Về đến nhà, tôi tắm rửa rồi nằm xuống giường, trở mình mãi không ngủ được.

Tôi lấy điện thoại ra xem ảnh giấy chứng nhận quyền sở hữu.

Ở mục tên chủ sở hữu, rõ ràng là tên tôi.

Sở hữu riêng.

Tài sản trước hôn nhân.

Hợp đồng mua nhà, lịch sử chuyển khoản, sao kê khoản tiền trả trước lúc đó đều được cất trong chiếc hộp sắt ở nhà bố mẹ tôi.

Tôi lại mở ứng dụng môi giới, xem giá niêm yết của những căn cùng khu, cùng loại.

Căn thấp nhất cũng 2.150.000 tệ.

Tôi úp điện thoại xuống gối, nhìn trần nhà rất lâu.

Sáng hôm sau, tôi nói với Chu Cường:

“Hôm nay xin nghỉ đi, đi cùng em xử lý chút chuyện.”

Chu Cường hỏi chuyện gì.

Tôi nói tới công ty môi giới một chuyến.

Anh tưởng tôi muốn làm thủ tục gì đó cho căn nhà nên không hỏi thêm, đi theo luôn.

Tới cửa hàng môi giới, quản lý là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, họ Vương, trông rất nhanh nhẹn.

Tôi đưa bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu và chìa khóa cho cô ấy:

“Giúp tôi đăng bán căn này, giá cứ theo giá thị trường.”

Quản lý Vương xem tài liệu, xác nhận thông tin quyền sở hữu xong thì nhìn tôi thêm một lần:

“Chị, căn nhà này hiện đang có người ở sao?”

Tôi nói:

“Có.”

Cô ấy hỏi:

“Người thuê hay người thân?”

Tôi nói:

“Bố mẹ chồng.”

Cô ấy do dự một chút:

“Vậy cần trao đổi trước với người đang ở để tiện dẫn khách xem nhà.”

Tôi nói:

“Không cần quan tâm họ. Cứ đăng bán. Có người muốn xem thì hẹn thời gian, tôi tự giải quyết.”

Chu Cường đứng bên cạnh sững người.

“Em làm gì vậy?”

Tôi nhìn bản thỏa thuận niêm yết mà môi giới vừa in ra, cầm b.út ký tên.

“Bán nhà.”

Trên đường về, Chu Cường bùng nổ.

“Đó là bố mẹ chúng ta! Em chẳng nói một tiếng đã đem nhà đăng bán?”

Tôi cầm vô lăng, nói:

“Tối qua bố anh nói em là người ngoài. Nhà của người ngoài, họ ở không thích hợp.”

Giọng Chu Cường lập tức cao lên mấy bậc:

“Hiểu Văn, em đừng như vậy được không? Bố chỉ nói chuyện không nể nang thôi, em so đo thật với ông làm gì?”

“Nói chuyện không nể nang?”

Tôi hỏi.

“Lúc ông nói trước mặt hơn mười người họ hàng rằng em không có tư cách chia tài sản, sao anh không đứng ra nói giúp em một câu?”

Chu Cường im lặng.

Lần nào anh cũng như vậy.

Cứ tới thời điểm quan trọng là giả c.h.ế.t.

Rất lâu sau mới lẩm bẩm:

“Dù vậy em cũng không thể làm thế. Căn nhà đó bố mẹ ở mấy năm rồi, em đột nhiên bán đi thì họ ở đâu?”

“Sáu năm.”

Tôi nói.

“Căn nhà ấy họ đã ở sáu năm. Khoản trả góp hằng tháng em tự trả năm năm. Trên giấy chứng nhận chỉ có tên em. Chu Cường, anh sờ lương tâm mà nói xem, rốt cuộc căn nhà ấy là của ai?”

Anh không nói nữa.

Tôi tiếp tục:

“Em không phải không cho bố mẹ ở. Em đã cho họ ở. Nhưng nếu có người cảm thấy em là người ngoài, vậy nhà của người ngoài, người ngoài muốn xử lý thế nào thì xử lý thế ấy.”

