Tóc Vàng khẽ kéo vành mũ lưỡi trai màu đen xuống, cười đầy ngông nghênh: "Chị ơi, tôi vừa tròn mười tám tuổi."

Tôi hơi thở phào nhẹ nhõm: "Cậu cho tôi xem chứng minh thư được không?"

"Không mang."

Trùng hợp thế sao?

Tảng đá trong lòng tôi lại trĩu xuống: "Thế còn Alipay thì sao?"

Trong ví thẻ thường có giấy tờ tùy thân, xem được thông tin cá nhân mà.

Cậu ấy lắc đầu: “Tôi không dùng Alipay."

Sao có thể chứ?

Giới trẻ Trung Quốc, có mấy ai không dùng Alipay cơ chứ?

Tôi lại dò hỏi tiếp: "Thế thông tin tài khoản trên ví WeChat..."

Cậu ấy bưng cốc cà phê lên, nhấp một ngụm rồi nghi ngờ nhìn tôi: "Sao lúc nào chị cũng muốn xem chứng minh thư của tôi thế?"

Tôi c.h.é.m gió không chớp mắt: "Thì thuê phòng phải dùng chứng minh của cậu chứ, dùng của tôi, lỡ chồng tôi kiểm tra thì sao."

"Phụt…"

Cậu ấy phun sạch ra ngoài.

"Chị, chị có chồng rồi á? Vậy tôi là gì?"

Tôi đáp: "Là bạn trai chứ còn gì."

02

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh.

Nhà hàng rộng lớn thế này mà chỉ có mỗi hai đứa.

"Tôi nhớ là vào giờ cao điểm, chỗ này lúc nào cũng xếp hàng dài cơ mà, sao giờ này lại vắng tanh thế?"

Tóc Vàng lấy khăn giấy lau miệng: "Vì tôi bao cả quán rồi."

Hả?

Bao quán, chẳng phải là chiêu trò của mấy vị sếp trong phim sao?

Còn cậu ấy thì chỉ là một tên tóc vàng ăn mặc thì rách rưới.

Thứ duy nhất đáng giá chính là chiếc Patek Philippe trên cổ tay mà không biết chừng là đi cướp được.

Bao quán, trông giống như đang sợ bị dân chúng nhận ra hơn thì có.

Cậu ấy đáp đầy hạnh phúc: "Tôi thèm quán này lâu lắm rồi, cứ muốn đến ăn, hôm nay cuối cùng cũng có người đi cùng."

Thèm lâu rồi?

Cuối cùng cũng có người đi cùng?

Đây có phải là lời nói của một người vung tay chuyển 200 nghìn tệ, tặng cả Patek Philippe được sao?

Đáng ngờ.

Quá đáng ngờ.

Tôi không nhịn được lại nhớ đến lệnh truy nã kia…

[Họ Lê, bỏ học từ cấp hai, lười biếng, suốt ngày ảo tưởng mình là người giàu có.]

Tôi vội vàng bấm hoàn trả khoản tiền hai mươi vạn kia rồi đẩy lại hộp quà đồng hồ mà cậu ấy vừa đặt trước mặt tôi.

Tôi dùng dĩa để đẩy, tránh để lại dấu vân tay.

Tôi đau lòng nói: "Tôi không phải loại phụ nữ thực dụng, nếu cậu còn dám dùng tiền để sỉ nhục tình cảm thuần khiết của chúng ta thì chia tay đi."

Cậu ấy nhìn tôi đầy cảm động: "Tiểu Đào, chị đúng là cô gái đặc biệt nhất mà tôi từng gặp, thuần khiết đến mức khó tin."

Tôi đáp: "Cậu Lê à, cậu cũng là chàng trai đặc biệt nhất mà tôi từng gặp."

Đặc biệt đến mức hung tàn luôn ấy.

Cậu ấy bất ngờ nói: "Hình như tôi chưa bao giờ nhắc đến tên mình, sao chị biết tôi họ Lê?"

Ha ha, chả phải trên lệnh truy nã viết rành rành thế sao...

Không đúng.

Thật sự họ Lê à?

03

Bộ não tôi chạy hết công suất, cuối cùng cũng bịa ra được một câu trả lời: "Thú thật với cậu, ông nội tôi là đạo sĩ, tôi là đệ t.ử chân truyền nên cũng hiểu biết đôi chút về thuật bói toán."

Tóc Vàng bị dọa cho đứng hình: "Đỉnh vậy sao? Ngay cả họ của tôi mà cũng tính ra được..."

"Chưa hết đâu."

Tôi giả vờ bấm tay tính toán: "Cậu đọc ngày sinh đi, tôi còn tính ra cái gì khủng hơn cơ."

"30 tháng 3."

Tôi: "..."

Ha.

Hôm nay là mười tháng bảy.

Được lắm.

Mới tròn mười tám tuổi à?

Thân phận bất minh, trí tuệ bất ổn.

Tôi bắt đầu c.h.é.m gió: "Bề ngoài cậu có vẻ chín chắn, vững vàng nhưng thực chất sâu thẳm trong lòng cậu là một cậu bé ngây thơ. Cậu cô đơn, tan vỡ và rất khát khao có người hiểu thấu mình."

Trúng phóc tim đen của cậu ấy rồi, cậu ấy gật đầu, vẻ ngông nghênh bay biến, chỉ còn lại sự tin phục: "Bói chuẩn phết."

Tôi nói: "Cậu là người rất trọng tình cảm, không chi li tiền bạc, lại còn hào phóng với anh em bạn bè."

Tóc Vàng không nhịn được thốt lên: "Vãi thật, cũng ra gì đấy, nói tiếp đi chị."

Tôi bồi thêm: "Những việc cậu làm bây giờ chẳng qua là đang lãng phí tài năng thôi! Sự nỗ lực của cậu không được công nhận hoàn toàn là vì cậu chưa tìm ra thiên phú của mình. Người ta vẫn nói kim lân há phải vật trong ao, một khi gặp gió mây tất hóa rồng! Cậu cứ đợi ngày hóa rồng đi!"

Cậu ấy suýt chút nữa là quỳ xuống lạy tôi luôn: "Tiểu Đào, quả nhiên chị là người hiểu tôi nhất!"

Cuối cùng cũng đợi được lúc cậu ấy mất cảnh giác.

Tôi lấy cớ đi vệ sinh

Chuồn lẹ thôi.

Tôi rón rén đi vòng qua nhà vệ sinh, lẻn ra phía lối thoát hiểm.

Từ phía sau, giọng nói trầm thấp của Tóc Vàng vang lên: "Tiểu Đào, chị chạy đi đâu đấy?"

Tôi: "!"

04

Tóc Vàng vắt tay qua cổ tôi: "Nhà vệ sinh ở hướng này cơ mà."

Cậu ấy cao lớn, vạm vỡ, chỉ một cái xoay người đã khiến tôi đảo lộn cả phương hướng.

Tôi lảo đảo bị cậu ấy kéo ngược trở lại.

Dưới ánh mắt giám sát của cậu ấy, tôi đành lủi thủi đi vào nhà vệ sinh.

Tôi sờ vào túi quần, c.h.ế.t tiệt, quên mang điện thoại rồi!

Tôi ngó quanh một lượt, đến cái cửa sổ cũng không có.

Tôi nấn ná mãi, vừa định lén chuồn ra ngoài thì bị Tóc Vàng đang đứng canh cửa dọa cho hú vía: “Cậu làm gì ở đây thế?"

Cậu ấy cười đứng dậy, cúi người ép sát tôi: "Tất nhiên là sợ chị chạy mất rồi."

Tôi bị cậu ấy nắm tay dắt quay lại bàn.

Đúng lúc tôi đang cắt bò bít tết, cậu ấy bỗng thì thầm đầy bí hiểm: "Thấy hai người ở hướng bảy giờ không?"

Tôi nhìn theo hướng đó.

Ở chỗ góc rẽ, không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai người điển trai ăn mặc bảnh bao.

Một đứa Tóc Đỏ, một đứa tóc đinh, ánh mắt sắc lẹm cứ chĩa thẳng về phía bàn chúng tôi.

Tóc Vàng hạ thấp giọng: "Bọn họ là cảnh sát mặc thường phục, đến để bắt tôi đấy."

Tôi sợ đến mức lấy tay che miệng.

Cậu ấy thừa nhận rồi, cậu ấy thực sự thừa nhận rồi!

Đúng là chẳng coi bạn gái quen qua mạng này là người ngoài chút nào!

Tóc Vàng có vẻ không hài lòng với phản ứng của tôi: "Chị chê tôi à?"

Con d.a.o bít tết sắc lẹm trong tay cậu ấy ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

"Không không không!" Tôi vội vàng một tay che miệng, tay kia múa máy điên cuồng: "Cẩn thận chấn động! Liên thủ xuất kích! Khói bụi cộng hưởng! Lắng nghe cái này đi!"

Tóc Vàng: "..."

Tôi cười gượng gạo rồi lấy tay quạt cho miếng bít tết: "Haha, bít tết nóng quá cơ."

Cuối cùng cậu ấy cũng bật cười vì mấy trò lố lăng của tôi: "Xa chị rồi, ai còn làm tôi cười đây."

Tôi cố giữ vẻ bình thản: "Cậu Lê, cậu phạm tội gì thế?"

Cậu ấy nghiêm mặt: "Chuyện không nhỏ đâu."

Lại nắm lấy tay tôi: "Tiểu Đào, chị có sẵn lòng đi trốn cùng tôi không?"

Tôi phải trấn an cậu ấy trước: "Đương nhiên rồi!"

Cậu ấy cảm động: "Lát nữa chúng ta chia làm hai ngả, tôi lao ra trước thu hút sự chú ý của cảnh sát, yểm hộ cho chị nhảy cửa sổ thoát thân, lát nữa chúng ta tìm cơ hội gặp lại!"

Tôi nghiêm túc gật đầu: "Được!"