Gương mặt nàng nhem nhuốc toàn là bụi bẩn trên y phục của nàng cũng như vậy. Lúc này nàng chợt nhớ ra chẳng phải mình đã c.h.ế.t cùng con nàng rồi sao?
"Triệu Quang Nguyệt!! Ngươi tỉnh táo lại đi...có lẻ đây là âm phủ thôi làm sao ngươi có thể sống được!"
Nàng cố gắng bác bỏ mọi suy nghĩ trong đầu mà thập khiển dứng dậy. Nàng không tin trước mắt mình, rốt cuộc tại sao nàng lại có vẻ ốm yếu đến vậy, có thể nói trong cung tuy nàng bỏ ăn bỏ uống cơ thể yếu ớt nhưng cũng không ốm đến mức này,cơ thể này của nàng không nghe theo ý nàng cứ đứng lên rồi lại ngã xuống khiến nàng có chút bất lực.
Bỗng nhiên một vị nữ t.ử từ đâu xông vào mắng mỏ nàng, từ bộ dạng của ả ta, nàng vừa xem là đã biết là một vị tiểu thư quyền quý nào đó. Nàng còn chưa kịp nói gì thì đã bị một bạt tay vào mặt,nàng lấp bấp hỏi một câu nhưng lại vô thức nói:
"Nhị... nhị... muội! Muội sao lại đ.á.n.h tỷ?"
Nàng bây giờ rất không tin vào tai của mình, rõ ràng nàng định hỏi vị nữ t.ử trước mặt là ai vậy mà lại nói thành câu không theo ý mình, nàng có chút rối. Nhưng khi nàng định nói gì đó thì nàng lại cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, một luồn ký ức đau thương hiện lên trong đầu khiến nàng khó chịu la hét rồi ngất lịm đi, vị nữ t.ử đó còn cười khẩy mà c.h.ử.i nàng.
"Hừ! Đúng là đồ ngốc t.ử! Cứ la đi ta xem ai dám vào đưa tỷ ra!Đúng là ả điên lẳng lơ.Hứ!"
Nàng trong khi còn ý thức nhớ ra được mình đã c.h.ế.t và hiện tại bản thân trọng sinh sống lại trong cơ thể của người khác.
Thật ra chủ nhân thực của cái cơ thể này tên là Hàn Kha Nguyệt vị đích nữ bị ngây ngô khờ khạo từ nhỏ của Hàn gia, nên người nào cũng có thể bắt nạt kể cả đám sai vật cũng có thể. Nàng khi sắp ngất hoàn toàn lại nghe được từ miệng của ả từ "điên" nàng lại cười rồi mới mắt ý thức. Khi tỉnh lại nàng nghe thấy một giọng nói vừa ấm áp vừa ch.ói tai.
"Tiểu thư!! Tỷ tỉnh rồi! Tỷ làm em sợ c.h.ế.t mất!Đại phu có nói người không thể xuống giường trong khoảng thời gian này được. Tiểu thư cứ nghĩ ngơi mọi việc cứ để em làm!"
Quang Nguyệt có chút bối rối, nàng lục lại ký ức của nguyên thân và biết được, cô bé trước mắt là Thủy Nhược là nô tỳ được nuôi lớn từ nhỏ trong phủ khi nguyên chủ vừa mới 3 tuổi. Là chính tay mẫu thân của nguyên chủ nuôi lớn. Nàng vừa rối rấm vừa không biết nên cư xử như thế nào cho đúng mực nữa.Thủy Nhược có chút lo lắng hỏi Quang Nguyệt vì từ nãy tới giờ nàng vẫn chưa trả lời cô ấy.
"Tiểu thư..! Người có sao không! Đừng làm nô tỳ sợ chứ."
Quang Nguyệt suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời Thủy Nhược:
"Tiểu Nhược! Tỷ đã khỏe lại rồi! Không còn ngốc để muội bảo vệ nữa! Yên tâm đi!"
Nàng chỉ vừa mới nói xong câu thì nhìn kĩ lại gương mặt của Thủy Nhược lại thấy cô ấy đang b.í.m môi, rơi nước mắt. Nàng bối rối luống cuống dùng vạt tay áo lau đi nước mắt cho cô.
"A! Tiểu Nhược... Em khóc làm gì... Tỷ... Khỏi rồi em, Không vui sao?"
Thủy Nhược cúi đầu lau vội đi nước mắt rồi ngẩn lên nắm lấy tay của Kha Nguyệt (QN) mà đôi mắt to tròn long lanh mọng nước nói: "Tểu thư! Không phải là em không vui... Mà là vì em lo!"
"Haizzzz.." Thủy Nhược thở dài.
Nàng có chút rối rắm vì thấy cô ấy thở một hơi dài,hứng tỏ cô ấy lại biết trước điều gì.
Một cái thở dài đày ngao ngán của Thủy Nhược đủ làm cho nàng có thể đoán là lại sắp có chuyện gì đó lại xảy ra với nguyên chủ của cơ thể. Không đợi nàng Kha Nguyệt nói hay hỏi điều gì, Thủy Nhược đã nói rõ:
"Tiểu thư à...tỷ đã tỉnh táo rất nhiều lần, nhưng mổi lần kẻ khác nghe tin tỷ tỉnh táo là lại bỏ t.h.u.ố.c vào cơm vào đồ ăn của tỷ rồi lại biến tỷ trở nên ngu ngơ mà thôi. Tất cả lại đâu vào đấy cả! Em nhiều lần khuyên tỷ cẩn thận nhưng mỗi lần tỷ tỉnh táo là lại quên hết mọi chuyện đã xảy ra lúc trước khiến em cũng không biết làm gì!"
"Nói đúng hơn là em lực bức tòng tâm?"
Nàng đã nói trúng tim đen của Thủy Nhược. Cô ấy liền tự thổ thẹn, tự cảm thấy có lỗi, như có thể hiểu được điều đó nàng dịu dàng xoa đầu an ủi Thủy Nhược.
"Tiểu Nhược... Em yên tâm ta đã nhớ hết tất cả rồi! Không cón quên như những lúc trước nữa!"
Đôi mắt Thủy Nhược sáng bừng lên đầy bắt ngờ và vui vẻ.
"TIỂU THƯ! Thật không!"
Thủy Nhược mạnh bạo ôm lấy nàng mạnh đến mức xém chút nàng đã tắt thở trong lòng nữ nhân.
Kha Nguyệt nghĩ thầm: "Cô ấy cũng quá mạnh mẽ rồi"
Thủy Nhược tự thầm với lòng rằng: "Chắc ông trời cũng sẽ không quá tàn nhẫn đâu nhỉ?"
Mỗi người mỗi trạng thái khác nhau. Sau ngày đó cũng có vài người hầu d giả vờ thiện lương đến trước mặt Kha Nguyệt, mà tỏ vẻ thân thiết bảo nàng ăn đồ ăn.
Nhưng nàng tuy biết ý đồ của họ nhưng không vạch trần là bởi vì nàng muốn xem bọn họ lại bày mưu gì tiếp theo khi nàng không chịu ăn.
... Giờ Dậu: 18h30...
...HOÀNG CUNG...
...( Long Thiên Cung)...
Lúc này ngồi trên ghế tay cầm b.út, nam nhân khôi ngô gương mặt ảm đạm lanh nhạt. Đôi mắt hồ ly phía đuôi mắt hơi nhếch lên gương mặt nhờ có đôi mắt, mũi dọc dừa và chân mày rồng mà trở nên sắc sảo, lạnh lùng, mưu mô, vẻ đẹp tà mị của hắn phải nói là không ai có thể sánh bằng. Vị hoàng đế Tạ Thiên Tư ngồi đó mà viết một chiếu thư nhường ngôi cho hoàng đệ của mình Tạ Lăng Phong, cụ thể chiếu thư viết như thế này.
Trẫm Tạ Thiên Tư là vua Trì Quốc! Nay cảm thấy rất phiền não về chuyện nước,chuyện nhà... Và thấy bản thân không thể ránh vác hoàn toàn trọng trách của đế vương nên trẫm sẽ nhường vị lại cho hoàng đệ là Thất Vương gia Tạ Lăng Phong.
Hắn vừa viết xong tất cả thì cũng đã cho người đi gọi Lương Hoàng Quý Phi vào thư phòng của hắn.Chất giọng lạnh như băng của hắn cất lên làm cho Lương Vi sợ hãi đổ mồ hôi ra chán.Tuy đèn dầu không sáng nhưng vẫn có thể thấy biểu cảm sợ hãi của ả ta.
"Bệ hạ!Cho gọi thiếp là có chuyện gì?" Nhẹ nhàng hành lễ
" Lương Vi...Trẫm sắp thôi vị rồi! Nàng cùng các phi tần còn lại cũng nên rời khỏi cung đường ai nấy đi!Trẫm sẽ trả lại cho các nàng và bù đắp lại cho những ấm ức mà bọn nàng từng trải qua bằng trang sức châu báu ăn cả 3 đời cũng không hết!"
Hắn nói với đôi giọng khàn đặc, đôi mắt vốn sắc sảo của hắn nay lại buồn bã vô cùng, 3 năm nay hắn luôn canh cánh trong lòng về chuyện của Hoàng Hậu Triệu Quang Nguyệt của hắn. Hắn tự trách bản thân quá tham quyền, hắn tự trách bản thân chỉ lo đến chính sự mà không lo đến thê t.ử đầu ấp tay gối với hắn.
Hắn thực sự đã rất hối hận, hắn bảo cho Lương Vi rời đi.Hắn đi đến bên góc giường ngồi xuống dựa lưng vào thành mà hai hàng lệ rơi. Hắn đã rất rất hối hận.
Bây giờ hắn chỉ ước rằng sẽ còn có người bằng lòng ở cạnh hắn mà không cần nhan sắc và tiền tài của hắn. Có lẻ trên đời này cũng chỉ có nàng là thật lòng thật dạ muốn làm thê t.ử của hắn mà không cần vinh hoa phú quý gì cả. Ánh sáng của vầng yểm nguyệt soi vào mặt hắn khiến khung cảnh của hắn bây giờ chẳng khác nào những tên đang thất thần vì bại trận.Vô cùng bi thương...
Ba ngày sau...
Hắn vừa viết xong chiếu lệnh nhường ngôi thì đã có biết bao nhiêu kẻ phản đối, từ kẻ trung thành với hắn với những kẻ nịnh nọt hắn cũng chẳng đồng ý,thần dân của hắn cũng phản đối. Nhưng theo luật lệ của Trì Quốc xưa kia và hiện tại đó chính là quân vương muốn nhường ngôi phải qua bề trên chấp thuận. Ngày hôm đó hắn vẫn như hằng ngày ghé đến bên lăng bộ của Quang Nguyệt trong hoàng lăng. Vẫn là bình rượu hoa quế đắng chát đó. Cái mà hắn ghét nhất.Nay hắn đem ra mà uống...hắn ngôi bên mộ nàng mà hát, một bài mà từ lúc nàng gặp hắn đã hát cho hắn nghe để xoa dịu sự uất hận trong hắn, nay hắn đem ra giải tỏ nổi buồn:
"Tháng năm dần phai đi....ký ức đau thương dần trôi đi...nay gió xuân dịu nhẹ thổi...tâm can như được thảnh thơi. Hãy quên hết đi những tuổi thơ ký ức buồn cười...haaaaaaa~"
Bài hát tuy ngắn ngủi nhưng chứa đựng một cảm xúc khó có thể tả hết. Lúc này chiếu lệnh nhường ngôi vốn nên giao lại cho Thái Hậu xem xét. Nhưng Thái Hậu vốn là kẻ điên nay đã bị nhốt vào lãnh cung vì tội trạng hại hài t.ử của hoàng đế âm mưu tranh giành quyền lợi. Nên bây giờ chiếu lệnh đã được đưa cho Hoàng Thái Hậu là tổ Mẫu của hắn.
Vĩnh Hòa Cung
Chiều dần lặng lẽ buôn xuống một màn đêm hiện diện. Vĩnh Hòa Cung cũng thấp ngọn nến mập mờ thoáng chốc giang phòng của Hoàng Thái Hậu cũng bật sáng lung linh. Vẻ ưu tư của bà lọt vào mất của Lương ma ma.
(Lương ma ma là họ hàng vs Lương Vi và Lương Bắc Lục)
Bà ấy e dè hỏi Hoàng Thái Hậu.
"Hoàng Thái Hậu sao người lại có vẻ mệt mỏi vậy có cần nô tỳ xoa bóp không. "
Bà ấy đáp lại một cách hiền hòa:
"Không cần đâu" Mặt bà trầm ngâm nhìn về chiếu lệnh nhường ngôi mà băn khoăn. Lệnh nhường ngôi cho Tạ Lăng Phong không phải là không được. Nhưng mà bà vẫn đã quen với vị hoàng đế tính tình lạnh nhạt này, bởi vì đế vương chỉ có thể lạnh mới có thể cai vị một vương quốc hòa bình một cách trường tồn.
"Ngươi nói xem, đứa trẻ này có phải vì đau thương quá mức nên mù mờ đầu óc rồi không!" Bà ấy ảm đạm nói chuyện với Lương ma ma. Nhưng Lương ma ma cứ mãi im lặng không nói gì. Hoàng Thái Hậu thấy vẻ mặt của bà ấy có chút khó nói nên cũng ko hỏi nữa. Chỉ bảo bà ấy đi ngủ sớm mai còn đi lễ phật dâng hương cầu phúc.
Hoa Viên - Khiết Tinh Cung
(Nơi ở trước kia của Quang Nguyệt)
Thiên Tư ngồi bên cây hoa t.ử đằng đang nở rộ một màu tím hồng bắt mắt mà ngẩn mặt cao nhìn ánh trăng sáng thở một hơi dài buồn bã. Ở Hàn gia Kha Nguyệt nàng cũng như hắn, nàng ngồi trước cửa sổ ngước mắt lên nhìn ánh trăng đang dần bị mây đen che khuất. Cả hai như cùng chung một nổi niềm. Thủy Nhược thấy vẻ ưu buồn của nàng liền lo lắng chạy đến hỏi.
