Lâm Nam tức giận:

“Có cần tớ giúp cậu đăng bài giải thích không?”

Tôi nói:

“Không cần.”

Nhưng tôi hiểu rõ.

Thứ gọi là dư luận, nếu không làm rõ thì sẽ càng lăn càng lớn.

Tôi tìm lại lịch sử chuyển khoản năm mua nhà, sao kê ngân hàng của bố mẹ, còn có ảnh chụp các khoản trả góp hằng tháng trong hai năm ấy, ghép thành một ảnh dài.

Nghĩ một lúc rồi đăng lên trang cá nhân:

“Nhà là tôi mua trước hôn nhân, bố mẹ tôi bỏ 400.000 tệ tiền trả trước, khoản trả góp hằng tháng do tôi tự trả. Bố mẹ chồng ở sáu năm, chưa từng bỏ một đồng. Tiền đền bù là của nhà họ Chu, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện lấy một đồng. Trong buổi tụ họp gia đình tuần trước, có người công khai nói tôi ‘không có tư cách chia tài sản’, vậy tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình. Tôi không giành đồ của bất kỳ ai, tôi chỉ không cho người khác giành đồ của tôi.”

Đăng xong, tôi khóa màn hình.

Lâm Nam là người đầu tiên bấm thích, bình luận:

“Cứng thật!”

Sau đó đồng nghiệp lần lượt bấm thích.

Chị Trương bình luận:

“Ủng hộ em.”

Bố mẹ tôi không bấm thích, cũng không bình luận.

Nhưng mẹ nhắn cho tôi:

“Con gái, mẹ ủng hộ con.”

Nhìn màn hình, nước mắt tôi rơi xuống.

Tôi rất ít khóc.

Nhưng khoảng thời gian này tích tụ quá nhiều thứ.

Uất ức.

Phẫn nộ.

Bức bối.

Sợ hãi.

Còn có một chút hả hê.

Câu “mẹ ủng hộ con” khiến tôi cảm thấy phía sau mình thật sự có người chống lưng.

Không phải Chu Cường.

Là bố mẹ tôi.

Cuối cùng Chu Cường vẫn gọi cho tôi.

Mười hai giờ đêm.

Tôi mơ màng bắt máy.

Anh nói:

“Hiểu Văn, em đăng cái gì trên trang cá nhân vậy? Bây giờ cả đám họ hàng đều náo loạn lên rồi. Bố nói em cố tình làm nhà họ Chu mất mặt.”

Tôi lập tức tỉnh ngủ.

“Chu Cường, hôm nay anh có ở công ty em không?”

“Anh… anh không ở.”

“Bố anh làm loạn trước mặt cả công ty em, anh cảm thấy có mất mặt không?”

Anh im lặng.

“Chu Cường, em hỏi anh lần cuối. Rốt cuộc anh đứng bên nào?”

Lại là im lặng.

Trong điện thoại chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ của anh.

Tôi đợi mười giây rồi cúp máy.

Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên hiểu hoàn toàn.

Chu Cường không phải không biết đúng sai.

Anh chỉ hèn nhát.

Anh sợ xung đột với bố mình, cho nên thà nhìn tôi chịu uất ức.

Còn tôi đã nhịn sáu năm.

Cuối cùng không nhịn nữa.

Ngày sang tên trời rất đẹp.

Tôi và người mua hẹn nhau ở Trung tâm đăng ký bất động sản.

Toàn bộ thủ tục làm chưa đầy một tiếng.

Lúc cầm giấy biên nhận, lòng tôi rất bình tĩnh.

Giống như vừa hoàn thành một việc vốn nên làm từ lâu.

Tin nhắn báo 2.050.000 tệ vào tài khoản vang lên lúc tôi đang lái xe.

Tôi nhìn một cái rồi tiếp tục chạy.

Phía bố mẹ chồng, thời hạn 15 ngày trong thông báo trả nhà của luật sư Viên đã hết.

Tòa án chính thức thụ lý yêu cầu cưỡng chế.

Vốn dĩ tôi muốn chừa cho họ chút thể diện cuối cùng, gọi Chu Cường bảo anh đi khuyên bố mẹ chuyển đi.

Chu Cường nhận cuộc gọi nhưng không đồng ý cũng không từ chối.

Chỉ “ừ” một tiếng.

Hai ngày sau, Lâm Nam nhắn nói có người thấy bố mẹ chồng đang tìm nhà thuê ở khu phía đông.

Mẹ chồng lái xe điện chở môi giới đi xem khắp nơi.

Trong lòng tôi không biết là cảm giác gì.

Dù sao đó cũng là hai người tôi đã gọi bố mẹ suốt sáu năm.

Nhưng nghĩ lại.

Lúc họ tìm nhà rồi chuyển đi, có ai từng nghĩ tới những ngày năm ấy tôi một mình trả khoản vay, một mình chịu đựng những lời lạnh nhạt không?

Cuối cùng Chu Cường hẹn tôi gặp mặt.

Địa điểm là quán mì trước khi kết hôn chúng tôi thường tới.

Lúc tôi đến, Chu Cường đã ngồi ở góc.

Trước mặt đặt hai bát mì.

Một bát của tôi, thêm trứng, thêm rau mùi.

Anh vẫn nhớ.

Tôi ngồi xuống, không động đũa.

Anh nhìn tôi:

“Cuối tuần sau bố mẹ chuyển đi.”

“Ừ.”

“Hiểu Văn…”

“Chu Cường, chúng ta ly hôn đi.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ lên.

Anh há miệng, giọng khàn:

“Nhất định phải như vậy sao?”

“Lúc bố anh nói em không có tư cách, anh ở đâu?”

“Lúc bố anh tới công ty em làm loạn, anh ở đâu?”

“Lúc họ hàng truyền lời xấu về em, anh ở đâu?”

“Chu Cường, sáu năm rồi. Mỗi lần em cần anh mở miệng, anh đều không mở miệng.”

“Anh đã muốn nói…”

“Anh muốn nói, nhưng anh không nói.”

“Chu Cường, đến hôm nay hẹn em ra nói chuyện ly hôn, anh còn chọn quán mì này. Anh thậm chí không dám chọn một nơi bố anh không biết. Anh sợ bố biết anh tới gặp em.”

Chu Cường im lặng.

Tôi dùng đũa đảo mì trong bát, ăn một miếng.

Vẫn là mùi vị ấy.

Nhưng không còn cảm giác ấm áp như năm xưa.

“Nhà đã sang tên xong, tiền cũng vào tài khoản.”

“Đồ của anh em đã thu dọn, để ở chỗ Lâm Nam. Khi nào tiện anh tới lấy.”

“Thỏa thuận ly hôn em cũng soạn rồi. Phân chia tài sản theo pháp luật. Phần trả nợ vay chung em đã tính rõ, phần nào của anh, em không thiếu một đồng.”

“Quyền nuôi con thuộc về em, quyền thăm con anh có thể thực hiện bất cứ lúc nào.”

Chu Cường cúi đầu nhìn bát mì.

Nước dùng đã nguội, trên mặt nổi một lớp dầu.

“Hiểu Văn, anh có lỗi với em.”

“Người anh có lỗi không phải là em.”

Tôi nói.

“Mà là sáu năm qua, mỗi lần em cần nghe câu ‘anh đứng về phía em’, anh đều chưa từng nói.”

Nước mắt anh rơi tõm vào bát.

Tôi đứng lên, đặt tiền bát mì lên bàn.

Trước khi đi, tôi nhìn anh một lần.

Chồng tôi.

Kết hôn sáu năm.

Bố của con tôi.

Anh ngồi ở đó.

Người mới 33 tuổi trông như già đi mười tuổi.

Tôi mềm lòng một giây.

Nhưng cũng chỉ một giây.

Chương 9 - Nhà Chồng Không Cho Tôi Chia Gia Sản, Tôi Bán Luôn Căn Nhà Họ Đang Ở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia