Người kiếp trước ta kiếp này.
Vốn là duyên với phận hay là nghiệt.
Chẳng tìm lại,mà tự đến.
Phải chăng là do trời cao thấu lòng.
Cho ta cùng người tái ngộ.
Một cơn huân phong vô tình lướt qua năm con người giữa khung chợ xôn xao huyên náo, tà áo y phục mỏng manh phe phẩy theo làn gió mát, sợi tóc mây nhẹ nhàng đung đưa như lá liễu hòa mình vào làn gió ấy.
Khoảnh khắc này dường như cảm nhận được một chút nháo động nghẹn ngào ở trong lòng. Ý chí kiên cường đanh cố ngăn cản giọt lệ trào rơi khóe mắt người nam t.ử.
Tiêu Khương Vũ lặng người nhìn Thủy Nhược trong lòng hắn một tia xúc động trợt lóe lên rồi lại dập tắt. Hắn vội vàng thu ánh mắt xúc động trở về,:quay lại dáng vẻ uy nghiêm của mình còn nàng Kha Nguyệt vạn lần không thể ngờ đứa con của nàng vẫn còn sống,"vậy mà lại sống với kẻ đã giúp nàng giải thoát khỏi thế trần đầy mưu hại toan tính này. Trong lòng nàng một cảm xúc phứt tạp cứ vây lấy tâm trí nàng. Nàng chấn tỉnh bản thân không manh động. Vội vàng lãng tránh ánh mắt ở Tiêu Tiêu,.nàng dời ánh mắt qua nàng Nguyễn Âm Âm tay đang ôm lấy Tiêu Tiêu mà nhìn nàng với vẻ mặt lo lắng.
Nàng cũng biết ý trong đôi mắt yếu đuối ấy mà lặng thầm nghĩ với lòng: "Thiên Tiêu còn sống là tốt, thằng bé xem ra rất được hai phu thê họ yêu quý nhỉ...bây giờ bản thân mình còn không có danh phận là mẫu thân thằng bé nữa rồi, việc gì phải chấp niệm nữa chứ? "
Thủy Nhược đơ người một lúc lâu rồi nhìn người trước mặt ăn mặt quá cao sang trên thắt lưng còn đeo lệnh bài phủ Tiêu tướng quân, liền hấp tấp hoảng loạn cúi người xin lỗi.
"Tiện nữ xin lỗi tướng quân đại nhân là ta có mắt như mù, xin lỗi xin lỗi." Vừa nói vừa cúi người lên xuống xin lỗi, đôi mắt nhắm nghiền sợ hãi.
Nàng Kha Nguyệt thấy vẻ mặt có chút khó chịu của Khương Vũ lại tưởng hắn đang không vui liền tiến lên.
"Ta là trưởng nữ của Hàn Thái Phó, Hàn Kha Nguyệt, phiền ngài nể mặt phụ thân cũng như đáp ứng yêu cầu của ta đừng khiển trách muội ấy" Nàng để hai muôn tay đặt lên nhau để lại bên hông phải rồi hạ nhẹ người hành lễ với hắn.
Hắn cũng định thần lại chấp hai tai ra trước cúi đầu đáp lại nàng.
"Thần tham kiến Đại Hàn Tiểu Thư!"
chức phận của các tướng quân Trì Quốc thua Thái phó vì thái phó là người nuôi dạy vua cũng như các hoàng t.ử, thái t.ử, công chúa.Nên con của thái phó cũng được tôn kính.Chức phận con thái phó chỉ thua người hoàng tộc và thừa tướng hay những người nằm trong "Tam Công"
"Tiểu thư quá lời rồi, hạ thần nào dám trách cứ người của tiểu thư chứ!" Hắn nói với giọng cung kính hết mực.
"Tốt!" Nàng lạnh lùng với hắn rồi quay sang hỏi thăm Thủy Nhược: "Tiểu Nhược em có sao không?"
"À hả...? À... Em không sao tỷ đừng lo!"
Tiêu Khương Vũ nhẹ lòng nhìn hai người Kha Nguyệt và Thủy Nhược. Âm Âm phía sao nhìn hắn không biết trong lòng vì sao lại nổi lên lòng đố kị với hai nữ nhân trước mặt. Nhưng rồi nàng cũng tỉnh táo lại nhủ với lòng: "Kha Nguyệt là vị tiểu thư quyền quý mình chỉ là người thấp kém làm sao mà so với nàng ấy chứ!"
"Mẫu thân...Người sao vậy?" Tiêu Tiêu ngọt ngào gọi nàng Âm Âm.
Nàng Âm Âm bế Tiêu Tiêu lên đi đến bên Kha Nguyệt nói.
"Hàn tiểu thư!" Nàng Âm Âm hành lễ với nàng Kha Nguyệt.
"Tướng quân phu nhân không cần như vậy!"
"Đứa trẻ này hai má đáng yêu quá đấy!" Nựng má Tiêu Tiêu tỏ vẻ thích thú.
Tiêu Tiêu làm mặt xấu với nàng Kha Nguyệt.
"Aaaa ta là tiểu quỷ nhỏ đây không dễ thương đâu!!!"
Nàng Kha Nguyệt nhìn Tiêu Tiêu mà cười phá lên hạnh phúc.
"Hahahaha! Ây da...Thật là cũng đáng yêu quá rồi,tiểu quỷ sao...Vậy ta là đại vương quỷ đây!"
Cả 5 người đều cười cho sự vô tri đến đáng yêu của Kha Nguyệt và Tiêu Tiêu.
"À tí thì quên mất ta còn phải đi mua chút đồ cho nhị di nương không náng lại lâu được xin lần sao hội ngộ ta sẽ cho đệ một món quà chịu không tiểu quỷ?"
Nói xong nàng vội nắm tay Thủy Nhược lướt qua ba người trước mặt.
Trong lòng của Tiêu Khương Vũ bây giờ là một niềm vui và cảm kích nàng Kha Nguyệt: "Đa tạ cô Hàn Kha Nguyệt!.. Cũng đạ tạ Hàn phu nhân. Người trên cao chắc nghe thấy lời ta nhỉ đạ tạ người Đại Hàn phu nhân...muội ấy sống vui vẻ như vậy người làm ca như ta cũng rất vui."
Hắn quay lại nhìn nàng Âm Âm rồi nói: "Ta và Hàn tiểu thư có quan hệ gì cũng chẳng liên quan tới cô nhỉ? Nên sau này cũng đừng chen nganh giữa ta và nàng ấy."
Nói xong Hắn liền bế Tiêu Tiêu từ tay của Âm Âm đi dạo quanh Khinh Thành tuyệt diễm của ngày lễ Thất Tịch.
Nàng Âm Âm không nói gì bởi vì hắn đã nói chúng tim đen của nàng.Nàng làm gì có quyền ngăn cản hắn tiến thêm một bước với nữ nhân khác chứ.
...Giờ Dậu: 17h00...
Lúc này khi nàng Kha Nguyệt về Hàn Phủ nàng từng bước thanh tao nhẹ nhàng thướt tha đi vào. Đại di nương nhìn nàng nhưng muốn đem nàng đi bâm ra còn Hàn Liễu Dung lại cũng chẳng khác gì mẫu thân ả.
Phụ thân nàng ngồi ngay chỗ cho người chủ nhân. Nàng đi đến hành lễ với ông ta rồi cũng dạo bước nhẹ nhàng rời khỏi nhà chính dùng tiếp khách.
Nàng vào nội phủ nơi nàng cũng khang trang hơn rất nhiều. Cũng có vài người hầu mới hầu hạ nàng.Nhưng bọn họ đều là tai mắt của hai mẫu t.ử Đại Di nương. Nàng bảo người đứng trên nóc nhà nhảy xuống.
"A Thành!Xuống đây!" Giọng nàng uy nghiêm.
Một người từ trên nóc nhảy xuống đất.
"Ngươi biết nên làm gì chứ!" Nàng dùng ánh mắt như g.i.ế.c người về phía đám người đang cung kính cúi đầu với nàng.
"Vâng thưa chủ nhân!" Lăn Thành kéo bên hong một đoản đao ra tàn sát hai người khả nghi trong số những ở đó.
"Từ ngày hôm nay, kẻ nào chống lại tiểu thư thì sẽ có kết cục như hai tên này! Rõ chưa?" Giọng hắn lạnh băng như vang vọng từ âm ti địa phủ, cộng với đôi mắt mèo nheo lại như muốn phanh thây xé xác người khác.
"Chúng nô tài nguyện hết lòng vì tiểu thư không phản bội người! " Bọn họ đồng thanh hô to rồi quỳ xuống dập đầu.
Hắn họ Lăn tên là Thành ý tên của là Lăn lộn trong kinh Thành, hôm trước hắn vô tình bị thương được nàng Kha Nguyệt đang dạo chơi bất ngờ nhìn thấy cứu sống hắn, rồi đặt cho hắn cái tên Lăn Thành, chứ thật ra hắn không hề có tên, hắn đã mất hết ký ức từ 5 năm trước, nên tên của mình hắn cũng không nhớ.
Hắn bôn ba trong Kinh Thành Trì Quốc với nghề kẻ đ.â.m mướn c.h.é.m thuê. Năm năm trước hắn múa võ kiếm tiền, bất ngờ được một người đàn ông có ý định g.i.ế.c người thuê hắn hại người, hắn vì muốn có tiền bương trải mà đồng ý, cũng từ đó hắn dấng thân vào con đường g.i.ế.c ch.óc lấy tiền. Nhưng hắn cũng có nghĩa lý quy tắc riêng của mình là không g.i.ế.c người vô tội và nữ nhân.
Cũng đều đó mà hắn mới bị những sát thủ khác của chủ cũ tấn công đến trọng thương, may mắn gặp được nàng Kha Nguyệt, biết được thân phận của nàng với cuộc sống khó khăn của nàng nên hắn mới nguyện trả ơn cứu mạng để ở bên cạnh nàng nhầm mục đích không phải sống bên ngoài lạnh lẽo khắc khổ,lúc nào cũng phải phòng vệ để bản thân không c.h.ế.t một cách không rõ lí do, c.h.ế.t một cách vô lí.
...Giờ dậu: 18h30...
Bầu trời chập chờn tối dần, ánh đèn vàng của đèn lòng treo từ cột nhà của các quán t.ửu lâu đến t.ửu lâu khác rồi cả thanh lâu cũng đẹp không kém cạnh. Khung cảnh làm lòng người cảm nhận được sự vui tươi từ không gian chung quanh mang lại.
Tạ Thiên Tư ngồi ở tần cao nhất của Tửu Mộng Lâu, một quán rượu nổi tiếng nhất kinh thành, hắn đeo một cái mặt nạ che mất một nửa khuôn mặt, che đi sự xinh đẹp kiêu ngạo của hắn. Kế bên hắn là Lương Bắc Lục đang trầm ngâm nhìn ra ngoài. Thiên Tư nâng ly rượu trên bàn lên một hơi uống cạn.
"Lăng Phong đâu?" Hắn nhẹ nhàng lạnh lùng hỏi Bắc Lục.
Lương Bắc Lục cũng điềm đạm trả lời hắn.
"Chắc đi cùng vị hôn thê của ngài ấy rồi,dù gì thì chỉ là một nam nhân nới 26 tuổi mà, kệ ngài ấy đi,vvới lại dù gì nay cũng là thất tịch, cứ để ngài ấy vui chơi chút cho khuây khỏa đi..."
"Ừm...!"
Hắn nhìn ra bên ngoài nhìn xuống phía chợ nôn náo nhộn nhịp nhìn bầu trời với trăng tròn, nhìn những cái lòng đèn hoa đăng bay khắp bầu trời, bỗng hắn đưa mắt nhìn nữ t.ử phía dưới, đó là Hàn Kha Nguyệt trong bộ lam y kiều diễm say động lòng người. Trùng hợp hắn nghĩ tới một điều Triệu Quang Nguyệt của hắn cũng rất thích màu Lam của bầu trời. Hắn lại khẽ thở một hơi dài rồi lại nở một nụ cười hạnh phúc mà hỏi Bắc Lục.
"Hah! Không biết Lương Thừa Tướng có nghĩ rằng con người c.h.ế.t đi lại có thể tái sinh trong cơ thể người khác không?" Hắn vẫn dán c.h.ặ.t mắt vào Kha Nguyệt đang chạy nhảy nô đùa với Thủy Nhược phía dưới.
Bắc Lục trầm tư một lúc lâu, rồi nói: "Không" Câu nói dứt khoát ấy làm Thiên Tư có chút hụt hẫng.
"Trẫm thì lại không nghĩ vậy!"
"Là sao?" Bắc Lục khó hiểu hỏi lại hắn.
Nhưng hắn không nói gì tiếp cứ im lặng đứng dậy.
"Đi dạo chút nào cứ ở này uống mãi cũng quá nhạt nhẽo rồi!"
Hắn nói như vậy nhưng trong lòng lại nghĩ khác: "Ta không quan tâm bây giờ nàng là Hàn Kha Nguyệt hay Triệu Quang Nguyệt.Ta chỉ quan tâm bây giờ ta thật lòng muốn từ bỏ tất cả để yêu nàng.Nàng là thê t.ử của ta bao năm,sao ta lại không nhận ra hành động khi lúc đó chứ. Nguyệt Nguyệt ta đã sai với nàng lần này sẽ không sai.
Hắn đi xuống dưới lầu, theo từng bước chân của hắn là một khí chất xuất phàm, dù bị che lấp dưới lớp mặt nạ dày ấy vẫn không thể nào ẩn đi toàn bộ sự phong trần lãng t.ử đến kinh người của hắn. Thiên Tư hắn thường ngày đi diễu hành hay giả làm thường dân đều mặc một bộ hắc y, nay hắn lại có một thú vui mới,làm một thư sinh với bộ Bạch y sang trọng nhưng cũng đơn giản. Hắn b.úi tóc nửa đầu với cây trâm cày bằng Bạch ngọc có tua rua ngọc trai, thân cây trâm trạm khắc hình rồng tinh tế.
Từng bước của hắn là những mấy ánh nhìn mê đắm. Bắc Lục phía sau cũng chẳng kém cạnh, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt hút hồn làm chao đảo các nữ t.ử có ở sảnh dưới. Ánh mắt của họ cứ như bị điểm nguyệt, cứ thích nhìn châm châm vào hai nam nhân có khí chất ngút ngàn.
Thiên Tư đi ra khỏi Tửu Lâu,chưởng quầy tưởng hắn quỵt tiền định đi ra đòi, nhưng hắn lại cao ngạo không thèm nhìn mà ném tiền ra phía sau.
Hắn cùng Bắc Lục đi dạo quanh chợ, nhưng thực chất hắn là đang tìm kiếm hình bóng mà hắn muốn nhìn thấy. Bỗng nhiên từ đâu Lương Vi nhào ra ôm lấy tay của Bắc Lục gọi ngọt ngào:
"Ca...Ca!" Ả vang giọng ngọt ngào như rót mật vào tai.
Bắc Lục nhìn ả,vẻ mặt có chút bất lực lên tiếng: "Hoàng Quý phi của ta ơi...sao muội lúc nào cũng năng động vậy? Không lúc nào để chân nghỉ ngơi à?"
Ả ta cười cười,một nụ cười tỏa nắng hiện lên với vài phần thích thú,ả trả lời: "Nếu ta cứ ngồi lì một chỗ thì hậu cung ai quản đây? Ca à,bình thường ca hiểu muội nhất mà?" Ả õng ẹo lắc lắc tay Bắc Lục.
Hắn nhìn ả, lắc đầu ngao ngán. Hắn có lẽ đã quá chiều chuộng Lương Vi, khiến ả phụ thuộc vào hắn quá nhiều, khiến ả tự cao tưởng chừng mình đã là người cao nhất hậu cung. Hắn bây giờ chỉ biết bất lực nở nụ cười đầy sượng trân.
Nàng Kha Nguyệt cùng Thủy Nhược đang tay trong tay chạy nhảy nô đùa, quên hết tất thảy mọi nỗi muộn phiền trong tâm. Lăn Thành đứng phía sau nhìn ngắm nàng Kha Nguyệt mà khóe môi không giấu được nụ cười. Kha Nguyệt tinh mắt nhìn thấy hắn cười thì lên tiếng trêu hoa ghẹo mỹ.
"Hah! Ngươi cũng biết cười a? Sau này nhớ cười nhiều một chút! Ngươi cười đẹp lắm đó."
Đôi mắt mèo lạnh lẽo của hắn khẽ d.a.o động, một tia hạnh phúc chợt thoáng qua trong lòng hắn.Tim hắn nhói lên cứ đập nhanh liên hồi.
"Chủ... Chủ... Chủ nhân... Ta... Ta..." Mặt hắn ửng hồng, miệng lắp bắp không nói thành lời.
Kha Nguyệt thấy vậy liền được nước lấn tới.
"Ôi! Chàng sát thủ g.i.ế.c người không nương tay lại xấu hổ đây này!" Nàng lấy ngón chỏ chọc chọc vào cái má của hắn.
"Chủ nhân! Nam...Nữ thụ thụ bất...Bất tương thân! Xin người tự trọng!"
Lăn Thành muốn tránh né cái sự trêu chọc của nàng nhưng lại lực bất tòng tâm, vì hắn muốn thấy nụ cười trên môi của nàng, vì nó thật sự giúp lòng hắn được thanh thản nhẹ nhõm. Hắn từ khi được nàng cứu giúp đã coi nàng như động lực duy nhất, như tia sáng duy nhất để hắn tồn tại. Có lẽ trong một phần hắn đã động lòng, hắn muốn ở cạnh nàng, nhìn nàng vui vẻ. Chỉ cầu có như vậy thôi, đã đủ làm cho hắn thấy ấm lòng.
Nàng thấy hắn có vẻ ngượng nghịu như vậy cũng thu tay về, để ra sau lưng, đi tiến lên nhón chân đưa cả gương mặt về phía hắn, mặt nàng cách mặt hắn một khoản rất ngắn.Mũi của hắn và nàng chạm vào nhau. Lăn Thành đỏ mặt lùi về sau.
"Chủ nhân!Xin tự trọng!" Hắn cung kính cúi đầu xuống che đi gương mặt đỏ ửng của mình. Nàng Kha Nguyệt cứ như vỏ cây dày cộp, đi lên phía trước hai tay đặt lên má hắn xoa xoa.
"Lăn Thành! Ngươi nhìn ta xem ta cười có đẹp không?"
Hắn lắp bắp trả lời: "Người...Cười...Rất đẹp!"
Nàng Kha Nguyệt buông tay khỏi mặt hắn, rồi tiếp tục nói: "Vậy sau này ngươi cũng phải cười thật nhiều cho ta! Bởi vì ngươi cười cũng rất đẹp!"
Hắn sững người, gương mặt đỏ ửng,vành tai hồng hồng. Trong nửa đời của Lăn Thành hắn đây là lần đầu tiên hắn bị người khác chọc ghẹo mà ngượng ngùng như thế. Hắn cũng là lần đầu tiên được nữ nhân đụng chạm nên có lẽ vài phần hắn cực kì e ngại.
Thủy Nhược nãy giờ ở phía sau đang ôm miệng để không cười ra tiếng,nhưng nhìn vẻ mặt của hắn cô không nhịn được mà cười lớn: "Haha! Cười c.h.ế.t ta rồi! HaHa!
Mắc cười c.h.ế.t đi được! Haha!"
Hắn nghe thấy cô cười cũng ngượng ngùng cúi mặt. Kha Nguyệt cảm thấy trêu đùa Lăn Thành cũng đủ rồi nên cũng ngưng thôi không trêu chọc hắn nữa.
Thiên Tư đứng từ xa đã nhìn thấy tất cả, bất chợt trong lòng cảm thấy khó chịu. Đôi mắt hồ ly hiện lên một nỗi ganh tức.
Bắc Lục ở phía sau dường như vừa cảm nhận được sát khí từ hắn cũng gạt tay Lương Vi ra khỏi tay mình.Đi đến bên Thiên Tư nói nhỏ: "Thiên Tư?Ngươi bị làm sao vậy?"
"Không sao!" Giọng hắn có chút bức bối.
Hắn phe phẩy quạt bước nhanh tới chỗ Kha Nguyệt làm như vô tình đụng trúng nàng.
"Cô nương!Cô không sao chứ!"
Lăn Thành thấy bất thường đang từ từ cẩn trọng rút đoản đao ra khỏi vỏ, làm vẻ đề phòng.
Kha Nguyệt nhìn hắn nói nhỏ:
"Yên tâm!" Nàng dịu dàng đặt đôi bàn tay mềm mại lên tay đã chai sạn khô cứng của hắn.
Bắc Lục chạy đến vỗ vào vai Thiên Tư rồi đưa mắt nhìn hai người Lăn Thành, Kha Nguyệt.
"Kha Nguyệt? Nam nhân này là ai?" Bắc Lục mở miệng hỏi với vẻ mặt đầy hoài nghi.
Nàng cười tươi định đi đến ôm lấy tay hắn như mọi khi, nhưng một vị nữ t.ử õng ẹo đã đi đến ôm lấy tay hắn nũng nịu.
"Ca...ca! Huynh bỏ muội ruột theo biểu muội há,hứm! Giận!" Ả nhìn Kha Nguyệt còn hất mặt lên với đôi mắt khinh thường.
Một khắc thoáng quá lòng nàng thắt lại nỗi lên lòng căm phẫn nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y. Đôi mắt đỏ hoe, như sắp bùng nổ nỗi uất hận bấy lâu. Lăn Thành và Thiên Tư như hiểu được gì đó, Thiên Tư định đi đến hỏi thăm lại bị Lăn Thành cố tình đụng phải. Hắn nhìn Thiên Tư với đôi mắt chán ghét.
Hắn quay sang hỏi thăm Kha Nguyệt: "Người sao vậy!" Lăn Thành chú ý đến ánh mắt và cơ thể không ngừng run rẩy của Kha Nguyệt, hắn rút đoản đao định tấn công, may mắn được Kha Nguyệt lấy được tinh thần ngăn cản.
"A Thành! Bình tĩnh đi ta không sao!"
Nàng nhẹ nhàng thướt tha hành lễ với Lương Vi: "Tiểu muội Hàn Kha Nguyệt hân hạnh gặp được biểu tỷ! "
Trong lòng nàng có mỗi một nỗi hận cướp phu hại con mãi không quên.Từng thứ mà nàng đ.á.n.h mất đều đã rơi vào tay của Lương Vi, lúc trước ả khinh miệt, ám hại nguyên thân và nàng kiếp trước như nào nàng sẽ trả lại từng thứ.
Nàng tự thầm với lòng: "Nếu như ông trời cho ta sống lại thì ta sẽ đòi lại từng thứ, sẽ trả lại gấp bội, thù g.i.ế.c con,Triệu Quang Nguyệt ta cả đời này ta đều sẽ không quên!"