Tạ Thiên Tư tay chống cằm ngồi thản nhiên trên ngai vàng khoác lên thân hắn là long bào đen tuyền huyền bí, một màu chứng minh cho thế lực cao nhất của hắn không chỉ vậy mà còn chứng minh cho sự bí ẩn, một sự bí ẩn đến đáng sợ. Đôi mắt của hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua đám quân hầu, cặp mắt hồ ly khẽ nhắm lại rồi mở ra, đôi mắt ấy vừa huyền bí lạnh lùng vừa như đang mê hoặc người khác. Nhan sắc của hắn chính là cái nhan sắc mà không ai có thể so bì được, ngũ quan của hắn thật sự rất tuyệt mỹ không thể có đường chối cãi.Hắn dùng gương mặt không cảm xúc nhìn xuống đám quan thần.

Các quan thần không dám ngẩng mặt nhìn vua của họ tuy bây giờ hắn sắp không còn là vua nhưng ít nhiều gì hắn vẫn còn sự tàn bạo nhẫn tâm của Tiên Hoàng đế lúc trước, một hoàng đế tàn bạo lãnh khốc nối tiếng mấy chục năm trước.

Họ cúi gằm mặt xuống lặng đi lên cẩn trọng rồi trình bày của mình: "Tâu bệ hạ, thần đã cho quân chặn giữ những người vượt ranh giới của Tây Đô quốc và Trì quốc phía đông và thần cũng thu thập được một chút thông tin từ bọn người đó, Tây Đô quốc hình như chúng trốn qua Trì quốc của chúng ta là vì chúng bị thiếu lương thực..."

Một vị quan khác lại phủ nhận rồi tiếp tục lên tiếng: "Thần không nghĩ vậy. Tâu bệ hạ, thần biết rõ lý do chúng làm vậy. Vì Tây Đô Quốc đang náo loạn vì chế độ nữ quyền khiến nam nhân không được có chỗ đứng nên toàn bộ nam nhân mới ồ ạt qua đây."

 Hắn im lặng từ đầu thượng triều tới giờ nhưng gương mặt của hắn đã cau có lại biến sắc. Một lúc lâu sau hắn nói: "Vượt ranh giới… G.i.ế.c không tha." Gương mặt của hắn hầu như không có gì là chần chừ

"Sao... Sao ạ?" Vị tướng lúc nãy gương mặt đã cắt không còn giọt m.á.u.

"Trẫm nói ngươi nghe không hiểu à?Hay người muốn chúng tiếp tục tràn qua, để chúng thiếu thốn làm càn à?" Gương mặt hắn ngày càng trở nên trầm trọng.

"V... Vâng….Hạ thần rõ rồi! "

Tiêu Khương Vũ từ sau tiến lên nói: "Bệ hạ bớt giận, thần có giải pháp khác."

"Nói!" Gương mặt không còn cáu gắt nữa, cơ mặt cũng giãn ra mấy phần.

"Chi bằng g.i.ế.c chúng thì chúng ta hãy thu chúng vào để có ích!"

"Ý ngươi là sao?" Hắn nghi hoặc hỏi lại.

"Chẳng phải chúng không có quyền của nam nhân ở Tây Đô Quốc sao? Vì vậy chúng ta cho chúng quyền rồi để chúng ở lại Trì quốc giúp cho chúng ta tăng số dân, chúng thể lực tốt lại có trí thông minh vượt trội, như vậy có thể khiến Trì quốc chúng ta ngày càng mạnh lên mà càng đông đảo hơn.Vì vậy... "

"Khoan đã nào....Ầy...Tiêu tướng quân đúng là hạn hẹp!" Tạ Thiên Tư thốt lên lạnh lùng ngắt lời hắn.

"Tướng quân quên rằng Tây Đô quốc và hung nô đang thông đồng với nhau hay sao? Hung nô là loại không có được thì nhất quyết phải có cho được và âm mưu rất thâm cao nên Tây Đô quốc là nơi cung cấp nữ nhân cho Hung Nô nên nói một phần bọn Tây Đô cũng có một chút m.á.u bẩn của chúng, nên ta tin chắc chuyện nam nhân không quyền ở Tây Đô quốc là một cái cớ nhưng đằng sau đó còn có kế hoạch khác và trong đám m.á.u bẩn đó có một kẻ của triều đình nhà Tây Đô và bọn Hung Nô. Nên thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót."

Cả triều đều rơi vào im lặng, không ai có thể ngờ hắn lại thông minh và am hiểu nhiều như vậy. Tiêu Khương Vũ gương mặt Vì bao năm nay người Tây Đô đã tìm đến hắn và sớm đã bàn chuyện lật đổ Trì Quốc, trong đám người vượt biên đó có thuộc hạ bên Tây đô gửi cho hắn.

Hắn bây giờ rất hoảng loạn nhưng vẻ ngoài lại rất bình tĩnh. Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một điều. Rồi hắn từ từ lui xuống chỗ đứng của mình.

Lương Bắc Lục hôm qua đã được phong được thành thừa tướng cũng tiến lên tán thành ý kiến của Tạ Thiên Tư, tuy là có chút tàn nhẫn như vậy mới có thể bảo toàn cho giang sơn xã tắc Trì Quốc. Chỉ riêng Tạ Lăng Phong thất vương gia là phản đối.

"Thần phản đối! "

Cả triều đều đem ánh mắt lo sợ nhìn về phía Lăng Phong.

"Đệ phản đối chỗ nào?" Hắn nheo mắt lại môi nhếch lên nụ cười khinh.

"G.i.ế.c người như vậy chẳng khác nào đồ sát người vô tội!" Lăng Phong nói không hề do dự.

"Ồ! Hahaha!" Hắn bỗng nhiên bật cười như gã điên, hắn chầm chậm đi xuống đứng đối diện với Lăng Phong tay hắn tinh nghịch chọc phá tóc mái dài của ngài ấy.

"Thất đệ à...Đệ quá ngây thơ rồi,đây còn có phải là chiến thần phanh thây người không ghê tay hay không?Trẫm có này truyền lại cho đệ muốn làm một hoàng tộc tốt lo do dân cho nước thì cần phải tàn nhẫn để dùng cái c.h.ế.t của kẻ khác răng đe những kẻ có ý định tâm tối."

 Nói xong hắn rút kiếm của thị vệ bên cạnh Lăng Phong ra c.h.é.m bừa một vị thái y đang tiến lại gần mình.

"Ở đây còn kẻ nào muốn ám sát trẫm bằng trâm độc nữa không?" Hắn nói xong liền bật cười một nụ cười như khinh bỉ nhìn về Lăng Phong.

Trong lòng thầm thất vọng:

"Lăng Phong đệ phản ta rồi...chúng ta là huynh đệ ruột vậy mà đệ lại phản ta"

Cả triều đều im lặng khô hề có một tiếng nói, chúng im lặng đến đáng sợ.

Cái xác của vị thái y đó c.h.ế.t không hề nhắm mắt, đôi mắt câm hận nhìn hắn, Cả dưới sàn toàn là m.á.u, thậm chí trên gương mặt của Tạ Thiên Tư còn có một vệt m.á.u, có một vệt m.á.u dính ngay môi hắn, hắn lại dùng biểu cảm hứng thú l**m nhẹ. Mùi m.á.u tanh tưởi sọc thẳng lên mũi hắn, nhưng hắn lại chẳng hề hấn gì lại tiếp tục nói.

"Thất hoàng đệ đây là lần thứ 5 rồi nhỉ?"

Lăng Phong im lặng gương mặt cũng như hắn không một chút biểu cảm sợ hãi.

"Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, thần đệ sao dám như vậy, là do bệ hạ sợ hãi quá nên nghĩ nhiều rồi" Hắn cung kính cúi đầu hai tay làm động tác bái kiến.

"Cứng đầu!" Đôi mắt hắn sắc lẹm vô tình nhìn Lăng Phong.

Thiên Tư quay lại trên chỗ cao nhất dùng ánh mắt lạnh lùng nhất có thể nhìn xuống đám người ở dưới, nhìn luôn cả Tiêu Khương Vũ. Hắn nở lên một nụ cười nhạt, như biết một điều gì thật thú vị. Miệng hắn lẩm bẩm một điều gì đó. Rồi không dùng ánh mắt như muốn đồ sát tất cả đó nữa mà trở về với vẻ mặt điềm tĩnh của mình.

"Buổi thượng triều tới đây thôi, Trần công công Bãi Triều!"

"Vâng thưa bệ hạ!" Trần Công Công cung kính thưa lời.

Lúc rời Tiêu Khương Vũ rời khỏi triều thì đã có một nữ nhân kinh diễm cùng một đứa trẻ con đứng chờ bên ngoài.

"Phu quân...!" Nàng ấy lên tiếng gọi hắn,nhưng hắn lại lạnh lùng lướt qua nàng mà đi tới bế đứa bé nàng ta đang nắm tay.

"Tiêu nhi con đợi phụ thân lâu không!" Trong giọng có một nụ cười đầy thương yêu cưng chiều.

"Phụ thân ơi... nay Tiêu nhi chơi rất vui với mẫu thân."

Hắn cau mài khẽ gắt: ":Ta đã bảo con gọi là di nương, cô ta không phải mẫu thân con!"

Một chút nhói lòng, khóe mi nàng Âm Âm có một tia nước óng ánh long lanh đang muốn trào ra. Nhưng nàng đã vội gạt đi chạy đến bên hắn, lại bị hắn vô tình nói một câu.

"Đừng đụng bàn tay dơ bẩn của cô vào ta!"

Nàng khựng lại đôi bàn tay đang muốn chạm vào vạt áo hắn cũng thu về, vì nàng biết bản thân nàng dơ bẩn đến mức nào.

Nàng tên là Nguyễn Âm Âm là con gái của một vị Lễ Bộ Thượng Thư có tiếng trong triều vậy mà lại là con thiếp, mà mẫu thân của nàng còn là nữ t.ử xuất thân thanh lâu.Nàng từ nhỏ sống trong nhung trong lụa sống trong bức tường ngăn cách với cái thế giới bao la ngoài kia nào hiểu tình cảm nam nữ là chi.

Ba năm trước khi nàng lén trốn ra ngoài dạo chơi thì vô tình tìm được tình yêu của mình, nàng tưởng chừng nó là thứ tình yêu thuần túy thì sự thật lại quá phũ phàng,một kẻ thân phận cao cao tại thượng như Tứ Vương Gia Tạ Huyền làm sao có thể để tâm đến một thứ nữ như nàng,hắn ta phụ lòng nàng dụ dỗ viên phòng với hắn, hại nàng có mang rồi quất ngựa truy phong, chối từ đứa bé trong bụng nàng.

Mâu thân biết chuyện lại trách cứ nàng,nàng cũng chỉ có thể ôm nỗi uất ức của mình vào sâu trong tâm để mỉm cười với thiên hạ,cái ngày mà nàng được xuất đầu lộ diện với những người bên ngoài khi làm lễ thành niên nàng giả vờ nở một nụ cười, một nụ cười tươi tắn hồn nhiên của tuổi 15.

Mà họ nào đâu biết được phía sau nụ cười ấy là một biển lệ mênh mong. Tình đầu vỡ nát,thân nữ t.ử mang cái gọi là "nữ tắc" của xã hội này đều bị nàng chà đạp cả rồi. Bây giờ nàng chỉ còn mỗi cái thân xác nhục nhã này và đứa con trong bụng.

Mẫu thân nàng là người lắm kế nhiều mưu nên đã nhắm cho nàng một người đổ vỏ. Đó chính là Tiêu Khương Vũ một vị tướng quân tuổi trẻ tài cao năm đó cũng chỉ lớn hơn nàng 4 tuổi.

Nàng cùng hắn trải qua biết 1 tháng với mưu kế quỷ quyệt của mẫu thân nàng cuối cùng hắn cũng sa vào lưới. Đêm ngày hôm đó hắn tới tìm nàng thổ lộ tình cảm vì lúc đó trời mưa nên nàng đưa hắn vào trong phủ, phụ thân nàng nhìn thấy, hạ nhân nhìn thấy, mẫu thân nàng cũng nhìn thấy, nhưng không ai ngăn cản hành động phạm quy của nàng trong nữ tắc. Hắn bước vào liền đem trâm cày mà mẫu thân hắn để lại trao cho nàng rồi quỳ thụp xuống trước Nguyễn Lễ Bộ xin được cưới nàng. Ngay từ giây phút phụ thân nàng đồng ý thì cũng là mở ra cho nàng một con đường mới.

Ngày hôm sau hắn dẫn nào vào triều diện kiến hoàng đế Tạ Thiên Tư cùng phụ thân nàng nhầm xin hắn ban hôn. Lúc đầu nàng không ngờ hắn lại có gan đưa ra yêu cầu trước mặt hoàng đế, may mắn hắn cũng được như ý. Nhưng khi vừa bước ra khỏi cung nàng lại ngã khụy xuống bất tỉnh. Rồi được thái y chuẩn đoán là đã m.a.n.g t.h.a.i 1 tháng.

Lúc đó nàng vẫn hôn mê nào đâu biết được có biến cố xảy ra. Khi nàng tỉnh lại thì thấy dưới giường kia là xác của thái y, tứ chi bị phây ra thành từng khúc. Khúc cảnh ấy làm nàng sợ hãi suýt ngắt lần nữa. Hắn từ bên ngoài đi vào trên gương mặt hắn mang một nỗi đáng sợ mà cả đời nàng không hề quên.

"Âm Âm... Nàng uống đi... Uống đi...sẽ không sao đâu."

Nàng sợ hãi lùi về sao gục mặt xuống không dám ngẩn đầu.

"Ta bảo nàng uống! Nàng không nghe sao?" Hắn bóp cầm nàng, cưỡng ép nàng uống hết chén t.h.u.ố.c còn nóng trên tay.

"Ứm...Bỏ ta... Ra... Chàng...?"

Khi xong hắn đã ném chén t.h.u.ố.c ấy đi, tiếng xoảng phát lên mảng vỡ của chén văng ra,

Hắn nhìn nàng sợ hãi lại mềm lòng ôm nàng vào trong lòng, mà thủ thỉ: "Âm Âm... Nàng nói cho ta biết...có phải nàng m.a.n.g t.h.a.i rồi không?" Một câu nói ngang của hắn không mang bất kì âm điệu nào nhưng lại như là vang từ cửa địa ngục lên.

Đối với nàng câu nói ấy chẳng khác nào vết thương chí mạng.Nhưng nàng không muốn giấu hắn.

"Ta...quả thực..đã mang thai!"

 Hắn vội đẩy nàng ra, gương mặt của hắn hoảng loạn, cố lấy tay bịt lấy hai lỗ tai của mình. Rồi lại vuốt lấy mái sướt hai bên mà cười như điên.

"Hahaha...Âm Âm nàng đùa sao? Chúng ta, chúng ta còn chưa... Có thành thân... còn chưa!"

"Nó...Không... phải của chàng." Nàng chầm chậm nói ra. Nhưng câu nói của nàng đối với kẻ đang chìm đắm vào tình yêu như hắn chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.

Nụ cười điên trên gương mặt hắn cũng chợt tắt, giờ đây vươn lại trên nét mặt hắn chỉ còn mỗi một cảm xúc chán ghét.

Nàng chầm chậm bò tới vương tay muốn chạm lấy hắn lại bị hắn đẩy ra. Hắn giao cho người khác xử lý cái xác rồi bỏ mặc nàng không đoái hoài.

Vài ngày sau nàng và hắn thành thân, đêm tân hôn hắn không hề đụng vào nàng. Sáng hôm sau hắn đã bỏ nàng ở phòng tân hôn nhốt nàng lại hằng ngày đều có người đem nước thức ăn và t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho nàng.

Lúc này nàng mới biết không phải hắn ghét bỏ nàng hoàn toàn mà là hắn đang chậm rãi tiếp nhận cái tin xấu này. Nàng biết chén t.h.u.ố.c đầu tiên mà nàng uống là t.h.u.ố.c khiến nàng xảy thai, may mắn trong đó hàm lượng xạ hương không nhiều nên không hoàn toàn g.i.ế.c c.h.ế.t đứa bé, rồi khiến nàng xảy thai.

Nhưng chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i với ai lại là một điều mà hắn đang lo nghĩ, hắn g.i.ế.c tên đại phu đó không phải là vì tức giận mà là bịch miệng gã không muốn chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i truyền ra ngoài sợ sẽ tạo cho nàng một nỗi sợ tâm lý.

Đến lúc hắn điều tra ra được,là hắn thay tên Tạ Huyền ránh trách nhiệm làm cha, hắn đã triệt để chán ghét nàng, hắn biết hắn chỉ là kẻ đổ vỏ, hắn biết hắn đã mất bẫy, thà rằng nàng mang với kẻ khác, nàng tư thông với kẻ khác hắn sẽ không hận nàng nhưng kẻ nàng mang cốt nhục cho lại là người hoàng tộc. Cũng kể từ ngày hôm đó hắn đã bỏ mặc nàng,không còn tìm nàng không còn nói chuyện với nàng, bây giờ mục tiêu của hắn là trả thù, bỏ qua tình cảm cá nhân chăm vào mục đích lật đổ Trì Quốc.

Năm hắn 20 tuổi hắn vốn sẽ có một đứa con hoang nhưng nó lại c.h.ế.t yểu.Sau đêm mà hoàng hậu mất là hắn đem đứa bé Tạ Thiên Tiêu về đặt cho cái tên Tiêu Tiêu. Hắn nói đó là con của hắn, đó là hắn cố tình muốn làm nàng Âm Âm đau lòng tuy lúc đó nàng rất buồn nhưng nàng vẫn chấp nhận nuôi đứa bé như con mình mà không nghi ngờ là đứa con của hắn và nữ nhân nào.

Qua quá khứ trên một phần nào nhận ra nàng Âm Âm là hồng nhan bạc mệnh, tới thời điểm bây giờ nàng cũng chỉ 18 tuổi, với tuổi này của nàng, nàng vốn nên như nàng Kha Nguyệt và ả Hàn Liễu Dung vui vẻ tươi cười như thiếu nữ mới phải.

...Giờ Ngọ:12h30...

Âm Âm đang đi trên đường nhìn quan cảnh xung quanh lòng lại có chút nao nao một điều gì đó. Ba năm nay nàng điều sống trong tội lỗi,nàng biết cái c.h.ế.t bất đắt kì t.ử của Tạ Huyền vào ba năm trước không phải là ngẫu nhiên. Mà là có kẻ dàn xếp và nàng biết kẻ đó là ai,nhưng nàng vẫn giữ im lặng, vì nàng biết hắn làm vậy là vì nàng,tuy lòng nàng có một chút tình cảm với hắn hay nói trắng ra là nàng đã yêu hắn rồi.

Âm Âm đi từ phía sau, đôi mắt hướng về bóng lưng một lớn một nhỏ của hai người Tiêu Tiêu và Khương Vũ trong lòng lại có một cảm giác khó tả, có phải ông trời đang ân xá cho nàng một đứa trẻ không ghét nàng, coi nàng như mẹ ruột không.

Đang suy nghĩ bân quơ thì đột nhiên có tiếng nói trong trẻo vang lên.

"Mẫu thân...Mẫu thân... Sao người đứng xa thế lại đây, lại đây với Tiêu Tiêu đi."

Nàng mỉm cười chạy tới bên Tiêu Tiêu nắm lấy tay còn lại của Tiêu Tiêu,Tiêu Khương Vũ cũng không nói gì im lặng để nàng làm gì thì làm. Nàng vui vẻ nhìn hắn rồi nói.

"Cảm ơn chàng!"

Hắn im lặng không nói gì, hắn bây giờ không muốn cười, cũng chẳng muốn làm gì, vì hiện tại hắn đang nghĩ ra kế sách để cứu sống hai thuộc hạ từ Tây Đô quốc của hắn.Hắn bây giờ mang trong mình ba danh phận một là Tiểu vương gia Tạ Tiêu Vũ con trai của tội thần,hai là tướng quân Tiêu Khương Vũ nắm giữ nhiều đoàn binh sĩ, cba là Thế T.ử Tây Đô Quốc. Hắn đang băn khoăn và tìm cách để cứu hai kẻ đó. Trong lúc hắn đang lo lắng và đang rối não tìm cách thì vô tình đụng vào một người.

"Em có sao không Tiểu Nhược?"

"Em không sao tiểu thư đừng lo!"

Hóa ra là Thủy Nhược và Hàn Kha Nguyệt đang dạo chợ mua ít y phục do lúc nãy không chú ý vô tình đụng phải ba người Khương Vũ, Âm Âm, Tiêu Tiêu.

Thủy Nhược được Kha Nguyệt đỡ dậy, cô lau bụi bậm trên người xong liền đứng dậy vội vàng xin lỗi Khương Vũ. Nhưng khi vừa ngẩn mặt nhìn nhau một lúc.Thời gian như ngưng động.Thủy Nhược ngơ ngẩn nhìn Khương Vũ còn Kha Nguyệt ngẩn người nhìn Khương Vũ cùng vết bớt nhỏ trên bàn tay trắng nõn của Tiêu Tiêu.

Một khoảnh khắc nhỏ đều làm nhịp tim ba người như lệch đi một nhịp.Một cảm xúc khó tả dâng lên một cách bất chợt và vô cùng bất ngờ, không ngờ họ lại bất gặp nhau như thế này, tưởng chừng sẽ không gặp lại nào ngờ lại có duyên mà tương ngộ trong kiếp này.

Chương 7 - Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia