5.
Thanh Nguyệt thức dậy trên chiếc giường gấm mềm mại, ngát hương trầm.
Hai nha hoàn lập tức dâng nước rửa mặt và khăn ấm đến tận giường hầu hạ.
Bà t.ử quản sự cười xởi lởi, tự tay chọn cho nó một bộ váy lụa màu hồng nhạt thêu hoa tỉ mỉ.
Trên bàn ăn bày sẵn mấy món điểm tâm tinh tế, nóng hổi, khác hẳn những ngày húp cháo loãng ở Lâm gia.
Thanh Nguyệt đứng trước gương đồng mạ vàng, ngắm nhìn vóc dáng kiều diễm của mình.
Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên mặt nó.
Nó tin mình đã chọn đúng đường, đã tự tay nắm lấy vinh hoa phú quý.
Bà t.ử đứng bên cạnh liên tục khen nó lanh lợi, ngoan ngoãn, nói rằng gia chủ vô cùng hài lòng.
Thanh Nguyệt vỗ nhẹ tà áo lụa, cảm giác kiêu hãnh dâng trào.
Nó khẽ thì thầm với bóng mình trong gương:
"Đời này... cuối cùng ta cũng thắng tỷ."
Giữa buổi sáng, gia chủ Tần tổ chức buổi thưởng trà ở hoa viên cho các nghĩa nữ.
Ông ngồi ở vị trí chủ tọa, nụ cười hiền từ tựa như Bồ Tát giáng thế.
Ông tự tay thưởng từng đĩa điểm tâm, từng chiếc vòng ngọc cho từng người.
Nhìn cách ông ân cần hỏi han sức khỏe từng nghĩa nữ, Thanh Nguyệt xúc động cay cả mắt.
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ nó được một "người cha" đối xử dịu dàng đến thế.
Các nghĩa nữ xung quanh đều khúm núm cúi đầu, vội vã cảm tạ ân đức của gia chủ.
Gia chủ Tần ôn tồn mỉm cười nhìn quanh:
"Từ hôm nay, các con đều là người nhà."
Không khí trong hoa viên có vẻ vô cùng ấm áp, hòa thuận.
Nhưng Thanh Nguyệt để ý thấy khi gia chủ lướt qua, lưng các nghĩa nữ đều cứng đờ.
Không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông.
Không một ai thật sự nở một nụ cười tự nhiên.
Đến giờ học lễ nghi, Thanh Nguyệt thể hiện sự chăm chỉ vượt trội.
Nó đi đứng, thưa gửi đều chuẩn xác, khiến vị tiên sinh dạy lễ nghi gật đầu khen ngợi không ngớt.
Mấy nghĩa nữ nhỏ tuổi hơn vây quanh nó, rón rén gọi một tiếng "Thanh tỷ tỷ".
Thanh Nguyệt mỉm cười, tận hưởng trọn vẹn cảm giác được tung hô, kính trọng.
Nó nhớ lại căn nhà tranh dột nát, nhớ những bữa ăn độn rơm rạ ở thôn quê.
Nó thầm cảm thấy xem thường cuộc sống lam lũ cũ kỹ đó.
Nó nghĩ đến Thanh Chi giờ này chắc đang chật vật kiếm ăn từng bữa nơi góc chợ.
Trong lòng Thanh Nguyệt tràn ngập sự đắc thắng.
"Nếu tỷ thấy ta bây giờ... chắc sẽ hối hận lắm."
Chiều muộn, Thanh Nguyệt đi ngang qua dãy phòng của các nghĩa nữ.
Căn phòng của Bạch Liên – cô gái hôm qua còn thân thiết trò chuyện với nó – đóng cửa then cài.
Nó nghĩ Bạch Liên được sai đi làm việc nên không để ý.
Nhưng đến tối muộn, căn phòng đó vẫn tối om, không có một tiếng động.
Thanh Nguyệt thấy là lạ, bước tới gõ cửa nhưng không ai trả lời.
Nó quay sang hỏi một nghĩa nữ đang bưng chậu nước đi qua.
"Bạch Liên đâu rồi?"
Nghe thấy cái tên đó, nghĩa nữ nọ giật thót người, làm nước trong chậu sánh cả ra ngoài.
Cô ta lập tức cúi gập mặt, sắc mặt tái nhợt như tầu lá chuối.
Không thốt ra một lời, cô ta cắm đầu chạy biến vào bóng tối.
Đến giờ ăn tối tại nhà ăn chung, Thanh Nguyệt ngồi xuống bàn, tiếp tục hỏi gặng.
"Có ai thấy Bạch Liên đâu không? Cả ngày nay không thấy tỷ ấy."
Tiếng đũa bát va chạm lách cách đột ngột dừng lại.
Cả phòng ăn chìm vào một khoảng im lặng đến rợn người.
Mấy nghĩa nữ cúi gập đầu xới cơm, tay run rẩy không dám ngẩng lên.
Bà t.ử quản sự từ ngoài bước vào, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu.
Bà ta nghiêng đầu nhìn Thanh Nguyệt, giọng êm ái:
"Bạch Liên là ai?"
Thanh Nguyệt sững sờ.
Mới hôm qua, chính bà t.ử này còn chia bánh cho Bạch Liên và nó.
Thế mà hôm nay, tất cả mọi người đều hành xử như thể cô gái đó chưa từng tồn tại trên đời.
Bà t.ử nhìn xoáy vào mắt nó, nhấn mạnh từng chữ:
"Trong phủ chưa từng có người tên đó."
Một luồng khí lạnh buốt xông thẳng từ sống lưng lên đỉnh đầu Thanh Nguyệt.
Cùng lúc đó, tại y quán Thanh Tâm ở huyện An Bình.
Cố Trường Uyên bước vào, mang theo hai quyển y thư cổ quý giá đặt lên bàn.
Thanh Chi liếc nhìn quyển sách cổ, nhất quyết không nhận quà đắt tiền.
Cố Trường Uyên đành thu lại các lễ vật khác, chỉ để hai quyển y thư lại.
"Đây là sách ta tiện tay mua được, cô không nhận thì cũng bỏ đi."
Thanh Chi lúc này mới gật đầu nhận lấy.
Hai người ngồi bên bàn gỗ, tiếp tục trao đổi về tung tích của Tần phủ.
Thanh Chi kể lại ký ức kiếp trước về việc các nghĩa nữ lần lượt mất tích sau khi vào phủ được vài tháng.
Cố Trường Uyên trải bản đồ huyện An Bình và các vùng phụ cận lên bàn, cẩn thận vạch đường.
Hắn nghi ngờ Tần phủ xây dựng hệ thống mật thất ngầm để vận chuyển người trái phép.
Thanh Chi cố nhớ lại địa hình Tần phủ, nhưng kiếp trước nàng không được tự do đi lại ở các khu vực cấm.
Cố Trường Uyên thu bản đồ lại, ánh mắt trầm thâm:
"Ta càng điều tra... càng thấy Tần phủ đáng sợ."
Ở Lục phủ xa xôi, không khí trong thư phòng vô cùng đè nén.
Quản gia đứng cúi đầu kính cẩn báo cáo.
"Lão gia, y quán của Thanh Chi cô nương ở An Bình buôn bán rất tốt. Người dân trong vùng đều khen ngợi."
Lục Đình Xuyên đứng trước cửa sổ, bóng lưng cao lớn chìm trong ánh sẩm tối.
Ông im lặng rất lâu, bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
"Mẹ con họ... sống có khó khăn lắm không?"
"Thưa lão gia, cuộc sống rất thanh đạm nhưng an ổn."
Lục Đình Xuyên nhắm mắt lại, dằn xuống ao ước muốn lập tức cưỡi ngựa đến An Bình.
Ông sợ mình vội vàng xuất hiện sẽ làm đảo lộn cuộc sống của họ, sợ nhận lầm người rồi lại trao nhầm hy vọng.
Sau một hồi trầm ngâm, ông cất giọng trầm thấp:
"Chờ thêm một chút..."
"Tiếp tục bảo vệ họ, tuyệt đối không được kinh động."
Đêm đã về khuya trong Tần phủ.
Thanh Nguyệt trằn trọc trên chiếc giường gấm êm ái nhưng không sao chợp mắt.
Gương mặt tươi cười và lời cảnh báo dở dang của Bạch Liên cứ chập chờn trong đầu nó.
Nó không chịu nổi sự mơ hồ này, liền rón rén ngồi dậy, lẻn ra khỏi phòng.
Nó đẩy nhẹ cánh cửa phòng Bạch Liên.
Bên trong căn phòng trống rỗng, sạch sẽ đến kinh ngạc.
Quần áo, đồ dùng cá nhân của Bạch Liên đã biến mất không để lại một dấu vết.
Ngay cả chiếc gối trên giường cũng đã được thay bằng một chiếc gối mới tinh, phẳng phiêu.
Không có một cọng tóc, không có một chút vết tích nào cho thấy từng có người ở đây.
Thanh Nguyệt đứng c.h.ế.t dí ở cửa, toàn thân run lên cầm cập.
Nó thì thầm trong bóng tối:
"Rốt cuộc... đã xảy ra chuyện gì?"
Trở về theo con đường hành lang sau viện, Thanh Nguyệt chợt khựng lại.
Từ dưới mặt đất mơ hồ truyền lên những âm thanh rì rầm kỳ lạ.
Đó là tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng của một ai đó.
Thanh Nguyệt lần theo âm thanh, bước đến cuối hành lang tối om.
Trước mặt nó là một cánh cửa gỗ dầy nẹp sắt.
Nó đưa bàn tay run rẩy định đẩy cánh cửa ra.
"Khụ!"
Một tiếng ho lạnh lùng vang lên ngay sau lưng.
Một gia đinh to cao từ trong bóng tối bước ra, chắn ngang trước mặt nó.
Gia đinh nhìn nó bằng ánh mắt sắc như d.a.o, giọng lạnh băng:
"Nghĩa tiểu thư không nên đến đây. Đây chỉ là kho chứa đồ cũ."
Thanh Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không dám cãi một câu, đành lùi lại quay về phòng.
Vừa đi đến khúc ngoặt gần phòng ngủ, Thanh Nguyệt lại thấy bóng bà t.ử quản sự.
Bà ta đang dẫn theo ba gia đinh, hộ tống một nghĩa nữ mới vừa được đưa vào phủ đêm nay.
Cô gái trẻ kia tầm mười bốn mười lăm tuổi, y phục xộc xệch, mắt sưng húp vì khóc.
Cô gái liên tục giãy giụa, gào lên:
"Thả ta ra! Ta muốn về nhà! Ta không muốn làm nghĩa nữ!"
Bà t.ử vẫn giữ nụ cười hiền từ trên mặt, nhẹ nhàng vuốt tóc cô gái nhưng bàn tay lại siết c.h.ặ.t cổ tay cô ta như gọng kìm.
Xa xa dưới mái hiên, gia chủ Tần đứng khoanh tay quan sát, ánh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc.
Thanh Nguyệt hoảng sợ định bước tới.
Nha hoàn thân cận của nó từ trong phòng lao ra, giữ c.h.ặ.t lấy tay nó, thầm thì van xin:
"Tiểu thư, đã đến giờ nghỉ rồi, xin người đừng can thiệp!"
Cánh cửa gỗ nặng nề của hậu viện bị dằn mạnh khép lại.
Tiếng cô gái vang lên trong đêm:
"Cứu ta..."
Âm thanh xé lòng ấy vang lên rồi đột ngột im bặt.
Màn đêm Tần phủ lại trở về vẻ tĩnh lặng, đè nén đến nghẹt thở.