Toàn bộ thế giới xung quanh tôi bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc hoàn toàn.

Toàn bộ các bạn học trong lớp đều đồng loạt ngoảnh đầu lại nhìn về phía tôi, mồm miệng bọn họ mấp máy liên hồi nhưng tôi căn bản chẳng thể nào nghe thấy được bọn họ đang bàn tán những lời cay nghiệt gì.

Tôi hoảng loạn cuống cuồng ngồi thụp xuống đất, run rẩy nhặt chiếc máy trợ thính bám đầy bụi bẩn lên rồi vội vã móc lại vào vành tai.

Và những giọt nước mắt vừa nãy còn cố kìm nén trong khóe mi, ngay vào cái khoảnh khắc ấy đã vỡ òa tuôn rơi lã chã xuống gò má.

Tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên inh ỏi, hòa lẫn với những tiếng xì xào bàn tán trỏ trỏ của các bạn học xung quanh thông qua bộ vi xử lý âm thanh truyền thẳng vào màng nhĩ não bộ tôi.

Tôi hiểu rằng, có lẽ bản thân mình sẽ lại không thể tiếp tục bám trụ lại ngôi trường này được bao lâu nữa rồi.

Rõ ràng bản thân tôi từ đầu đến cuối chỉ mong mỏi duy nhất một ước mơ giản đơn là được yên ổn học tập hết ba năm cấp ba, cớ sao số phận nghiệt ngã lại chưa từng một lần chịu toại nguyện cho tôi cơ chứ?

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên rộn rã khắp các dãy hành lang trường học.

Tôi vội vã đưa tay thu lại cuốn sách giáo khoa dày cộm mà bản thân đã dựng đứng trên bậu cửa sổ suốt buổi trưa để che chắn ánh nắng mặt trời cho Cố Dĩ Hà ngủ.

Trước đây anh từng khó chịu than phiền rằng ánh nắng ch.ói chang ngoài cửa sổ rọi vào mắt khiến anh không tài nào chợp mắt ngủ ngon được, nên anh đã ra lệnh bắt tôi mỗi lần trước khi anh ngả đầu xuống bàn ngủ thì phải dùng sách che chắn nắng lại, và phải nhớ thu sách cất đi trước khi anh tỉnh giấc.

Cố Dĩ Hà vẫn như thường lệ chậm rãi, lười biếng ngẩng đầu dậy khỏi mặt bàn, đôi mắt phượng hẹp dài đẹp đẽ khẽ khàng mở ra.

Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc ánh mắt anh chạm thẳng vào khuôn mặt tôi, toàn bộ vẻ lười biếng, ngái ngủ bên trong đáy mắt anh bỗng chốc tan biến sạch sành sanh không còn một dấu vết, và rồi khóe môi anh bất ngờ cong lên vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, ngập tràn vẻ bất cần đời và cưng chiều:

"Lại mơ thấy em nữa rồi này."

Cố Dĩ Hà xưa nay chưa từng bao giờ nở nụ cười với tôi, thậm chí tôi chưa từng nhìn thấy anh cười với bất kỳ ai bao giờ.

Đúng vào cái khoảnh khắc ấy, ánh nắng rực rỡ ngoài khung cửa sổ đang chiếu rọi rực rỡ, dát một lớp ánh sáng vàng óng lên toàn bộ bờ vai và thân hình của anh, khiến cho một người đứng nhìn như tôi trong một thoáng chốc chẳng thể nào phân biệt nổi là nụ cười của anh ch.ói lòa hơn hay là ánh nắng mặt trời ngoài kia rực rỡ hơn.

Đúng lúc đó thầy giáo bước chân vào lớp học, tôi còn chưa kịp nghĩ ngợi sâu xa xem câu nói kỳ lạ ấy của Cố Dĩ Hà rốt cuộc mang hàm ý gì thì tiết học buổi chiều đã chính thức bắt đầu.

Cố Dĩ Hà ngày hôm nay quả thực có điều gì đó vô cùng bất thường và kỳ lạ.

Suốt cả một buổi chiều dài đằng đẵng trôi qua, anh tuyệt nhiên không hề gục mặt xuống bàn ngủ thêm một lần nào nữa, cũng không hề giở trò trốn tiết leo tường ra ngoài, mà anh chỉ ngồi yên một chỗ, dán c.h.ặ.t ánh mắt thâm trầm chăm chú nhìn tôi suốt cả buổi chiều.

Mãi cho đến khi tiếng chuông tan học buổi chiều vang lên, anh đứng bật dậy thu dọn đồ đạc thì đầu gối bỗng nhiên va sầm một cú cực mạnh vào góc bàn học.

Tiếng va chạm trầm đục vang lên nghe buốt nhói cả tai khiến tôi nhìn thôi cũng cảm thấy đau đớn thay cho anh, thế nhưng Cố Dĩ Hà lại đờ đẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái bên cẳng chân vừa bị va đập, rồi lại ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng một ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi và bàng hoàng.

"Anh Hà ơi, đi thôi anh!" Một cậu nam sinh từ ngoài cửa lớp thò đầu vào cất tiếng gọi lớn.

Tôi biết cậu bạn ấy, tên là Khâu Vân, là một trong những đàn em thân tín nhất của Cố Dĩ Hà.

Cố Dĩ Hà nghiêng đầu liếc nhìn Khâu Vân một cái, rồi lại ngoảnh đầu lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Mẹ kiếp!" Anh khẽ rủa thầm một câu c.h.ử.i thề trong cổ họng.

Tôi thầm nghĩ trong bụng chắc có lẽ là cú va đập vào góc bàn ban nãy đau đớn quá nên anh mới bực bội c.h.ử.i thề như vậy, âu cũng là chuyện bình thường, những người hay đ.á.n.h nhau ngoài xã hội thường có phản xạ cảm giác đau đến rất chậm chạp.

Cố Dĩ Hà trước nay chưa từng bao giờ kiếm chuyện gây khó dễ cho tôi sau giờ tan học, bởi vì sau khi tan trường anh lúc nào cũng có cơ man những trận ẩu đả cần phải đi thanh toán, có vô số những địa bàn quán xá cần phải kéo người đi đập phá thị uy.

Thế nhưng ngày hôm nay anh lại dứt khoát không hề đi đ.á.n.h nhau.

Cô bạn Lục Uyển Uyển cùng tôi đi bộ về nhà, cô ấy khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, sau khi đã ngoảnh đầu lại nhìn trộm ra phía sau lưng tới lần thứ ba, liền cất giọng vô cùng căng thẳng và cẩn trọng hỏi nhỏ:

"Khương Giang ơi, hôm nay cậu lại vô tình làm điều gì đắc tội chọc giận Cố Dĩ Hà nữa rồi đúng không?"

Tôi khẽ lắc đầu nguầy nguậy, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay của cô ấy mà không dám mở miệng đáp lời, bước chân bất giác rảo nhanh hơn.

Tôi cũng căn bản chẳng hiểu vì lý do quái quỷ gì mà ngày hôm nay Cố Dĩ Hà lại dẫn theo cả một đám đàn em lẳng lặng đi bộ bám sát ngay phía sau lưng hai đứa tôi suốt cả quãng đường dài.

Cách đây hai ngày, Lục Uyển Uyển bỗng nhiên chủ động đến bắt chuyện làm quen với tôi, ngỏ ý muốn kết bạn và đề nghị được cùng tôi đi bộ về nhà mỗi ngày.

Trước sự chủ động thân thiện ấy của cô ấy, tôi cảm thấy vô cùng thụ sủng nhược kinh và cảm động khôn xiết.

Bởi vì cô ấy chính là người duy nhất trong cái ngôi trường này cam tâm tình nguyện chịu đi bộ cùng một đứa khiếm thính như tôi, nếu như ngày hôm nay Cố Dĩ Hà nổi cơn điên muốn chặn đường bắt nạt tôi trên đường về, thì rất có thể cô ấy sẽ sợ hãi mà không bao giờ dám đi cùng tôi thêm một lần nào nữa.

Thế nhưng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cả hai đứa tôi: Cố Dĩ Hà cùng đám đàn em cứ thế lẳng lặng đi theo sau lưng chúng tôi suốt cả một quãng đường dài, tuyệt nhiên không hề có bất kỳ một hành động trêu chọc hay gây sự nào.

"Chắc là anh ấy đang dẫn đàn em đi đ.á.n.h nhau ở đâu đó, và tình cờ địa điểm ấy lại trùng hợp đi ngang qua con đường này thôi cậu ạ." Lục Uyển Uyển cùng tôi đứng nép mình sau cánh cửa sổ phòng khách nhìn ra ngoài ngõ, nhìn theo bóng lưng của Cố Dĩ Hà và mấy cậu nam sinh đang dần dần khuất bóng nơi cuối con phố, cô ấy liền đưa ra một kết luận vô cùng hợp lý.

Tôi cũng cảm thấy kết luận ấy của cô ấy là hoàn toàn chính xác.

Điều đó đồng nghĩa với việc ngày mai cô ấy vẫn sẽ tiếp tục vui vẻ cùng tôi đi bộ về nhà sau giờ tan học.

Thật may mắn là Cố Dĩ Hà đã không làm ra bất kỳ chuyện gì xằng bậy.

Nghĩ đến đó, chút cảm giác bài xích và sợ hãi vốn dĩ không nhiều trong lòng tôi dành cho anh bỗng chốc lại vơi đi thêm một chút.

Sáng hôm sau, tôi đưa mắt nhìn vào chiếc ghế trống trơn bên cạnh mình, trong lòng bỗng có chút thẫn thờ xuất thần.

Cố Dĩ Hà đã nghỉ học liền tù tì suốt ba ngày nay rồi.

Chẳng lẽ vào cái đêm hôm nọ anh thực sự đã kéo đàn em đi thanh toán ẩu đả với người ta rồi bị thương hay sao?

Tôi vừa mới cẩn thận đặt bài thi môn toán bị điểm không của anh vừa được phát xuống lên mặt bàn của anh, thì một bóng người cao lớn bỗng nhiên xuất hiện sừng sững ngay bên cạnh tôi.

Một vùng bóng râm to lớn phủ ụp lên người tôi, tôi theo phản xạ tự nhiên ngoảnh đầu lại nhìn, và đập ngay vào mắt tôi chính là hình ảnh anh đang khoác trên mình bộ đồng phục học sinh chỉnh tề phẳng phiu cùng một mái tóc đã được cắt ngắn gọn gàng!

Kể từ cái ngày tôi chuyển trường đến đây đến nay, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cố Dĩ Hà chịu mặc bộ đồng phục học sinh của trường.

Cố Dĩ Hà vốn dĩ đã sở hữu một diện mạo vô cùng điển trai và tuấn tú, trước đây mái tóc hơi dài lòa xòa trước trán đã điểm xuyết thêm cho nét đẹp của anh vài phần lười biếng và ngông nghênh, thế nhưng giờ đây khi cắt đi mái tóc ấy để chuyển sang kiểu đầu đinh húi cua gọn gàng nam tính mà rất ít nam sinh dám thử sức, lại khoác thêm bộ đồng phục học sinh trắng tinh tươm, cả con người anh toát lên vẻ vô cùng đĩnh đạc, sạch sẽ và sáng sủa lạ thường.