Tôi dẫn cậu ấy vào phòng ngủ chính, mở tủ quần áo lớn ra: "Cậu tự xếp đi."
Lục Quyết không động đậy: "Cậu xếp đi, tủ đồ của con gái, tôi không tiện đụng vào."
Tôi đành phải tự tay làm, xếp được một nửa, tôi nhìn thấy một chiếc áo hoodie rộng thùng thình thì cau mày: "Cái này là của cậu hay của tôi thế?"
Có một thời gian tôi rất thích mua đồ đôi, nài nỉ ỉ ôi bắt Lục Quyết mặc cùng, giờ đặt cạnh nhau thế này, thực sự hơi khó phân biệt.
Lục Quyết tiến lại gần một chút, cầm lên ướm thử vào vai: "Nhỏ quá, của cậu..."
Lời chưa nói hết, đột nhiên nghe thấy tiếng động ở sảnh vào ngoài phòng khách.
Là tiếng khóa số được mở.
Động tác của Lục Quyết khựng lại, theo bản năng kéo tôi ra sau lưng, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cửa chính.
Giây tiếp theo, cửa được mở ra, một giọng nói truyền đến: "Ninh Ninh? Con có nhà không?"
Tôi sững sờ, lại là mẹ tôi?
"Ninh Ninh?"
Tôi thấy mẹ tôi sắp bước về phía phòng ngủ, không biết đầu óc tôi nghĩ gì, đột ngột vươn tay kéo Lục Quyết, cùng cậu ấy chui tọt vào trong tủ quần áo.
18
"Ninh Ninh?"
Ngay giây cánh cửa tủ khép lại, giọng mẹ tôi vang lên ngoài phòng ngủ: "Con bé này, không có nhà mà cũng không nhớ tắt đèn."
Tim tôi đập rất nhanh, đặt tay lên vai Lục Quyết, căng tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Cũng may, mẹ tôi chỉ càu nhàu một tiếng rồi xoay người đi ra phòng khách.
"Du Ninh..."
Lục Quyết hạ giọng cực thấp, hơi thở run rẩy: "Cậu làm cái quái gì thế?"
Thực ra tôi cũng không biết mình đang làm gì, có lẽ chỉ là cảm thấy, đây là một cơ hội?
Cơ hội để phá vỡ cục diện bế tắc với Lục Quyết.
Thế là tôi dựa sát vào cậu ấy hơn, cánh tay chống lên vai cậu ấy, gần như cả nửa người trên đều tựa vào người cậu ấy: "Khẽ thôi."
Tôi thì thầm bên tai cậu ấy: "Đừng để mẹ tôi phát hiện."
Hơi thở phả vào bên tai, Lục Quyết không kiểm soát được mà khẽ run mi mắt, cậu ấy chật vật quay mặt đi, muốn né tránh hơi thở của tôi nhưng lại bị tôi ấn c.h.ặ.t lại.
"Đừng nhúc nhích."
Tôi nhìn cơ thể căng cứng của cậu ấy, khóe mắt thoáng nét cười: "Tủ quần áo chỉ có bấy nhiêu chỗ, đừng để bị lộ đấy."
Lục Quyết nghiến răng: "Tại sao anh phải trốn ở đây với em chứ? Anh không thể gặp người sao?"
Tôi định trả lời thì nghe thấy tiếng bước chân của mẹ tôi đang tiến lại gần, vội vàng ra dấu im lặng cho cậu ấy.
Lục Quyết lại chỉ vào mũi mình, vẻ mặt đầy chịu đựng.
Tôi hiểu ngay lập tức, Lục Quyết bị viêm mũi nhẹ, trong tủ quần áo của tôi lại có túi thơm, đoán chừng là bị hương thơm làm cậu ấy khó chịu muốn hắt xì.
Tôi lập tức đưa tay bịt miệng cậu ấy lại.
Lúc này mà hắt xì một cái thì tôi thực sự không biết giải thích với mẹ thế nào nữa!
Lục Quyết nhịn đến đỏ cả mắt, trông cực kỳ tội nghiệp, giống như một chú ch.ó nhỏ bị oan ức.
Tôi nhìn mà không nhịn được, rướn người, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay đang bịt miệng cậu ấy: "Sao mà đáng yêu thế không biết."
Lục Quyết trợn tròn mắt.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân của mẹ tôi áp sát về phía tủ quần áo: "Mấy món đồ trên giường này chắc là phải cất vào tủ mới đúng."
Bà vừa nói, tay đã chạm vào cánh cửa tủ, dùng lực đẩy nhẹ, khe hở trên tủ quần áo dần hiện ra.
19
Ring!
Ngàn cân treo sợi tóc, điện thoại mẹ tôi bỗng reo lên.
Đội trưởng nhóm múa quảng trường gọi bà về tập gấp, thế là cứu được cái mạng nhỏ của hai chúng tôi.
Tôi nghe tiếng mẹ tôi đã đi xa, mới dám thở phào, quay đầu lại thấy mặt Lục Quyết đỏ bừng vì nhịn thở, tôi vội buông tay: "Không sao chứ?"
Lục Quyết hít thở sâu lấy lại nhịp.
Tôi nhìn đôi mắt gần như rớm lệ của cậu ấy mà nhịn không được bật cười, đưa tay quệt ngang khóe mắt ẩm ướt của cậu: "Chú cún con mắt đỏ, đáng yêu quá."
Lần này, không chỉ đôi mắt đỏ nữa rồi.
Gò má Lục Quyết ửng hồng, cậu ấy vội vàng quay mặt đi: "Tôi phải đi rồi, tôi có người cần đón."
Tôi nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của cậu ấy mà nụ cười trên môi tôi dần tan biến.
Rốt cuộc là đón ai chứ?
Tôi bực bội thở hắt ra, xoay người thu dọn cái tủ quần áo đang rối tung thì thấy một chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay.
Hộp được gói ghém cẩn thận, tinh tế, trên giấy gói còn in một dòng chữ: [Lắng nghe âm thanh của tình yêu.]
Kết hợp với vỏ hộp màu hồng, nhìn thế nào cũng giống như một món quà tỏ tình.
Nhưng đây không phải đồ của tôi.
Khi tôi đang ngẩn người thì chuông cửa vang lên, Lục Quyết quay lại: "Du Ninh, hình như tôi để quên đồ ở nhà cậu."
Mở cửa, thấy hộp quà trên tay tôi, cậu ấy thở phào: "Chính là nó."
Tôi theo bản năng đưa hộp quà ra: "Cái này là tặng…"
"Sắp không kịp rồi, tôi đi trước đây!"
Lục Quyết không cho tôi cơ hội đặt câu hỏi, vội vàng quay lưng chạy xuống lầu.
Tôi nhìn căn phòng lại trở về tĩnh mịch mà lặng lẽ thở dài.
Hôm sau, Tống Lâm lại đến hỏi dồn về vụ vũ hội.
Tôi tất nhiên là từ chối nhưng cậu ta lại hỏi trước một câu: [Chị ơi, hôm nay em đi thử đồ cho vũ hội, tình cờ gặp bạn hoa khôi khoa Máy tính.]
[Chị đoán xem, bạn nhảy của cô ấy là ai?]
20
Cậu ta đã hỏi thế rồi, tôi còn biết đoán sao nữa: [Lục Quyết.]
Tống Lâm gửi lại cái icon cười đầy ẩn ý rồi nói thêm: [Tới mức này rồi, chị ơi, chị thực sự không định đến vũ hội xem sao à?]
Tôi im lặng hồi lâu rồi gõ chữ: [Gửi thời gian cụ thể cho tôi đi.]
Sáng thứ Bảy, tôi lái xe đến trường Tống Lâm, giữa đường lại vướng phải một vụ va quẹt nhỏ nên đến nơi đã trễ hơn nửa tiếng.
"Chị cứ vào thẳng hội trường đi,"
Tống Lâm nói qua điện thoại: "Vũ hội sắp bắt đầu rồi, em đợi chị ở gần cổng vào."
Tôi đáp vâng, nhanh ch.óng tìm đến lối vào, chen chân được vào trong đúng một giây trước khi cửa đóng.
Tôi vừa đứng vững, đã nghe người dẫn chương trình phía trước tuyên bố: "Vũ hội xin phép được bắt đầu!"
Giây tiếp theo, đèn trong hội trường vụt tắt.
Tôi bị chứng mù đêm nhẹ, rất sợ không gian tối tăm, thấy cảnh đó không khỏi run lên, theo bản năng lùi lại nửa bước rồi vô tình giẫm trúng người phía sau.
"Xin lỗi..."
Tôi định sờ tìm điện thoại để bật đèn pin nhưng càng gấp càng cuống, loay hoay mãi mấy giây vẫn không kéo được khóa túi xách.
"Đừng sợ."
Sau lưng, giọng nói quen thuộc vang lên, một bàn tay đỡ lấy cánh tay tôi, dìu tôi đứng vững: "Từ từ tìm."
Động tác lục lọi của tôi khựng lại: "Lục Quyết? Không phải cậu..."
Lời chưa nói hết, phía trước bỗng có luồng sáng chiếu tới, theo tiếng nhạc, điệu nhảy mở màn bắt đầu, một đôi nam nữ chậm rãi tiến vào trung tâm hội trường.
Cô gái chính là người từng ở bên cạnh Lục Quyết, còn chàng trai... Lại là Tống Lâm!
Tôi ngẩn người: "Bạn nhảy của cô gái đó, chẳng phải là cậu sao?"