Nét ngông nghênh bất cần đời hòa quyện với vẻ rạng rỡ của ánh mặt trời thanh xuân, tạo nên một vẻ đẹp cuốn hút hoàn toàn mới mẻ mà trước đây anh chưa từng có.

Rất nhiều nữ sinh trong lớp học lúc này đều không kìm nén nổi sự xao xuyến mà lén lút đưa mắt nhìn về phía bàn của chúng tôi.

Thế nhưng Cố Dĩ Hà căn bản chẳng thèm để tâm bận mắt đến những ánh nhìn ấy, anh trực tiếp quăng chiếc ba lô từ trên đỉnh đầu tôi ném thẳng xuống mặt bàn của anh, vừa vặn che khuất đi bài thi môn toán bị điểm không kia.

"Tôi..." Tôi không phải là cố ý nhìn trộm bài thi bị điểm kém của anh đâu.

Thế nhưng dẫu tôi có cố gắng mở miệng giải thích thì anh cũng chẳng bao giờ chịu lắng nghe, nên tôi lại càng ngập ngừng không biết phải nói làm sao.

Anh cúi đầu chăm chú nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm ấy nhìn chằm chằm khiến cho tôi cảm thấy vô cùng chột dạ và bối rối.

Ngay vào cái khoảnh khắc tôi đinh ninh nghĩ rằng anh sắp sửa lại ra lệnh bắt tôi phải chạy đi làm việc gì đó cho anh, thì Cố Dĩ Hà bỗng nhiên khẽ thở dài một tiếng, chống tay lên chiếc bàn học phía sau lưng tôi rồi nhẹ nhàng nhảy thoăn thoắt qua để bước vào chỗ ngồi của mình.

Tôi trố mắt nhìn vào vị trí anh vừa đứng ban nãy, đầu óc bỗng chốc ngơ ngác ngốc nghếch:

Hóa ra anh đứng chần chừ ở đó suốt nửa ngày trời, thực chất chỉ là vì muốn bước vào chỗ ngồi bên trong thôi sao?

Cố Dĩ Hà thực sự đã thay đổi rồi.

Toàn bộ các bạn học trong lớp đều đang lén lút xì xào bàn tán với nhau về sự thay đổi kinh ngạc của anh.

"Anh Hà ơi!" Khâu Vân lại thò đầu qua khung cửa lớp cất tiếng gọi.

Tiết học này là tiết tự học buổi chiều, như thường lệ vào những tiết tự học thế này Cố Dĩ Hà lúc nào cũng sẽ được Khâu Vân gọi đi chơi bời lêu lổng.

Anh dường như chưa từng bao giờ chịu ngồi yên nghiêm túc học trọn vẹn lấy một tiết tự học nào.

Không chỉ riêng tiết tự học, mà dường như rất nhiều tiết học chính khóa khác anh cũng đều thích thì đến, không thích thì tự tiện bỏ đi bất cứ lúc nào.

Khâu Vân vẫn đang đứng ngoài cửa vẫy tay ra hiệu gọi Cố Dĩ Hà, anh chậm rãi ngẩng đầu lên liếc nhìn cậu đàn em một cái.

Tôi vô cùng tự giác định đứng dậy nhường lối cho anh bước ra ngoài, thế nhưng bàn tay tôi bỗng nhiên bị một bàn tay to lớn, ấm áp của anh bất ngờ nắm c.h.ặ.t lấy, rồi ấn cả người tôi ngồi trở lại vị trí cũ.

"Cút ngay." Cố Dĩ Hà vẫn dán c.h.ặ.t ánh mắt nhìn về phía Khâu Vân ngoài cửa, cất giọng không quá lớn nhưng vô cùng đanh thép.

Câu nói ấy khiến tôi giật b.ắ.n mình hoảng hốt, và cũng khiến cho Khâu Vân đứng ngoài cửa sợ hãi đờ đẫn cả người.

Bàn tay đang vẫy giữa không trung của Khâu Vân bỗng chốc cứng đờ lại, cậu ta gãi gãi đầu đầy vẻ khó hiểu rồi vội vã lủi mất tăm khỏi cửa lớp.

Và ngay sau đó, một tiếng "bộp" vang lên giòn giã!

Cuốn vở bài tập môn toán của Cố Dĩ Hà được anh ném thẳng sang đặt ngay ngắn trên mặt bàn của tôi.

Cuốn vở bài tập ấy trắng tinh tươm, sạch sẽ còn hơn cả khuôn mặt của tôi.

Cố Dĩ Hà vươn ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ lên một bài toán hình học trong sách, cất tiếng hỏi tôi:

"Có biết làm câu này không?"

Tôi ngẩn người ra mất một lúc lâu mới kịp định thần lại, cúi đầu nhìn lướt qua đề bài: Đây thực chất là một bài toán không quá hóc b.úa, chỉ có điều các kiến thức cơ bản cần phải vận dụng thì có hơi nhiều một chút.

"Giảng bài cho tôi nghe đi." Anh đưa chiếc b.út bi trên tay sang cho tôi.

Giọng nói của anh không quá to nhưng cũng đủ để các bàn xung quanh nghe thấy, cậu nam sinh ngồi ở bàn phía trước nghe thấy vậy liền theo phản xạ tò mò ngoảnh đầu lại nhìn trộm, thế nhưng vừa bắt gặp ánh mắt sắc lẹm hình viên đạn của Cố Dĩ Hà trừng sang thì cậu ta đã sợ hãi vội vàng quay ngoắt người lên bảng.

Bản thân tôi cũng bất giác ngước mắt lên nhìn Cố Dĩ Hà.

Bởi vì ba chữ "giảng bài đi" này dẫu có nằm mơ tôi cũng không bao giờ dám nghĩ rằng nó lại có thể thốt ra từ chính miệng của một chàng đại ca ngỗ nghịch như anh.

Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại một chút, tựa như chỉ cần thêm một giây tiếp theo là những câu c.h.ử.i thề cộc cằn quen thuộc sẽ lập tức tuôn ra khỏi miệng.

Thế nhưng anh tuyệt nhiên không hề nổi cáu, anh chỉ kiên nhẫn hỏi lại một câu:

"Không biết làm à?"

"Biết... biết làm mà..." Tôi vội vàng lục tìm trong hộp b.út của mình lấy ra một chiếc b.út mực, bắt đầu cặm cụi giảng giải từng bước giải bài toán cho Cố Dĩ Hà nghe.

Đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm đi học, có một người bạn chủ động tìm đến nhờ tôi giảng bài giúp.

Dẫu rằng thành tích học tập của tôi luôn đứng trong top đầu của lớp, thế nhưng vì từ thuở nhỏ đã phải đeo máy trợ thính ốc tai điện t.ử, khả năng thu nhận âm thanh bị hạn chế dẫn đến việc phát âm của tôi vô cùng ngọng nghịu và không chuẩn xác.

Đừng nói đến chuyện đứng lên giảng bài cho người khác, mà ngay cả trong sinh hoạt thường nhật dẫu tôi có cố gắng mở miệng nói thêm vài câu thì cũng căn bản chẳng có ai đủ kiên nhẫn để dừng lại lắng nghe.

Sau khi tôi vô cùng chậm rãi, ngập ngừng và căng thẳng giảng giải xong xuôi toàn bộ các bước giải chi tiết của bài toán ấy, tôi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn sang Cố Dĩ Hà, một câu hỏi "anh đã hiểu chưa" cứ nghẹn ứ nơi cổ họng mà không dám thốt ra lời.

"Đơn giản thế này thôi á?" Cố Dĩ Hà khẽ nhướng đôi mày kiếm lên, trên khóe mắt ánh lên một tia đắc ý nhàn nhạt, cứ như thể bản thân anh vừa mới tự tay giải mã được một công trình khoa học vĩ đại và uyên thâm bậc nhất trần đời vậy.

Trông cái bộ dạng ấy của anh sao mà lại có chút đáng yêu đến thế.

Nghĩ đến đó, tôi không kìm nén nổi mà khẽ mím c.h.ặ.t bờ môi, nở một nụ cười thầm kín.

Lúc cô giáo chủ nhiệm bước chân vào lớp học, Cố Dĩ Hà vừa vặn tự mình đặt b.út giải xong hai bài toán tiếp theo.

"Lão t.ử đã bảo rồi mà, ba cái thứ bài tập trẻ con này làm sao có thể làm khó nổi tao cơ chứ!" Giọng nói trầm ấm của anh thông qua bộ vi xử lý âm thanh bên tai phải truyền thẳng vào màng nhĩ não bộ tôi, mang lại một cảm giác êm ái và dễ nghe đến lạ kỳ.

Cô giáo chủ nhiệm bước lại đứng sát bên cạnh bàn học của chúng tôi, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Cố Dĩ Hà hai lần, rồi vừa bước đi vừa ngoảnh đầu lại nhìn với ánh mắt ngập tràn sự hoang mang và không thể tin nổi.

Có lẽ trong thâm tâm cô giáo đang hoài nghi rằng chàng nam sinh đang ngồi ngoan ngoãn cặm cụi làm bài tập toán bên cạnh tôi lúc này, căn bản không phải là gã hỗn thế ma vương lừng lẫy của trường.

Thế nhưng Cố Dĩ Hà tuyệt đối không bao giờ phụ sự kỳ vọng của cô, ngay giây tiếp theo ngay trước mắt cô giáo chủ nhiệm, anh đã thong thả chống tay phóng người nhảy qua bậu cửa sổ trèo thẳng ra ngoài sân trường!

Anh xưa nay vốn luôn là như vậy, chưa từng bao giờ chịu để bất kỳ một ai vào trong mắt.

Đôi khi tôi cảm thấy anh dường như vừa thay đổi rất nhiều, nhưng lại dường như chẳng hề thay đổi chút nào.

Tan học, Lục Uyển Uyển lại cùng tôi khoác tay đi bộ về nhà, cô ấy đưa tay phải nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, liên tục ngoảnh đầu nhìn ra sau lưng tới mấy lần:

"Khương Giang ơi, cậu bảo xem tại sao dạo này ngày nào tan học Cố Dĩ Hà cũng đều đi ngang qua con đường dẫn về nhà cậu thế nhỉ?"

"Có lẽ... là trùng hợp chăng?" Tôi có thói quen dùng số lượng từ ngữ ngắn gọn và ít ỏi nhất có thể để biểu đạt trọn vẹn suy nghĩ của mình.

Rất may mắn là Lục Uyển Uyển lúc nào cũng có thể hiểu được trọn vẹn ý tứ của tôi.

"Tớ nghe phong phanh đồn đại rằng kể từ sau khi Cố Dĩ Hà cắt mái tóc húi cua ngắn cũn ấy, ngày nào cũng có hàng tá nữ sinh trường khác kéo đến đứng chật kín trước cổng trường để chờ đợi ngắm anh ấy đấy cậu ạ!" Sự phát âm ngọng nghịu khó nghe của tôi căn bản chẳng hề làm suy giảm đi một chút nào ngọn lửa hóng hớt buôn chuyện rực cháy trong lòng cô bạn thân.

Chuyện này thì thú thật tôi cũng có biết đôi chút.

Bởi vì mỗi chiều tan học bước chân ra khỏi cổng trường, tôi đều nhìn thấy rất nhiều bạn nữ sinh mặc đồng phục của các trường cấp ba khác trong thành phố đứng tụ tập đợi chờ trước cổng.

Hóa ra tất cả bọn họ đều là đang đứng đợi để được ngắm nhìn Cố Dĩ Hà.

Chương 3 - Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia