“Xin lỗi. Nếu em không thích, anh sẽ cố kiểm soát bản thân.”
“Tối nay là anh quá kích động. Lại còn uống rượu nữa. Nếu tiếp tục ở gần em…Quả thật có thể sẽ mất kiểm soát.”
“Niên Niên, em ngủ trước đi. Anh vào phòng tắm một lát.”
Tôi lập tức hiểu anh định làm gì.
Thế là tôi chui tọt vào chăn, không nhìn anh nữa.
Nhưng anh vẫn ngồi bất động bên mép giường, nhìn tôi.
Tôi ló đầu ra khỏi chăn:
“Anh làm gì thế? Không phải định bắt em giúp anh đấy chứ?”
Cả người Trần Thuật cứng đờ.
Anh khẽ nuốt nước bọt:
“Được sao?”
“Tất nhiên là không rồi.”
“Vậy... có thể cho anh mượn một bộ đồ ngủ của em được không?”
Giả vờ.
Lại còn giả vờ nữa…
“Bộ lụa trắng hôm qua chẳng phải đang ở chỗ anh sao?”
“Bộ đó... anh lỡ làm rách rồi.”
Tôi: “...”
Mới có một đêm thôi đấy???
Người anh có gai hay sao???
Tôi đen mặt, nghiến răng nói:
“Trần..Thuật…Bộ đó đắt lắm đấy.”
“Anh mua mới cho em. Rất nhiều, rất nhiều bộ...”
“Anh đừng hòng. Em chỉ mang về có hai bộ thôi.”
“Nhưng không có đồ ngủ của em thì anh rất khó...”
“Anh đừng nói nữa. Đồ b.i.ế.n t.h.á.i.”
Tôi thật sự không nghe nổi nữa, lập tức trùm chăn kín đầu, che đi khuôn mặt đỏ bừng của mình.
Mà không hề biết rằng, Trần Thuật đứng bên giường, cả người như sắp vỡ vụn.
Rất lâu sau mới khẽ nói một câu:
“Xin lỗi.”
8
Đêm đó, Trần Thuật không chạm vào tôi.
Anh cũng không vào phòng tắm.
Mà co người ngủ ở cuối giường suốt cả đêm, đến cả gối cũng không lấy.
Sáng hôm sau, anh nói công ty có việc cần xử lý.
Nên phải quay về trước.
Còn tôi thì ở lại thêm vài ngày.
Bố tôi không biết giữa chúng tôi đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng dù sao ông cũng là người từng trải.
Mỗi lần Trần Thuật nói chuyện, ánh mắt anh đều vô thức dán trên người tôi.
Còn tôi lại luôn né tránh ánh mắt ấy.
Đợi Trần Thuật rời đi, bố tôi hỏi có phải tôi cãi nhau với anh không.
Tôi lập tức phủ nhận:
“Không có. Có gì đâu mà cãi.”
Bố tôi vừa bóc đậu vừa nói:
“Thằng bé Trần Thuật này, từ cách làm người đến đối nhân xử thế đều không có gì để chê.”
“Nhưng bố thấy có lẽ nó chưa thông suốt chuyện tình cảm, yêu đương cứ như một khúc gỗ vậy.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Không ngờ bố tôi nhìn người chuẩn thật.
Người bình thường có chuyện không nói, lại đi viết vào nhật ký sao?
Đúng là khúc gỗ đặc ruột.
Thấy tôi ủ rũ, bố tôi bật cười.
“Năm đầu tiên đi làm, có một nữ lãnh đạo cấp cao để ý nó, cố tình chuốc rượu. Đợi nó uống gần say rồi còn muốn đưa nó vào khách sạn.”
“Con đoán xem thằng nhóc đó nói gì?”
“Nói gì ạ?”
Bố tôi nghiêm mặt, bắt chước vẻ vô cảm của Trần Thuật.
“Cô muốn ngủ với tôi à? Cô thật g.h.ê t.ở.m. Cô còn xấu nữa.”
Tôi mở to mắt rồi bật cười thành tiếng:
“Anh ấy gan thế sao? Không sợ đắc tội đối tác à?”
Bố tôi cười lắc đầu:
“Còn gì nữa. Hợp đồng sắp ký được rồi mà suýt nữa thì mất trắng.”
“May mà bố quen chủ tịch công ty đó, ăn một bữa cơm mới dàn xếp ổn thỏa.”
“Thằng nhóc ấy cũng giỏi thật. Năm sau đã trực tiếp đá vị lãnh đạo kia xuống rồi.”
Phong cách làm việc quyết đoán, dứt khoát của Trần Thuật, ai trong giới cũng biết.
Thảo nào bố tôi luôn nói anh là đứa trẻ có tiền đồ nhất trong số những người từng được ông giúp đỡ.
Tôi cũng hiểu hơn câu nói của anh trong đêm tân hôn năm ấy:
“Tống Cẩm Niên, em không cần cảm thấy áp lực.”
“Năm đó chú Tống giúp tôi một tay. Bây giờ tôi trả lại ân tình này cũng là chuyện nên làm.”
“Sau này tôi sẽ ngủ ở phòng khách. Ngủ ngon.”
Chút rung động vừa chớm nở trong lòng tôi khi ấy.
Bị mấy câu nói đó dập tắt hoàn toàn.
Nhưng Trần Thuật vốn luôn là người phân biệt rõ ân oán.
Lần đầu tiên tôi gặp anh là khi dẫn bạn về nhà chơi.
Đúng lúc anh bước ra từ phòng làm việc của bố tôi.
Hơi thở thiếu niên sạch sẽ, trong trẻo ập vào mắt.
Anh mặc đồng phục học sinh, dáng người cao gầy.
Ánh mắt lạnh nhạt mà kiêu ngạo.
Chỉ liếc nhìn tôi một cái, khẽ gật đầu rồi rời đi.
Bạn tôi hỏi anh đẹp trai đó là ai.
Tôi giấu đi cảm giác kinh diễm từ cái nhìn đầu tiên.
Nhún vai đáp:
“Tớ cũng không biết.”
Sau đó tôi hỏi bố.
Ông nói đó là một học sinh ông từng tài trợ, nhận được học bổng nên muốn tới trả tiền.
Nhưng bố tôi không nhận.
Lúc ấy tôi còn đùa rằng anh rất có khí phách.
Sau này anh thi đỗ Đại học A, lại tới nhà trả tiền.
Bố tôi vẫn không nhận.
Khi đó tôi đã nghĩ…
Trần Thuật đúng là một người bướng bỉnh.
Sợ nhất là mang nợ người khác.
Nhưng bố tôi lại nói sau này anh nhất định sẽ thành công.
Quả nhiên.
Cuối cùng chính Trần Thuật đã đứng ra thu dọn đống hỗn độn của gia đình tôi.
Tôi biết ơn anh.
Nhưng trong lòng cũng có chút e dè anh.
Bố tôi thở dài:
“Niên Niên, bố già rồi.”
“Nhìn thấy con và Tiểu Thuật đến được với nhau, bố thật lòng rất vui.”
“Nhưng nếu sống với nó mà con không hạnh phúc, bố không cần con thay bố trả ân tình này.”
“Nếu không thể tiếp tục thì đừng ép bản thân. Điều bố mong nhất chỉ là con gái bảo bối của bố có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.”
Sống mũi tôi cay xè, vội quay đầu đi:
“Ai nói con không hạnh phúc chứ? Con sống rất tốt mà.”
Chẳng qua chỉ là một người ngoài mạnh trong yếu.
Có chút tâm tư cũng chỉ dám viết vào nhật ký.
Tôi nhất định phải hỏi rõ anh ngay trước mặt.
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Hoặc là chia tay.
Hoặc là nghiêm túc ở bên nhau như một cặp vợ chồng bình thường.
Tôi không muốn tiếp tục sống mơ hồ như thế này nữa.