"Tiểu thư! Tỷ sao nay lại buồn như vậy hay là người lại nhớ đến nhị di nương rồi. Em đi gọi bà ấy nhé!"
"Ưm! Không cần đâu, di nương đang ngủ, gọi bà ấy sợ rằng bà ấy sẽ không ngủ lại được mất! Nàng cố gắng không để cho người khác biết mình đang nghĩ gì, nàng cố để cho người khác biết nàng không phải là kẻ khác, nàng chỉ ước bản thân có thể êm đềm sống hết cuộc đời của nàng Hàn Kha Nguyệt cũng như thành toàn tâm nguyện trả thù rồi sống cuộc sống hạnh phúc đến mãn đời của riêng mình.
Nàng ngồi đó trầm tư rồi tìm nhớ lại cuộc sống và quá khứ của Kha Nguyệt. Nàng thầm nghĩ:
"Trong ký ức của nguyên thân, năm cô bé 10 tuổi thì mất mẹ, từ đó xảy ra bao chuyện kinh thiên đọng địa,số phận vốn sẽ viên mãn nhưng chỉ vì mẹ mất, lại bị đả kích đến ngốc đi, rồi khi tỉnh táo lại bị ám toán hạ t.h.u.ố.c, khiến bản thân lại bị ngốc nghếch hơn, cứ thế mà ngốc tận 8 năm, đến giờ cũng 18 tuổi rồi. Bây giờ nếu muốn thay đổi số phận bi t.h.ả.m của cô bé này thì mình cần chỗ dựa vững chắc là Thất Vương Tạ Lăng Phong, hắn là người có hôn ước với cô ấy...nhưng theo lời của thứ nữ Hàn gia Hàn Liễu Dung thì mối hôn sự này đã đổi thành cho cô ta. Bây giờ chỉ còn mỗi... A Tư...KHÔNG!!! Quang Nguyệt ngươi bình tĩnh lại...sao ngươi nghĩ tới hắn. À nhớ ra rồi... Kha Nguyệt có một vị biểu ca,tuy không phải ruột thịt, nhưng hắn rất yêu thích Kha Nguyệt và thương cảm cho cô ấy...chỉ là mình muốn nhớ đến tên của hắn ta...nhưng lại không nhớ rõ được... Haizzz."
Nàng quay sang Thủy Nhược đang ngồi may vá một túi thơm mà hỏi: "Tiểu Nhược!"
Thủy Nhược mở to mắt nhìn nàng với vẻ mặt vừa vừa hơi buồn ngủ. Vẻ đáng yêu vừa xinh xắn lại vụng về của Thủy Nhược làm cho nàng xem chút bật cười.
"Muội có biết khi nào biểu ca đến thăm ta không?"
Thủy Nhược điềm tĩnh vui vẻ đáp lại nàng vẻ mặt không dấu được thương nhớ. Làm cho nàng nghi ngờ làm nàng lại suy nghĩ vu vơ: "Tiểu Nhược thích biểu ca của Kha Nguyệt?" Nhưng nàng nhanh chống gạt nó qua một bên. Nàng lại nhìn vẻ mặt thoáng buồn của Tiểu Nhược làm nàng cũng có chút nghi hoặc, nhưng không hỏi.
"Dạo này tướng quân bận nhiều chuyện,trong cung bây giờ đang nháo lên vì chuyện của bệ hạ muốn nhường ngôi, nên có lẽ tướng quân sẽ không thăm được!" Thủy Nhược đáp lại lời của Kha Nguyệt.
Khi nàng nghe đến bệ hạ của nàng, à ko bây giờ đã không còn là của nàng nữa rồi. Tạ Thiên Tư đang muốn nhường ngôi, nàng có chút ko tin, chưa đợi nàng hoàng hồn Thủy Nhược lại nói:
"Nghe mọi người bàn tán ngoài chợ là vì hoàng hậu, nên ngài ấy muốn bỏ ngôi vị!"
Nàng sốc rồi,nàng ko tin vào tai mình nữa, không biết từ khi nào,trên mặt nàng đã rơi hai hàng lệ. Thủy Nhược nhìn thấy vội hỏi. Nhưng nàng lại lau đi nó.Rồi im lặng ko trả lời, mà lặng lẽ đi đến bên giường Dù Thủy Nhược có gọi như thế nào nàng vẫn ko trả lời, cứ như vậy kết thúc một đêm với biết bao câu chuyện về Tạ Thiên Tư.