Ta lạnh lùng cắt ngang, “Ngươi với Nhị điện hạ thế nào, ta không có hứng thú. Ta chỉ nhắc nhở ngươi, trong mắt bọn họ, ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ có thể tùy ý vứt bỏ.”
“Năm đó trong vụ đàn sói tập kích ở bãi săn, ngay cả Chính ngũ phẩm Thượng Lâm Uyển Giám chính còn bị đẩy ra gánh toàn bộ tội danh. Một Thám Hoa còn chưa được thụ quan như ngươi thì đáng là gì?”
Sắc mặt Diệp Lâm trắng bệch. Ta bước lên một bước, “Nếu ngươi không muốn c.h.ế.t, hãy tố giác phe Hoàng hậu âm thầm thao túng vụ gian lận khoa cử. Trưởng công chúa tự có cách bảo đảm ngươi bình an. Ngươi suy nghĩ cho kỹ!”
“Nếu ta quay sang tố giác Hoàng hậu, bất kể kết cục thế nào, kinh thành sẽ không còn chỗ dung thân cho ta. Khúc Hòa, ngươi tính toán thật hay.”
Ta khẽ cười nhạt: “Ngươi còn lựa chọn nào sao?”
“Có!” Giọng hắn ta đột nhiên trầm xuống, lạnh lẽo, “Nếu ta không chọn con đường sống thì sao?”
Lời còn chưa dứt, hắn ta rút một thanh thiết xích từ dưới bàn, bổ thẳng về phía ta.
Ta nghiêng người tránh đi, đoản đao giấu trong tay áo trượt vào lòng bàn tay. Ta lập tức xoay cổ tay vung lên! Trên mu bàn tay hắn ta lập tức bị rạch một đường, m.á.u tươi “xoẹt” một tiếng tuôn ra.
Diệp Lâm đau đớn rụt tay, ngơ ngác nhìn vết thương. Cơn đau chân thực, buốt thấu xương ấy đã hoàn toàn nghiền nát chút may mắn cuối cùng trong lòng hắn ta. Đối với hắn ta, quả nhiên ta đã không còn chút nương tình nào, “Được! Được lắm! G.i.ế.c ả nữ nhân kia!”
Mấy gã áo đen vạm vỡ nhận lệnh, lưỡi đao lập tức ép xuống.
Một mũi tên chợt xé tan màn sương, lao v.út tới, xuyên thẳng qua cổ tay kẻ đang cầm đao.
“Diệp Lâm, ngươi thật to gan! Dám mưu hại Huyện chủ!” Doãn Mộ An tay cầm trường cung, từ trong màn sương lao ra, nhanh ch.óng kéo ta ra sau lưng. Bờ vai rộng lớn của hắn chắn giữa ta và Diệp Lâm.
“Lại là ngươi!” Diệp Lâm nhìn chằm chằm Doãn Mộ An, từng chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng, “Ta bảo sao ngươi lại trở mặt ngay trong tiệc mừng công. Hóa ra đã sớm dan díu với hắn!
“Ta ở phủ Huyện chủ suốt ba năm, trong mắt ngươi, ta là gì? Một tấm bình phong giúp ngươi ngăn đám người đến cầu thân?”
“Đợi đến khi ngươi trèo được cành cao của phủ Tướng quân, ta liền vô dụng, đúng không?”
“Diệp Lâm, đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.”
“Khúc Hòa, nỗi nhục hôm nay, ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần!” Hắn ta xoay người, vượt qua lan can trà đình rồi nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ. Người chèo thuyền lập tức chống sào rời bờ, con thuyền lướt vào màn sương sớm trên mặt sông.
Doãn Mộ An bước lên định đuổi theo, ta đưa tay kéo hắn lại, “Thôi. Kết cục đã định, hắn có chạy đến đâu cũng vô ích.”
Cuộc tranh đấu trên triều giữa Trưởng công chúa và Hoàng hậu đã sớm mở màn, không một ai có thể ngăn cản.
11.
Không quá vài ngày sau, Trưởng công chúa đã làm khó ngay trước mặt Thánh thượng, thẳng thừng chỉ ra kỳ Điện thí năm nay có dấu hiệu gian lận trong khâu sao chép bài thi, âm thầm định sẵn thứ hạng cao thấp.
Triều đình chấn động, văn võ bá quan xôn xao.
Trưởng công chúa vốn không nắm trong tay bằng chứng xác thực. Nhưng đấu đá chốn triều đình xưa nay đâu nằm ở việc có bao nhiêu chứng cứ, mà nằm ở lòng vua nghiêng về phía nào.
Thánh thượng từ lâu đã kiêng dè thế lực ngoại thích của Hoàng hậu quá lớn, Nhị hoàng t.ử lại kết bè kết đảng, mưu lợi riêng. Sự chất vấn của Trưởng công chúa chẳng qua là trao vào tay Thánh thượng một lưỡi d.a.o.
Phe Hoàng hậu phản ứng cực kỳ nhanh ch.óng, Trần Kính Chi chủ động xin cách chức để điều tra. Đỗ Viễn dâng một đạo tấu nhận tội, nói mình tuổi cao hồ đồ, không phát hiện đám thư lại sao chép bài thi gian lận.
Triệu Hành của Nội Các vẫn bình thản như không, chỉ nói một câu trong buổi chầu sớm: “Thần quản lý thuộc hạ không nghiêm, xin Thánh thượng trách phạt.”
Một bên là phe Thái t.ử thuộc một mạch Tiên hoàng hậu, một bên là phe Nhị hoàng t.ử của Hoàng hậu đương triều, hai bên không ngừng đấu sức, khắp nơi công kích, c.ắ.n xé lẫn nhau.
Hoàng thượng lạnh lùng đứng ngoài quan sát suốt một tháng, cuối cùng hạ một đạo thánh chỉ định đoạt.
Tân khoa Thám Hoa Diệp Lâm cấu kết với thư lại sao chép bài thi, chủ mưu gian lận, bị tước bỏ công danh, cách khỏi thân phận sĩ tịch, đày đến Nam Cương. Đỗ Viễn bị phạt bổng một năm, Trần Kính Chi bị giáng chức, điều ra ngoài, Triệu Hành bị trách phạt.
Đó là những gì có thể nhìn thấy trên bề mặt, còn những thứ không nhìn thấy lại càng là sóng ngầm cuộn trào.
Những tiến sĩ mới đỗ mà phe Hoàng hậu đã sớm sắp đặt vào các vị trí then chốt ở Lục Bộ, kẻ bị điều khỏi kinh kỳ, người bị phân vào những chức vụ nhàn tản. Thay vào đó, những người do Trưởng công chúa tiến cử, thân tín của Thái t.ử, lần lượt được bổ vào vị trí, cắt đứt con đường phe Hoàng hậu dựa vào khoa cử để bồi dưỡng thế lực.
Cuộc tranh đấu giữa các thế lực hoàng quyền, không luận đúng sai, chỉ luận thắng thua.
Diệp Lâm là kẻ đầu tiên hứng chịu, mới bị đày đi nửa tháng đã truyền về tin tức, trên đường nhiễm trọng bệnh, không qua khỏi.
Ta nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngẫm kỹ lại, đáy lòng vẫn dâng lên một cảm giác bất thường.
Diệp Lâm từng bước tính toán, biết rõ một khi chuyện gian lận bị phanh phui, nhất định hắn ta sẽ phải đứng ra nhận tội. Biết rõ nếu quay đầu phản bội, ít nhất vẫn có thể đổi lấy một con đường sống, vậy mà hắn ta vẫn lựa chọn con đường c.h.ế.t.