
Cậu ấy vừa định há miệng đón lấy thì một cô gái từ đâu đột nhiên lao tới, hất văng miếng bánh kem xuống đất.
Nữ sinh đó hằn học chỉ vào mặt tôi:
"Mộ Vãn Kiều, cô đừng có mà khinh người quá đáng!"
Nói rồi, cô ta quay sang nhìn Cố Khuynh Bắc bằng ánh mắt đầy xót xa:
"Cố Khuynh Bắc, sau này anh sẽ là Thái tử gia quyền lực nhất giới kinh thành, việc gì phải ăn đồ ban phát từ người đàn bà này chứ? Từ nay về sau, cứ để em bảo vệ anh!"
Cố Khuynh Bắc nheo mắt nhìn cô ta, trên môi vẫn giữ nụ cười điềm nhiên và cất lời cảm ơn vô cùng lịch sự. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, cậu ấy đang cực kỳ giận dữ.
Chẳng ai biết rõ hơn tôi về khao khát chiếm hữu điên rồng của Cố Khuynh Bắc. Cậu ấy khát khao có được toàn bộ con người tôi, một cách phát cuồng.