11.
Thanh Chi và Cố Trường Uyên khoác dạ hành y đen tuyền, lén áp sát khu vực hồ sen sau núi Tần phủ.
Huyền Phong dẫn theo hai ám vệ tinh nhuệ lướt đi phía trước dò đường.
Bốn phía xung quanh hồ, lực lượng lính canh đã được tăng lên gấp đôi so với mọi khi.
Mỗi lối vào đều có từng đội tuần tra tay cầm đuốc sáng rực, luân phiên thay ca liên tục không một kẽ hở.
Nổi lên giữa mặt nước tĩnh lặng là một chiếc thủy lao bằng gỗ kiên cố vừa mới được dựng lên.
Thanh Chi nhận ra đây không phải bố trí phòng thủ bình thường.
Cách dàn trận này rõ ràng giống như đang mở cửa chờ kẻ nào đó tự dấn thân vào.
Cố Trường Uyên rón rén lùi lại nửa bước, hạ giọng trầm đục.
"Bọn chúng... đang đợi chúng ta."
Thanh Chi nén giận, gật đầu, đồng ý không hành động đường đột mà tiếp tục quan sát.
Một cơn gió đêm thốt qua mặt nước, mang theo mùi m.á.u tanh rất nhạt lảng bảng trong không khí.
Nàng khẽ cau mày, linh cảm bên dưới mặt nước đỏ sẫm kia còn giấu một bí mật tàn nhẫn hơn nữa.
Thanh Chi khom người men theo mép bùn bờ phía tây hồ sen để tìm kiếm thêm dấu vết.
Nàng phát hiện một góc bờ có dấu bùn mới bị đào xới còn rất mềm.
Nằm khuất cạnh gốc sen mục nát là vài mảnh vải rách bám đầy chất dịch đen quánh.
Một chiếc vòng bạc dính bùn đất nằm chìm một nửa dưới rễ cây.
Thanh Chi nhặt chiếc vòng lên, tỉ mỉ lau vệt bùn khô.
Trên mặt trong chiếc vòng có khắc chìm tên của một nghĩa nữ từng bị gạch dấu đỏ trong cuốn sổ đen.
Cố Trường Uyên ra hiệu cho một ám vệ lặn thử xuống khu vực nước nông ven bờ.
Ám vệ vừa chìm xuống đáy đã chộp ngay phải những dãy cọc gỗ và xích sắt ngầm.
Hắn kéo lên một đoạn dây xích sắt dài, thân xích đóng một lớp gỉ màu đỏ thẫm đè lên rêu độc.
Thanh Chi đứng lặng trên bờ, bàn tay siết c.h.ặ.t chiếc vòng bạc đến mức mép kim loại găm vào da thịt.
Nàng khẽ thì thầm trong câm lặng:
"Bao nhiêu mạng người..."
"Đều bị chôn ở đây."
Trên chiếc đình dựng giữa hồ sen, gia chủ Tần đứng tựa lan can nhìn ra làn nước thẫm màu.
Quản gia bước tới cúi gập người, báo cáo toàn bộ lực lượng quanh hồ đã vào vị trí mai phục.
Cung thủ giấu mình trong các lùm cây quanh bờ, dưới nước cũng bố trí sẵn cao thủ lặn bơi.
Gia chủ Tần chỉ khẽ gật đầu, nét mặt không một chút d.a.o động.
Lão thừa biết Thanh Chi sở hữu cuốn sổ đen và sẽ không bao giờ bỏ mặc em gái mình.
Lão thong thả rót một tách trà nóng, thản nhiên tận hưởng làn hơi nước bốc lên.
Chỉ cần Thanh Chi bước chân vào phạm vi hồ sen này, lão sẽ khép c.h.ặ.t vòng vây.
Lão nhấp ngụm trà, thản nhiên buông một câu:
"Con bé ấy..."
"Sẽ tự đến."
Dưới địa lao Tần phủ, gia chủ Tần đích thân bước xuống gặp Thanh Nguyệt.
Lão đặt một tách trà nóng lên chiếc bàn gỗ trước mặt nó.
Lão không nhắc đến chuyện nó lén mở cửa mật thất, cũng không tra hỏi việc phản bội.
Lão chỉ đi thong thả quanh cột gỗ, bình thản hỏi cuốn sổ bìa đen hiện đang ở đâu.
Thanh Nguyệt bị xích c.h.ặ.t hai tay, mi mắt rủ xuống câm lặng.
Gia chủ Tần thong thả đọc rõ tên tuổi, quê quán của từng nghĩa nữ vừa trốn thoát đêm qua.
Lão hứa chỉ cần nó mở miệng nói ra vị trí cuốn sổ, lão sẽ nương tay tha cho tất cả bọn họ một con đường sống.
Thanh Nguyệt ngẩng đầu nhìn lão, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Nó không đáp lại một từ nào.
Gia chủ Tần nhìn nó rất lâu, nụ cười nhạt trên môi lão dần tan biến.
Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào mắt lão, cất giọng khẽ khàn nhưng đanh thép:
"Ông sẽ không bao giờ tìm được."
Thanh Chi ẩn núp sau bụi rậm, tỉ mỉ quan sát quy luật di chuyển của đội tuần tra Tần phủ.
Nàng nhận ra lính canh bố trí rất đông, nhưng lại cố tình chừa ra một khoảng trống bất thường ở hướng Nam.
Con đường đó có vẻ như là sơ hở duy nhất để xâm nhập thủy lao.
Thanh Chi lập tức nhận ra ngay sự bất thường này.
Đây chính là con đường được cố ý tạo ra để dẫn dụ kẻ đột nhập rơi thẳng vào bẫy.
Cố Trường Uyên nắm lấy cổ tay nàng, lập tức ra hiệu cho cả nhóm lui lại.
Thanh Chi ngoái nhìn thủy lao giữa hồ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng uất hận.
Nhưng nàng c.ắ.n răng, ép bản thân phải giữ lấy sự tỉnh táo để lùi bước.
Nàng hiểu rằng nếu hành động bằng cảm xúc lúc này, cả nàng và Thanh Nguyệt đều sẽ tan xương nát thịt.
Hai người âm thầm rút lui khỏi bờ hồ, chuẩn bị một phương án khác.
Tại y quán Thanh Tâm, Thanh Chi đưa chiếc vòng bạc cho các nghĩa nữ vừa được cứu xem.
Một cô gái vừa nhìn thấy vật cựu liền ôm mặt bật khóc nức nở.
Nàng kể lại rằng trong suốt nhiều năm qua, rất nhiều nghĩa nữ vô cớ biến mất sau khi bị dẫn ra khu vực hậu viện hồ sen.
Mỗi lần có người không trở về, gia chủ Tần đều thản nhiên thông báo rằng họ đã được gả đi làm thiếp ở các tỉnh xa.
Nhưng trong lòng tất cả các nghĩa nữ đều lờ mờ hiểu ra sự thật.
Không một ai trong số những người bước ra hồ sen còn sống sót trở về.
Thanh Chi dùng b.út ghi chép lại chi tiết từng lời khai, từng mốc thời gian mất tích của các nạn nhân.
Càng nghe, bàn tay nàng nắm c.h.ặ.t cán b.út càng siết mạnh đến gân xanh nổi ngoằn ngoèo.
Từng lời khai của nhân chứng đang hoàn thiện những mắt xích tội ác cuối cùng để kết án Tần gia.
Tại Lục gia, Lục Đình Xuyên lập tức triển khai kế hoạch bảo vệ chứng cứ.
Ông hạ lệnh cho toàn bộ các toán thương đội rải rác trong thành đồng loạt xuất phát, giả vờ vận chuyển hàng hóa để phân tán sự chú ý của quan phủ.
Những nghĩa nữ vừa được cứu sống lập tức được bí mật di chuyển đến các trang viện hẻo lánh ngoài huyện.
Lục Đình Xuyên tự tay sao chép cuốn sổ bìa đen thành ba bản giống hệt nhau.
Mỗi bản được giao cho một quản sự thân tín nhất cất giữ ở những vị trí hoàn toàn khác nhau.
Dù gia chủ Tần có cho người cướp được một bản, chứng cứ vẫn vĩnh viễn tồn tại.
Lục Đình Xuyên cất bản sao vào hộp sắt, ánh mắt hiện lên sự quyết đoán của một thương nhân lão luyện.
Ông không cho phép bi kịch của gia đình mình bị xóa mờ một lần nữa.
Tại thư phòng y quán Thanh Tâm, Thanh Chi trải tấm bản đồ chi tiết khu vực hồ sen lên bàn.
Nàng dùng cọ son đ.á.n.h dấu lại toàn bộ các vị trí phục kích của cung thủ Tần phủ mà nàng vừa quan sát được.
Nàng biết rõ nếu dùng võ lực xông trực diện vào thủy lao lúc này, cầm chắc phần c.h.ế.t.
Muốn cứu được Thanh Nguyệt, nàng bắt buộc phải phá vỡ thế cờ giăng sẵn của gia chủ Tần trước.
Cố Trường Uyên tiến lại gần, đặt ngón tay lên vị trí nguồn nước dẫn vào hồ sen.
Hắn hoàn toàn đồng ý với suy tính của nàng.
Hai người bắt đầu vạch ra một trận chiến mới, không còn đ.á.n.h bằng sự liều lĩnh, mà bằng sự tính toán tàn nhẫn.
Mục tiêu lần này không chỉ là đưa Thanh Nguyệt ra ngoài.
Mà còn phải triệt hạ hoàn toàn chỗ dựa và sự kiêu ngạo của gia chủ Tần.
Mặt hồ mờ sương, gia chủ Tần cho người áp giải Thanh Nguyệt ra thủy lao giữa hồ.
Hai cổ tay nàng bị xích sắt xiết c.h.ặ.t, treo lơ lửng trên cột gỗ dựng ngược giữa làn nước sâu.
Gió đêm thổi mạnh làm tà áo mỏng ướt sũng, dán c.h.ặ.t vào những vết thương chưa lành.
Gia chủ Tần đứng trên bờ, chắp tay nhìn bóng hình gầy guộc giữa hồ.
Lão cất giọng thản nhiên, tiếng nói truyền qua mặt nước nghe lạnh đến thấu xương.
Lão bảo nếu Thanh Chi liều mạng đến đây cứu, chính nàng sẽ là kẻ trực tiếp chôn sống chị gái mình.
Thanh Nguyệt nghe rõ từng từ từng chữ, nàng khẽ nhắm mắt lại.
Nàng không thèm buông một lời van xin hay c.h.ử.i rủa.
Tấm lưng nàng vẫn gượng thẳng giữa lòng hồ lạnh ngắt.
Ở bờ đối diện Hồ Sen, Thanh Chi ẩn mình trong vòm cây, nâng ống nhòm đồng lên quan sát.
Qua thấu kính thủy tinh, ánh đuốc lập lòe soi rõ thủy lao giữa mặt nước.
Nàng nhìn thấy bóng người gầy gộc đang bị xích treo lơ lửng trên cọc gỗ.
Mái tóc dài xõa xượi che gần hết khuôn mặt dính đầy m.á.u khô.
Nhưng nửa cây trâm đồng gãy cài lệch trên b.úi tóc rũ rượi kia vẫn hiện lên rõ ràng.
Thanh Chi nhận ra ngay lập tức.
Đó chính là Thanh Nguyệt.
Bàn tay nàng siết c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm bên hông, lực siết mạnh đến mức ngón tay bật m.á.u tươi.
Cố Trường Uyên bước tới, vỗ nhẹ bàn tay lên vai nàng để giữ sự bình tĩnh.
Hắn nhìn thẳng về phía thủy lao giữa hồ, hạ giọng ngắn gọn:
"Đêm mai."
"Chúng ta đưa nàng ấy về."
Thanh Chi nhìn thân hình em gái giữa lòng hồ đỏ sẫm, khẽ thì thầm trong gió đêm:
"Muội chờ tỷ."
"Lần này... dù phải lật tung cả Tần phủ, tỷ cũng đưa muội về."