Chu Cường quay mặt về phía cửa sổ.

Tôi liếc thấy anh nghiến răng.

Tôi biết anh đang tức giận.

Nhưng anh tức giận thì có ích gì?

Kết hôn sáu năm, mỗi lần tôi và bố mẹ chồng có mâu thuẫn, anh mãi mãi chỉ nói:

“Hiểu Văn, em nhịn một chút.”

“Hiểu Văn, em đừng tính toán.”

“Hiểu Văn, đó là bố mẹ anh.”

Tôi đã nhịn sáu năm.

Nhịn đến khi câu “con là người ngoài gả vào” của bố chồng tối hôm qua giống như một cái tát quật thẳng vào mặt tôi.

Trên bàn ăn tôi cười rồi nhận.

Nhưng sợi dây trong lòng đã đứt.

Về tới căn nhà thuê, tôi thu dọn đồ chuẩn bị đi làm.

Chu Cường ngồi trên sofa, buồn bực hỏi:

“Em thật sự muốn bán?”

“Đã đăng rồi.”

“Có thể rút lại không?”

“Không.”

Anh đứng lên đi tới cửa, tay đặt lên tay nắm vài giây rồi nói:

“Em có từng nghĩ tới cảm nhận của anh không?”

Sau đó anh đi ra ngoài.

Tôi đứng ở huyền quan nhìn cánh cửa đóng lại, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Cảm nhận của anh?

Vậy cảm nhận của tôi đâu?

Lúc bị nói trước mặt mọi người là “người ngoài”.

Lúc bị mẹ chồng nói “con không mang họ Chu”.

Lúc lễ Tết tôi bận rộn cả ngày trong bếp, đến cuối cùng, ngay cả chỗ ngồi chính trên bàn ăn tôi cũng không có tư cách ngồi.

Có ai từng nghĩ tới cảm nhận của tôi?

Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại của quản lý Vương, nói có người hẹn xem nhà.

Tôi nói được, hẹn ba giờ chiều ngày mai, tôi tới mở cửa.

Quản lý Vương lại hỏi:

“Chị, bên người đang ở…”

Tôi nói:

“Cô không cần quan tâm, tôi mang chìa khóa.”

Cúp điện thoại, tôi nhắn cho Chu Cường:

“Ba giờ chiều mai môi giới dẫn khách tới xem nhà, anh nói trước với bố mẹ một tiếng.”

Anh trả lời:

“Em nghiêm túc à?”

Tôi không trả lời nữa.

Tối hôm đó, Chu Cường về nhà với sắc mặt xanh mét.

Anh ném điện thoại xuống bàn trà:

“Bố gọi điện tới, mở miệng là mắng anh một trận, hỏi có phải anh muốn đuổi họ ra ngoài không. Em bảo anh mở miệng thế nào?”

Tôi vừa hâm cơm vừa hỏi:

“Anh nói thế nào?”

“Anh nói anh không biết chuyện này.”

Tay đang xới cơm của tôi khựng lại.

“Anh lại nói không biết.”

“Anh thật sự không biết em làm thật! Anh cứ tưởng em đang giận dỗi!”

Tôi đặt nồi cơm lên bàn:

“Chu Cường, em đã giận dỗi sáu năm rồi, lần nào anh đứng ra bênh em chưa?”

Anh nghẹn lời.

Tôi ngồi xuống ăn cơm.

Hai người ngồi cách nhau một cái bàn, không ai nói gì.

Ăn được nửa bữa, điện thoại anh lại reo.

Anh nhìn màn hình rồi úp điện thoại xuống.

Tôi nói:

“Nghe đi.”

Anh nói:

“Bố anh, không muốn nghe.”

Tôi nói:

“Nghe đi. Tiện thể nói với ông ba giờ chiều mai có người tới xem nhà, bảo họ thu dọn đồ một chút.”

Chương 2 - Nhà Chồng Không Cho Tôi Chia Gia Sản, Tôi Bán Luôn Căn Nhà Họ Đang Ở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia