4.

Sáng sớm, trước cửa y quán Thanh Tâm đã có vài người đứng chờ.

Nắng ban mai rọi qua khoảng sân nhỏ vừa quét dọn sạch sẽ.

Ta thức dậy từ sớm để nhóm lửa, phân loại d.ư.ợ.c liệu và sắc t.h.u.ố.c.

Tống Vân Nương lau dọn bàn ghế, đun sẵn một ấm nước nóng đặt ở góc sân.

Một cụ già chống gậy gỗ, tay kia ôm lấy khớp gối bước vào.

"Tiểu đại phu, chân lão phu đau nhiều năm nay, mùa mưa đến là không thể đi nổi."

Ta đỡ cụ ngồi xuống ghế tre, nhẹ nhàng hỏi kỹ từng thói quen sinh hoạt và lịch sử phát bệnh.

Ta bắt mạch cẩn thận, ngón tay ấn nhẹ lên từng huyệt đạo quanh khớp gối để xoa bóp khai thông khí huyết.

Sau đó, lại kê một phương t.h.u.ố.c đơn giản gồm những vị t.h.u.ố.c bình dân nhưng tác dụng dứt điểm.

Cụ già thử đứng dậy, bước vài bước, đôi chân linh hoạt thấy rõ.

Mọi người xung quanh xúm lại trầm trồ.

Cụ già xúc động vái chào:

"Lão phu chạy mấy y quán rồi... cuối cùng cũng gặp đúng đại phu."

Giữa trưa, một phụ nhân ăn mặc rách rưới bế con gái sốt cao chạy tới.

Bà gục xuống trước ngưỡng cửa, giọng nghẹn ngào.

"Đại phu... cứu con tôi với... Ta không có tiền..."

Một số người dân đứng xem náo nhiệt, khuyên bà nên quay về vì làm gì có y quán nào chữa bệnh miễn phí.

Thanh Chi bước ra, không chút do dự dìu hai mẹ con vào trong phòng.

Nàng đặt đứa trẻ lên giường, bắt mạch cẩn thận rồi lấy d.ư.ợ.c liệu tự bỏ tiền túi ra hạ sốt.

Chỉ nửa canh giờ sau, đứa bé đã lui sốt, hô hấp đều đặn.

Người phụ nhân định quỳ xuống dập đầu cảm tạ.

Thanh Chi nhanh tay đỡ bà dậy.

"Đại phu cứu người trước, thu bạc sau."

Người dân bên ngoài nhìn thấy toàn bộ sự việc.

Tiếng lành về vị nữ đại phu vừa giỏi y thuật vừa có y đức lan nhanh khắp khu chợ huyện An Bình.

Đầu giờ chiều, một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại trước cửa y quán.

Rèm xe vén lên, Cố Trường Uyên bước xuống. Hắn mặc trường bào màu lam sẫm, sắc mặt đã hồng hào, thần thái uy nghiêm.

Theo sau hắn là thuộc hạ bưng vài hộp lễ vật quý giá.

Thanh Chi ngẩng đầu, lập tức nhận ra người đàn ông mình từng cứu trong miếu hoang.

Hai người nhìn nhau tĩnh lặng. Không ai nhắc lại chuyện đêm mưa đó.

Cố Trường Uyên tiến lại gần, khẽ gật đầu.

"Ta nợ cô một mạng."

Thanh Chi bình tĩnh đáp.

"Ta chỉ làm việc của một đại phu."

Thuộc hạ đặt lên bàn một hộp gỗ trạm trắc, mở ra bên trong là những thỏi bạc trắng xóa.

Thanh Chi liếc qua rồi thản nhiên đẩy trả lại.

Nàng chỉ lấy ra vài đồng tiền lẻ từ góc bàn, đúng bằng giá hũ t.h.u.ố.c cầm m.á.u lần trước.

Thuộc hạ kinh ngạc nhìn nàng.

Cố Trường Uyên cũng thoáng bất ngờ, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên mặt nàng.

"Số bạc này đủ để cô mở một y quán lớn nhất huyện."

Thanh Chi thu tay lại vào ống tay áo, giọng nhàn nhạt.

"Ơn cứu mạng không thể định giá bằng bạc."

Cố Trường Uyên nhìn nàng hồi lâu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.

Hắn ghi nhớ cái tên Thanh Chi vào lòng.

Trong lúc thuộc hạ bưng tráp bạc lui ra ngoài, Cố Trường Uyên vô tình liếc thấy những dòng chữ trên sổ sách của Thanh Chi.

Nàng phân loại chi tiết các loại d.ư.ợ.c liệu độc hại cùng tác dụng chế ngự của chúng.

"Một cô gái trẻ như cô sao lại rành y thuật và độc tính của các loại cây đến vậy?" Hắn hỏi.

Thanh Chi ngừng tay b.út, ánh mắt hơi trầm xuống suy nghĩ.

“Ta từng sống mười năm trong một đại hộ nhân gia.”

Nàng buộc miệng:

"Tần phủ."

Ánh mắt Cố Trường Uyên lập tức ngưng đọng. Hắn tiến lại gần một bước.

Thanh Chi không giấu giếm, thản nhiên nhắc đến việc nghe được tin trong Tần phủ thường xuyên có các nghĩa nữ biến mất không dấu vết.

Cố Trường Uyên siết c.h.ặ.t bàn tay sau lưng. Đầu mối hắn cất công tìm kiếm bấy lâu nay bỗng xuất hiện ngay trước mắt.

"Trong Tần phủ... từng có rất nhiều nghĩa nữ?" Hắn hạ thấp giọng hỏi.

Thanh Chi nhìn thẳng vào mắt Cố Trường Uyên, nhận ra sự bất thường trong thái độ của hắn.

"Ngươi đang điều tra Tần gia?" Nàng hỏi.

Cố Trường Uyên không phủ nhận. Hắn đề nghị nếu nàng cung cấp thông tin về Tần phủ, hắn sẽ đem toàn bộ thế lực để tìm kiếm những người mất tích.

Thanh Chi suy nghĩ trong chốc lát. Nàng hiểu rõ một mình nàng không thể lật đổ Tần gia.

"Ta không tin ngươi." Thanh Chi thẳng thắn.

Cố Trường Uyên bình tĩnh đáp: "Ta cũng vậy."

Hai người nhìn nhau.

Họ thống nhất chỉ trao đổi thông tin về Tần phủ, không can thiệp vào lai lịch cá nhân của nhau.

Tại một quán trà kín đáo gần chợ huyện, Cố Trường Uyên ngồi đối diện với thuộc hạ thân tín.

"Điều tra toàn bộ danh sách nghĩa nữ từng bước chân vào Tần phủ mười năm qua." Hắn ra lệnh.

Thuộc hạ ghé sát tai báo cáo:

"Chủ t.ử, quan phủ các địa phương đều né tránh vụ này. Hồ sơ nghĩa nữ đều bị xóa sạch."

Cố Trường Uyên gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ.

"Tần phủ không chỉ buôn người."

"Sau lưng chúng chắc chắn có che chở từ quan lại triều đình."

Hắn nhíu mày dặn dò thuộc hạ âm thầm phân bố người bảo vệ y quán Thanh Tâm, tuyệt đối không để Tần phủ phát hiện ra Thanh Chi.

Cùng lúc đó, tại Lục phủ sầm uất.

Quản gia cẩn trọng bước vào thư phòng tĩnh mịch, dâng lên tờ giấy ghi chép kết quả điều tra.

"Lão gia, đã tìm thấy người bán chiếc trâm đồng. Hiện bà ấy và con gái đang mở một y quán nhỏ ở huyện An Bình."

Phía sau tấm bình phong, một bóng người cao lớn đứng lặng yên.

Bàn tay ông siết c.h.ặ.t chiếc trâm đồng cũ kỹ giống hệt, từng khớp ngón tay trắng bệch.

Một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Giọng nam trầm thấp vang lên, đong đầy cảm xúc bị kìm nén:

"Đừng kinh động họ."

"Tiếp tục âm thầm quan sát."

Đêm xuống, y quán Thanh Tâm trở nên yên bình.

Thanh Chi cùng mẹ ngồi dưới ngọn đèn dầu kiểm lại số tiền kiếm được trong ngày.

Dù không nhiều nhưng đã đủ trả tiền thuê nhà và mua lương thực cho tháng sau.

Tống Vân Nương mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra.

"Thanh Chi, sống thế này mẹ thấy an lòng lắm."

Thanh Chi nhìn nụ cười của mẹ, lòng dịu lại. Nhưng hình ảnh Thanh Nguyệt bước lên chiếc xe ngựa Tần phủ lại hiện lên trong đầu nàng.

Nỗi bất an dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Thanh Chi khẽ nói:

"Chờ thêm một thời gian nữa..."

Ở một nơi khác, bên trong Tần phủ xa hoa.

Lâm Thanh Nguyệt được khoác lên mình bộ tơ lụa đắt tiền, sống trong phòng ngủ rộng lớn.

Nó tự mãn tin rằng mình đã giành lấy số phận phú quý của tỷ tỷ.

Một tỳ nữ tên Bạch Liên chủ động đến trò chuyện, chia sẻ đồ ăn và tỏ ra vô cùng thân thiết với nó.

Khi không có người, Bạch Liên ghé sát tai Thanh Nguyệt thì thầm:

"Đừng tin những gì mắt cô nhìn thấy ở nơi này..."

Thanh Nguyệt chưa kịp hỏi lại thì bà t.ử quản sự đã bước vào, lạnh giọng gọi Bạch Liên đi gặp gia chủ.

Bạch Liên quay đầu nhìn Thanh Nguyệt, nở một nụ cười kỳ lạ rồi bước đi.

Sáng hôm sau, phòng của Bạch Liên trống không. Quần áo, đồ dùng của cô biến mất sạch sẽ.

Thanh Nguyệt chạy đi hỏi các tỳ nữ khác trong viện, chỉ nhận lại những ánh mắt lạnh lùng cùng câu trả lời đồng loạt:

"Trong phủ chưa từng có người tên Bạch Liên."

Thanh Nguyệt sững người, chiếc vòng ngọc trên cổ tay nó bỗng trở nên lạnh ngắt.

"Không thể nào... hôm qua nàng ấy còn ở đây."

Chương 4 - Nguyệt Tẫn Chi Quy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia