Tôi nhìn những bình luận đó, trầm mặc hồi lâu.

Tống Lâm gửi tin nhắn đúng lúc: [Em có nghe ngóng được, cô gái đó là sinh viên năm nhất khoa Tin, để em đi tìm thêm xem có ảnh của người đó không nhé?]

Tôi gõ nhẹ ngón tay: [Không cần.]

Tống Lâm gửi tin nhắn thoại: "Cũng không có gì phiền phức cả, chỉ là em sợ chị sẽ buồn thôi. Nhưng không sao đâu, em sẽ ở bên cạnh chị mà…"

Tôi chẳng buồn quan tâm đến cái giọng điệu giả trân đó, chỉ tiện tay gõ phím: [Sẽ không buồn đâu.]

[Vì tôi không tin.]

14

Không phải tôi cứng đầu mà chỉ đơn thuần cảm thấy Lục Quyết không có thời gian để bắt cá hai tay.

Trước khi bọn tôi xảy ra chuyện, ngoài giờ lên lớp, lúc nào cậu ấy cũng kè kè bên cạnh để tôi giày vò, lấy đâu ra sức mà đi yêu đương thêm người khác nữa.

Tống Lâm chắc là nghĩ tôi đang cố tỏ ra mạnh mẽ, lại gửi một tràng những lời an ủi.

Tôi thậm chí còn chẳng buồn hồi đáp.

Không tin thì không tin nhưng tâm trạng tôi quả thực không mấy vui vẻ, mấy ngày liên tục cứ ỉu xìu không sức sống. Bạn thân thấy vậy nên đã chủ động rủ tôi đi dạo phố cho thư giãn.

Thứ Sáu tan học, bạn tôi kéo thẳng tôi ra khu thương mại: "Ở đây mới mở mấy cửa hàng trend lắm, xem thử có IP (nhân vật/thương hiệu) nào cậu thích không!"

IP ưa thích thì chưa thấy đâu nhưng người không ưa thì lại đụng mặt một kẻ.

"Đàn chị!"

Tống Lâm hớn hở chạy đến, nụ cười ẩn ý: "Sao chị lại tới đây mua đồ thế?"

Tôi khó hiểu: "Tại sao tôi không được tới đây mua đồ?"

Tống Lâm nghĩ ngợi một hồi: "Cũng đúng, chị đã xem livestream của em rồi, chứng tỏ là có thể chấp nhận được những thứ này."

Tôi nghe mà càng thấy khó hiểu, đang định kiếm cớ rời đi thì Tống Lâm đã nhét vào tay tôi một cái túi màu hồng, nụ cười đầy mờ ám: "Vậy em tặng chị một món quà nhỏ, hy vọng chị sẽ thích."

Cái gì mà bí mật ghê vậy.

Tôi theo bản năng mở túi ra nhìn thử.

"Vãi chưởng?"

15

Cái này... Trong này là cái thứ gì thế này hở trời!

Mặt tôi đỏ bừng lên, ngẩng đầu lườm Tống Lâm: "Sao cậu lại..."

Lời chưa nói hết, giọng tôi bỗng khựng lại khi ánh mắt lướt qua vai cậu ta và chạm phải một ánh nhìn khác từ phía xa.

Cách đó không xa, Lục Quyết đang lặng lẽ đứng bên vệ đường, bên cạnh còn có một cô gái mặc váy trắng đi cùng.

Ánh mắt cậu ấy chỉ dừng lại trên người tôi trong giây lát rồi nhanh ch.óng rời đi, cậu ấy cúi đầu lắng nghe cô gái bên cạnh nói chuyện, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và ôn hòa.

"Này, chính là cô gái đó."

Tống Lâm ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Bạn gái trên mạng của Lục Quyết đấy!"

Tôi khẽ nhíu mày.

Tống Lâm lại kiểu thích thú xem kịch hay: "Chị không qua hỏi thử tình hình xem sao à?"

Hỏi kiểu gì? Làm gì có tư cách!

Khi tôi đang phân vân thì bạn thân tôi từ trong nhà vệ sinh đi ra, thấy cái túi hồng trong tay tôi thì kêu lên: "Cục cưng! Cậu lại đi mua đồ ở cái cửa hàng này á? Định tìm tình mới rồi à??"

Bạn thân tôi nói xong, mới nhìn thấy Lục Quyết ở đằng xa, nghẹn lời: "Ờ... Hay là định gương vỡ lại lành đấy?"

Tống Lâm bồi thêm một câu đầy cay nghiệt: "Chị nhìn xem người ta có tí biểu cảm nào là muốn gương vỡ lại lành không?"

Bạn tôi thở dài, vỗ vai tôi: "Phụ nữ thông minh không bao giờ treo cổ trên một cái cây, cứ thử treo lên vài cái xem sao."

Tôi: "Cút."

Tống Lâm lập tức tự đề cử: "Chị xem em thế nào?"

Tôi: "Cậu cũng cút đi."

Đi dạo đến tận tối, Tống Lâm chủ động chở tôi và cô bạn thân về nhà.

Xe đỗ ổn định dưới chân tòa chung cư, tôi cảm ơn rồi xuống xe.

Tôi vừa đi được vài bước thì dừng lại.

Phía trước không xa, dưới bóng cây, một bóng người quen thuộc đã đứng lặng hồi lâu.

Là Lục Quyết.

Tôi sững sờ một chút, đang thắc mắc tại sao cậu ấy lại ở đây thì phía sau truyền đến tiếng bước chân, Tống Lâm đuổi theo: "Chị ơi, chị để quên đồ ở..."

Cậu ta khựng lại, nhướng mày, giọng đầy mỉa mai: "Ồ, đây chẳng phải anh người yêu cũ sao, anh đến đây làm gì thế?"

16

Lục Quyết vô cảm: "Liên quan gì đến cậu?"

Tống Lâm cười lạnh: "Hôm nay tôi là bạn đồng hành kiêm bảo vệ của chị ấy, thấy anh có vẻ không được bình thường cho lắm nên tất nhiên là phải hỏi rồi."

Tôi lười nghe hai người họ đấu khẩu, nhìn sang Lục Quyết: "Tìm tôi sao?"

Lục Quyết nhàn nhạt ừ một tiếng: "Đồ của tôi vẫn còn ở nhà cậu, hôm nay tôi đến lấy."

Đúng rồi, trước đây Lục Quyết thường xuyên ngủ lại căn hộ của tôi, đồ ngủ và quần áo thường mặc đều để lại vài bộ.

Tống Lâm nghe vậy thì cười: "Thế thì tốt quá, anh nhanh thu xếp dọn chỗ đi."

Lục Quyết liếc cậu ta một cái: "Dọn cho ai? Cho cậu à? Mắt nhìn của Du Ninh không tệ đến thế đâu."

"Cái đó thì chưa chắc."

Tống Lâm đáp trả: "Tiền ở đâu thì tình ở đó, chị ấy đã nạp không biết bao nhiêu là Carnival trong livestream của tôi rồi!"

Nhắc đến chuyện này tôi lại nhớ đến sự ngượng ngùng khi nhận nhầm người, vội vàng đổi chủ đề: "Cậu đuổi theo tôi có việc gì không?"

"À, chị để quên thỏi son trên xe em rồi."

Tống Lâm cười tủm tỉm: "Với lại, cuối tuần trường em có lễ kỷ niệm thành lập, có dạ hội, em muốn mời chị làm bạn nhảy của em."

Tôi hơi bất ngờ: "Bạn nhảy?"

Tống Lâm gật đầu: "Đúng vậy, còn là điệu nhảy mở màn đấy, thế nào, chị cân nhắc thử xem?"

Tôi cau mày: "Tôi..."

"Xin lỗi."

Bên cạnh, Lục Quyết đột ngột lên tiếng: "Không có ý làm phiền hai người bồi đắp tình cảm nhưng một lát nữa tôi còn phải đi đón người, phiền em đừng làm mất thời gian của tôi được không?"

Đón người?

Đón ai?

Tống Lâm đầy ẩn ý: "Vội vàng đi đón bạn gái tan học à?"

Lục Quyết không nói gì, không biết là đơn thuần không muốn để ý đến cậu ta hay là đang ngầm thừa nhận.

Tống Lâm bĩu môi: "Chị, lời mời của em chị nhất định phải cân nhắc thật kỹ nhé, em luôn chờ câu trả lời từ chị."

Sau khi cậu ta đi, dưới lầu chỉ còn lại tôi và Lục Quyết.

Tôi cũng chẳng biết nói gì, chỉ đành lặng lẽ bước vào thang máy.

Trong không gian chật hẹp, bầu không khí lại càng thêm ngột ngạt, một lúc lâu sau, Lục Quyết là người phá vỡ sự im lặng: "Mua gì thế?"

Ánh mắt cậu ấy dừng lại trên túi đồ màu hồng mà Tống Lâm đưa cho tôi.

C.h.ế.t tiệt, cả túi toàn đồ nhạy cảm này, Lục Quyết mà nhìn thấy chắc chắn sẽ nổi điên mất!

Tôi theo bản năng giấu túi đồ ra sau lưng, buột miệng: "Đừng nhìn, không cho anh mặc đâu!"

Tôi nói xong thì mới nhận ra câu này nghe có vẻ hơi kỳ quặc.

Nhìn sang Lục Quyết, quả nhiên sắc mặt cậu ấy đã thay đổi.

17

Ánh mắt cậu ấy từ túi đồ chậm rãi chuyển lên gương mặt tôi, vài giây sau, cậu ấy cười lạnh một tiếng: "Ai thèm."

Thang máy kêu ting một tiếng, cậu ấy thu hồi ánh nhìn, sải bước ra ngoài, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Nhanh lên, tôi còn phải đi đón người."

Tôi muốn hỏi một câu có phải đi đón bạn gái không nhưng lại không đủ dũng khí, chỉ có thể lặng lẽ mở cửa, bật đèn.

"Quần áo đều ở trong phòng ngủ."

Chương 4 - Nhận Nhầm Hot Boy Trường Thành "trai Hư" Trên Mạng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia