6.
Một chiếc xe ngựa giản dị dừng lại trước cửa y quán Thanh Tâm.
Quản gia bước xuống trước, cẩn thận quan sát xung quanh rồi quay lại vén rèm.
Một nam nhân trung niên mặc trường bào màu xanh đậm chậm rãi bước xuống xe.
Ông không mang theo nhiều tùy tùng, chỉ đứng lặng ngắm nhìn tấm biển gỗ đơn sơ.
Thanh Chi tưởng là bệnh nhân, liền đứng dậy chủ động mời.
"Mời quý khách vào trong."
Nam nhân bước qua bậc cửa, nhìn quanh căn phòng nhỏ rồi chầm chậm quay đầu về phía hậu viện.
Bóng dáng Tống Vân Nương đang cúi người sắc t.h.u.ố.c bên bếp lửa lọt vào mắt ông.
"Choảng!"
Chiếc chén trà trên tay nam nhân rơi xuống nền đất, vỡ tan tành.
Tống Vân Nương giật mình ngẩng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cả căn phòng trong khoảnh khắc như đông cứng lại.
Lục Đình Xuyên khàn giọng:
"Vân Nương..."
Tống Vân Nương c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Bà giơ bàn tay gầy gộc lên bịt miệng, nước mắt trào ra.
Bao nhiêu năm oán hận, nhớ nhung và chật vật dồn nén bỗng bùng lên cùng lúc.
Bà đỏ hoe mắt nhưng không dám bước tiến lên nửa bước.
Thanh Chi nhìn phản ứng của mẹ, rồi nhìn sang nam nhân ăn mặc sang trọng trước mặt.
Nàng nhìn thấy cây trâm đồng hoen gỉ ông đang siết c.h.ặ.t trong tay.
Nàng lập tức hiểu ra tất cả.
Đây chính là chủ nhân thực sự của cây trâm, người mà mẹ đã giấu kín mười sáu năm qua.
Không ai nói thêm một lời nào, không khí trong y quán ngột ngạt đến nghẹt thở.
Thanh Chi bước tới, lặng lẽ khép cửa tiệm rồi mời ông vào hậu viện.
Tống Vân Nương run run cất tiếng:
"Là... chàng sao?"
Lục Đình Xuyên tiến lại gần, giọng nghẹn ngào giải thích.
Năm đó ông theo thương đội đi phương Bắc, trên đường gặp cướp phục kích, bị thương nặng mất tích nhiều năm.
Khi hồi phục trở về quê cũ, ông nghe tin Tống Vân Nương đã tái giá với kẻ khác.
Ông đau đớn rời đi, không dám đối mặt hay quấy rầy cuộc sống của bà nữa.
Về sau, do gia tộc ép buộc, ông mới cưới người vợ thứ hai, nhưng người đó cũng đã tạ thế từ nhiều năm trước.
Suốt mười sáu năm qua, ông luôn mang theo chiếc trâm đồng còn lại bên người.
Tống Vân Nương nghe xong, nước mắt rơi lã chã, giọng nghẹn ngào cay đắng.
Bà gạt nước mắt, nhìn thẳng vào mắt ông.
"Ta chưa từng phản bội chàng."
"Mười sáu năm qua, ta một mình nuôi con, chưa từng để hắn chạm vào."
Lục Đình Xuyên chấn động. Ông quay sang nhìn Thanh Chi thật lâu.
Đường nét trên gương mặt nàng giống hệt ông thời trẻ.
Tay ông run lên cầm cập, giọng dồn dập hỏi về năm sinh và ngày tháng ra đời của nàng.
Tống Vân Nương đọc từng mốc thời gian. Tất cả đều trùng khớp hoàn toàn.
Lục Đình Xuyên không cần hỏi thêm bất kỳ điều gì nữa.
Thanh Chi và Thanh Nguyệt chính là xương m.á.u của ông.
Sự vui mừng lẫn đau xót dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ông khuỵu gối, gục đầu xuống trước mặt hai mẹ con.
"Ta... đến quá muộn."
Thanh Chi đứng lặng im, không tránh né cũng không vội vàng đỡ ông dậy.
Lục Đình Xuyên đứng dậy, xót xa nhìn căn phòng hậu viện trống rỗng, đơn sơ.
Ông biết mẹ con họ đã phải nếm trải mười sáu năm bần hàn, khổ cực.
Ông nhìn đôi bàn tay chằng chịt vết chai của Thanh Chi, khẽ hỏi nàng học y từ đâu.
Thanh Chi thản nhiên đáp:
"Nhờ tự học."
Lục Đình Xuyên đau như d.a.o cắt. Ông lấy ra một túi bạc nặng trịch đặt lên bàn.
Thanh Chi không hề liếc nhìn túi bạc, lặng lẽ đẩy ngược về phía ông.
Sự lạnh nhạt và khoảng cách của con gái khiến Lục Đình Xuyên càng thêm áy náy, dằn vặt.
Thanh Chi nhìn ông, giọng bình thản.
"Thứ con cần... không phải bạc."
Lục Đình Xuyên thở dài, dứt khoát cất lời:
"Sắp xếp đồ đạc đi, ta đón hai mẹ con về Lục phủ ngay hôm nay."
"Ta sẽ công khai thân phận của các con, bù đắp lại tất cả những tổn thương mười sáu năm qua."
Tống Vân Nương quay sang nhìn Thanh Chi, chờ đợi quyết định của con gái.
Thanh Chi im lặng hồi lâu.
Hình ảnh Tần phủ u tối, hình ảnh Thanh Nguyệt đang chìm trong bẫy ngọt ngào hiện lên rõ mồn mịt.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn Lục Đình Xuyên rồi lắc đầu.
"Bây giờ... con chưa thể về."
Lục Đình Xuyên ngẩn người, tưởng rằng nàng vẫn còn oán trách sự vắng mặt của mình.
Thanh Chi nhìn ông, cất giọng trầm tĩnh:
"Con không trách ông."
"Nhưng muội muội con... vẫn còn ở đó."
Nàng tiết lộ việc Thanh Nguyệt hiện đang ở trong Tần phủ.
Nếu lúc này nàng đột ngột nhận lại thân phận tiểu thư Lục gia, Tần phủ chắc chắn sẽ đ.á.n.h động và nghi ngờ.
Thanh Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm tính mạng ngay lập tức.
Hơn nữa, Tần phủ còn che giấu vô số bí mật bẩn thỉu mà nàng nhất định phải bóc trần.
Lục Đình Xuyên sững người trước sự bình tĩnh và suy tính thấu đáo của đứa con gái vừa nhận lại.
Đúng lúc đó, Cố Trường Uyên bước vào hậu viện để trao đổi tin tức.
Hắn khựng lại khi thấy Lục Đình Xuyên đứng trong phòng.
Hai người nhanh ch.óng nhận ra thân phận của nhau và mục tiêu chung đối với Tần phủ.
Cố Trường Uyên lên tiếng:
"Chuyện buôn người của Tần phủ dính dáng rất rộng. Muốn cứu người... phải nhổ tận gốc Tần phủ."
Lục Đình Xuyên gật đầu, khẳng định sẽ huy động toàn bộ lực lượng thương đội của Lục gia để hỗ trợ.
Thanh Chi yêu cầu hai người phải giữ kín tuyệt đối việc nhận thân này, không để rò rỉ một chút tin tức nào ra ngoài.
….
Trời chiều, Lục Đình Xuyên chuẩn bị ra về.
Ông đứng trước cửa y quán, quay đầu nhìn Thanh Chi.
Môi ông rung rung, muốn gọi một tiếng "con gái" nhưng cuối cùng lại đành nén vào trong.
Thanh Chi đứng dưới hiên nhà tiễn ông.
Trong lòng nàng lần đầu tiên dâng lên cảm giác có người chống lưng, che chở.
Nhưng nàng lập tức đè nén xúc cảm đó xuống, nhắc nhở bản thân phải giữ đầu óc tỉnh táo.
Trận chiến với Tần phủ chỉ mới bắt đầu.
Lục Đình Xuyên nhìn nàng bằng ánh mắt xót xa, dặn dò ngắn gọn:
"Nếu có chuyện... hãy sai người đến tìm ta."
…..
Tại thư phòng Tần phủ.
Gia chủ Tần gọi Thanh Nguyệt đến, ân cần ban thưởng điểm tâm.
Ông dịu dàng hỏi thăm xem nó đã quen với cuộc sống mới ở đây chưa.
Thanh Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời, cố tỏ ra tự nhiên.
Gia chủ Tần nhấp một ngụm trà, đột nhiên cất giọng thản nhiên:
"Con còn nhớ người thân không?"
Thanh Nguyệt giật thót tim nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ mặt nịnh hót, khẳng định mình chỉ xem Tần phủ là nhà.
Gia chủ Tần mỉm cười hài lòng, phất tay cho nó lui ra.
Sau khi bóng Thanh Nguyệt khuất sau cánh cửa, nụ cười trên mặt ông ta lập tức biến mất.
Gia chủ Tần lạnh nhạt nói với bà t.ử đứng bên cạnh:
"Đứa này... có thể giữ lại thêm."
"Người không còn nhớ nhà... mới là người hữu dụng."