Hành động bắt đầu.

Tóc Vàng vừa nhảy cửa sổ, tôi ba chân bốn cẳng chạy trối c.h.ế.t.

Tôi vừa chạy vừa bò đến góc hành lang thì thấy hai gã mặc thường phục vẫn đang đứng đó tán gẫu.

Tôi lao tới đẩy bọn họ: "Cảnh sát ơi! Cậu ấy nhảy cửa sổ chạy mất rồi! Mau đuổi theo đi! Mau lên!"

Kết quả là hai tên đó nhìn nhau cười.

Tên tóc đinh hét lớn về phía sau lưng tôi: "Này, đừng nhảy nữa, chị dâu bán đứng cậu rồi!"

Tên Tóc Đỏ cười đến mức không đứng thẳng nổi: "Hahaha cười c.h.ế.t mất! Vợ chồng là chim cùng rừng, gặp nạn là mỗi đứa mỗi nơi!"

Cái gì?

Không phải cảnh sát à?

Chúng nó là đồng bọn của Tóc Vàng?

Sống lưng tôi lạnh toát.

Tôi quay đầu lại nhìn.

Tóc Vàng nhàn nhã bước về phía tôi, vòng tay ôm lấy cổ tôi: "Tiểu Đào, chị như thế là không được rồi, nói là đi trốn cùng nhau, sao lại bán đứng chồng mình thế?"

Khoảnh khắc này, sự tuyệt vọng tột cùng khiến tôi sởn gai ốc.

Mấy bộ phim kinh dị tôi từng xem đều là muỗi.

Cứ tưởng sắp được cứu rồi.

Kết quả không phải cảnh sát mà là một băng nhóm!

Cái gì mới là cái c.h.ế.t tuyệt vọng nhất chứ?

06

Tôi đờ người một lúc, rồi nảy ra một kế sách: "Cậu bị ngốc à?"

Tóc Vàng bị tôi quát cho sững sờ: "... Cái gì?"

"Nơi có Ngọa Long thì ắt có Phượng Sồ nhưng mà…" Tôi ngoái đầu chỉ vào hai gã kia, cằm hếch lên cao: "Nhìn hai cậu đẹp trai này là biết, cũng giống như cậu vậy, đều là rồng trong loài người. Đừng có coi thường cái sợi dây liên kết giữa các cậu đấy nhé!"

Tên tóc đinh sợ đến mức co rúm người: "Cái gì..."

Chữ phía sau đã bị tên Tóc Đỏ vả vào miệng: "Là sự liên kết! Sự liên kết đấy! Ý bảo là nhìn cái biết ngay chúng ta là anh em tốt!"

Một câu nói khiến ba tên lưu manh đều đắc ý ra mặt.

Tóc Vàng tự hào khoe khoang: "Chị dâu đang chơi đùa cùng các cậu đấy! Còn không mau cảm ơn chị dâu?"

Tóc Đỏ và tóc đinh: "Cảm ơn chị dâu! Chị dâu vất vả vì đã chọc cười bọn tôi rồi!"

Tôi không dám lơ là nửa phần: "Ngoan lắm."

Tôi lại bị lôi về bàn, cả bốn người cùng ngồi xuống.

Tên Tóc Đỏ cởi vài cúc áo sơ mi, để lộ một mảng hình xăm dữ tợn trước n.g.ự.c.

Tên tóc đinh xắn tay áo lên, trên cánh tay có một vết sẹo rất dài, kéo dài từ cổ tay đến tận sâu trong ống tay áo.

Vệt đỏ sẫm trên ống tay áo đó là gì, vết m.á.u à?

Tên Tóc Đỏ nhanh ch.óng nhận ra ánh mắt của tôi, vội vàng trách móc tên tóc đinh: "Cậu làm cái gì thế hả? Đến gặp chị dâu mà không biết thay bộ quần áo à?"

Tên tóc đinh ấm ức nói: "Vụ hôm nay khó xơi quá, nó giãy giụa dữ dội lắm, tôi đè mãi mới được, một d.a.o xuống là b.ắ.n hết cả m.á.u lên người..."

Tên Tóc Đỏ lập tức ngăn lại: "Được rồi được rồi, đừng nói mấy chuyện đó trước mặt chị dâu."

Tôi nghe mà tim đập chân run.

Chuyện gì thế này?

Thành phố này lại vừa có án mạng à?

07

"Xử lý sạch sẽ hết chưa?" Tóc Vàng thản nhiên hỏi chuyện tên tóc đinh: "Trời nóng thế này, g.i.ế.c xong phải xử lý nhanh, để thối ra đấy thì phiền lắm."

Tóc Đinh gật đầu: "Cứ để ở kho lạnh đã, lúc nào tiện thì chuyển đi sau."

Chuyển đi đâu?

Xác c.h.ế.t à?

Tôi chẳng dám hỏi, sợ biết càng nhiều thì c.h.ế.t càng nhanh.

Tóc Vàng dặn dò Tóc Đỏ: "Lô hàng đó, cậu phải tìm cách tẩu tán nhanh đi, để lâu quá hỏng mất lại rắc rối to."

Tóc Đỏ ra vẻ lão luyện: "Yên tâm đi, trong nước không bán được thì tôi có đường dây tuồn ra nước ngoài."

Đây, đây là đang tiêu thụ hàng gian à?

Các người có thể đừng bàn mưu tính kế ngay trước mặt tôi không?

Tôi không muốn làm đồng phạm của các người đâu!

"Chị dâu, nghe nói chị có chồng rồi hả? Có chồng rồi mà còn yêu qua mạng à?"

Tóc đinh bất ngờ đưa tay ra sau lưng, cứ như giây tiếp theo sẽ rút ra một món 'đồ chơi' nào đó để tiễn tôi đi gặp Chúa vậy.

"Không phải là muốn để cậu nhà chúng tôi làm người thứ ba đấy chứ?"

Tóc Đỏ vội vàng giữ tay hắn lại: "Thu liễm chút đi, đừng làm chị dâu sợ."

Tôi cố giữ bình tĩnh: "Các cậu có hiểu biết xã hội không đấy? Tôi mới sinh viên năm hai, còn chưa đủ tuổi kết hôn hợp pháp, lấy đâu ra chồng?"

"Chỗ chúng tôi 18 tuổi là kết hôn được rồi, chỉ cần bố mẹ đồng ý là 16 tuổi cũng cưới được thôi." Tóc Vàng nghiêm túc nói: "Trong trường đại học cũng thường thấy giáo sư và sinh viên mang theo cả con đến lớp đấy."

Tôi: "..."

Nhìn cái cách nói là biết chưa bao giờ đi học đại học rồi.

Đàn em của cậu ấy cũng nhanh trí đỡ lời: "Anh, Mỹ với Trung Quốc không giống nhau đâu."

Tóc Vàng phản ứng cũng nhanh, giả vờ như thật: "Ồ, đúng rồi! Không nhắc thì tôi quên mất."

Tôi giả vờ như không hiểu gì, cúi đầu nghịch điện thoại.

Dù sao thì trước khi hẹn gặp ngoài đời, tôi cũng có hỏi cậu ấy học vấn thế nào đâu.

Giờ thì tôi càng không dám hỏi xem Tóc Vàng đang học trường nào ở Mỹ nữa.

Sợ cậu ấy không bịa nổi mà cáu lên rồi rút s.ú.n.g b.ắ.n tôi luôn thì xong đời.

08

Tranh thủ lúc họ đang mải trò chuyện, tôi vội lấy điện thoại gửi tin nhắn cầu cứu cho bố mẹ.

Tôi gõ xong một loạt lại xóa đi.

Bố tôi là đồng đội heo, chẳng dựa dẫm được gì.

Lỡ ông ấy đọc được tin nhắn rồi gọi lại hỏi 'đang làm trò gì đấy?' thì sao?

Thế là 19 năm cuộc đời của tôi coi như làm lại luôn.

Thôi cứ nhắn cho bạn cùng phòng vậy.

Nhắn cho cô ấy, bảo cô ấy đọc xong đừng trả lời, trực tiếp báo cảnh sát, đúng rồi!

Đúng lúc tôi đang thấp thỏm nặn óc tìm cách diễn đạt.

Tóc Vàng bất chợt ghé sát tai tôi thì thầm: "Lén lút làm gì thế?"

Tôi giật b.ắ.n mình, tay run làm rơi luôn điện thoại.

Tóc Vàng nhanh tay lẹ mắt bắt lấy ngay lập tức.

Cậu ấy còn thản nhiên nhét điện thoại của tôi vào túi quần jean của cậu ấy: "Bớt nghịch điện thoại đi."

Cậu ấy lại ghé sát tai tôi, hơi thở nóng hổi: "Dành thời gian cho chồng nhiều vào."

Tôi: "..."

Cứu với!

Có ai báo giùm mẹ tôi với.

Tối nay con không về ăn cơm đâu!

09

Hình như họ không phải người bản địa, cứ như thể vừa mới từ vùng đất hoang mạc ẩm thực nào đó trở về vậy.

Suốt ngày chỉ toàn hỏi đâu có gì ngon.

Tóc Vàng huých tay tôi: "Vợ ơi, tối nay mình đi ăn ‘bồ bồ gà’ đi được không?"

Tôi: "Ăn cái gì gà cơ?"

Nghe tên lạ hoắc.

Kết quả Tóc Vàng đưa ra một tấm ảnh trên mạng: "Cái này này."

Tôi cạn lời.

Chữ này.

Chẳng phải đọc là 'bát' sao?

Bát Bát Gà.

Đúng là đồ mù chữ.

Thực tế lại chứng minh lần nữa, cậu ấy bảo mình là sinh viên đại học chắc chắn là nói điêu.

Tóc Đỏ cười sặc sụa: "Này! Chữ đó đọc là bát! Bát! Bát!"

Tóc Vàng đỏ bừng mặt: "...Câm mồm. Còn nói nhảm nữa tôi cắt lưỡi cậu quẳng vào chảo dầu bây giờ, xem dầu b.ắ.n hay cậu 'bắn' (thối) hơn!"

Tôi: "!"

Tàn bạo quá.

Hannibal cũng chưa chắc biết cách hành xử với thức ăn như anh đâu.

Chương 2 - Người Yêu Qua Mạng Là Tên Sát Nhân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia