9
Tôi giấu Trần Thuật lén đặt vé máy bay về trước.
Nhưng tôi không ngờ được rằng...
Máy bay vừa hạ cánh.
Bên ngoài đã là một màn mưa trắng xóa.
Tôi đang gọi xe thì điện thoại của Trần Thuật gọi tới.
“Niên Niên, bố nói em về rồi sao?”
Đáng ghét.
Bố tôi bán đứng tôi rồi.
Tôi lúng túng nghĩ cách trả lời:
“À... vâng, em... em...”
“Em ở sân bay đợi anh, anh tới ngay.”
“... Được rồi.”
Điện thoại cúp máy.
Tôi nhìn ra ngoài lớp kính lớn, những tán cây đang lay động dữ dội trong màn mưa.
Bỗng nhớ tới một lần trước đây tôi đi du lịch trở về.
Hôm đó cũng là mùa hè, mưa như trút nước.
Tôi vất vả lắm mới bắt được xe về khu chung cư.
Rồi lại chạy một mạch vào thang máy.
Nhưng vẫn bị ướt sũng từ đầu đến chân.
Lúc về đến nhà, Trần Thuật nhìn thấy tôi, liền cau c.h.ặ.t mày.
Trông có vẻ rất không vui.
Đợi tôi thay quần áo xong bước ra, anh đưa cho tôi một cốc trà gừng nóng.
Chỉ nhàn nhạt nói một câu:
“Lần sau nhớ báo trước cho anh, anh sẽ đi đón em.”
Nhưng tôi luôn cảm thấy chúng tôi không thân thiết.
Ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn ra.
Chúng tôi chẳng là gì cả.
Trần Thuật không để tôi chờ lâu.
Có lẽ bố tôi đã nói cho anh biết chuyến bay.
Trong màn mưa gió, anh cầm một chiếc ô đen, đội gió đội mưa bước về phía tôi.
Giày da giẫm xuống vũng nước.
Ống quần đều đã ướt đẫm.
Dính sát vào da.
Chiếc ô khẽ dịch sang một bên, để lộ hàng chân mày sắc nét cùng gương mặt xa cách quen thuộc.
“Xin lỗi, anh đến muộn rồi.”
Trái tim tôi bất giác rung lên.
Tôi nhấc váy, chui vào dưới tán ô.
“Không muộn đâu.”
Trên quãng đường trở về xe, anh gần như nghiêng hẳn chiếc ô về phía tôi.
Quần áo trên người đều đã ướt sũng.
Anh cởi áo vest.
Nhưng chiếc sơ mi bên trong cũng ướt đẫm.
Vải áo dính lên cơ thể rắn chắc, để lộ những đường nét thấp thoáng bên dưới.
Trong hộc chứa đồ có khăn sạch.
Tôi nghiêng người sang, giúp anh lau những giọt nước còn đọng lại.
Trần Thuật khựng lại.
Lúng túng nhận lấy chiếc khăn.
“Để anh tự làm là được.”
Lại tránh né tôi.
Rõ ràng đã ướt đến thế này rồi.
Tôi lập tức túm lấy cổ áo anh, mạnh mẽ nói:
“Ướt hết rồi, cởi luôn cái này ra.”
Anh đột ngột ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
“Không cần đâu, sắp về tới nơi rồi.”
“Cần. Nếu anh không cởi, em giúp anh cởi.”
Vừa nói, tôi vừa trèo sang ghế lái.
Không gian trong xe lập tức trở nên chật chội.
Trần Thuật khẽ điều chỉnh ghế ngồi.
Tim tôi đập như trống trận.
Đầu ngón tay chạm tới hàng cúc áo sơ mi.
Rồi bất ngờ nhận ra anh cũng chẳng khá hơn.
Nhịp tim nhanh đến mức gần như mất kiểm soát.
Trần Thuật ngửa mặt nhìn tôi.
Đôi mắt đen sâu thẳm không rời khỏi gương mặt tôi dù chỉ một giây.
Như bị ma xui quỷ khiến.
Tôi cúi đầu.
Khẽ hôn lên môi anh.
Cả người anh lập tức cứng đờ.
Hai tay mở ra, không dám cử động.
Đã hôn rồi.
Tôi cũng chẳng còn biết ngượng nữa.
Liền được đà hôn nhẹ lên cằm anh.
Khi nụ hôn rơi xuống nơi yết hầu.
Toàn thân Trần Thuật khẽ run lên.
Một tiếng thở dốc trầm thấp thoát ra.
Ngay giây tiếp theo, anh đưa tay giữ lấy gáy tôi, cúi đầu hôn xuống.
Mưa rơi lộp bộp trên cửa kính xe.
Ánh đèn vàng mờ ảo khiến khung cảnh bên trong càng thêm m.ô.n.g lung.
Chỉ có bóng cây lay động ngoài cửa sổ.
Như muốn nói rồi lại thôi.
Trần Thuật hoàn toàn mất kiểm soát.
Nụ hôn bá đạo đến gần như cướp đoạt.
Đầu óc tôi choáng váng.
Phần eo bị vô lăng ép đến đau nhức.
Đợi đến khi anh thở gấp rồi buông tôi ra.
Môi tôi đã tê dại.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Khàn giọng nói:
“Xin lỗi...”
Tôi vẫn còn lâng lâng.
Trong đầu lúc này chỉ còn một suy nghĩ…
“Về nhà trước đã.”
10
Suốt quãng đường về, Trần Thuật lái xe rất nhanh.
Về đến nhà, anh bảo tôi đi tắm trước.
Đợi đến khi tôi bước ra.
Anh đã thay quần áo xong, cơm nước cũng chuẩn bị đâu vào đấy.
Tôi chọn một chai rượu vang trong tủ rượu.
Rồi quay đầu hỏi anh:
“Muốn uống chút không?”
Trần Thuật nhìn tôi một cái.
“Em muốn uống à?”
Tôi giải thích:
“Chủ yếu là vì em thấy... uống rượu vào thì anh sẽ can đảm hơn một chút.”
Giống như đêm hôm đó.
Chủ động thừa nhận chuyện lấy váy ngủ của tôi.
Tối nay.
Anh cũng nên chủ động thừa nhận rằng anh thích tôi.
Trần Thuật gật đầu:
“Được, anh uống cùng em.”
Trong bữa ăn, anh chỉ rót cho tôi chưa đầy nửa ly vang đỏ.
“Sao em không đợi anh tới đón?”
“Vì nhớ anh thôi.”
Động tác của Trần Thuật khựng lại.
Dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Tôi lấy hết can đảm hỏi anh:
“Chẳng lẽ anh không nhớ em sao?”
Anh nghiêm túc gật đầu.
Một bữa cơm.
Món ăn chẳng được bao nhiêu.
Rượu lại uống quá nửa chai.
Không biết do men rượu hay do ánh mắt anh nhìn tôi.
Mà gương mặt tôi nóng bừng lên.
Tôi không cách nào ngăn bản thân nhớ tới nụ hôn trong xe ban nãy.
Sau bữa ăn, Trần Thuật dọn dẹp bàn ăn.
Rồi cắt cho tôi một đĩa hoa quả.
Ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn.
Ánh mắt như muốn xuyên thấu cả người tôi.
Nhưng bản thân anh vẫn ngồi ngay ngắn.
Ngón tay đặt trên đầu gối khẽ động đậy.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Nhỏ giọng hỏi:
“Muốn nắm tay à?”
Trần Thuật nhìn tôi.
Ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi trực tiếp nắm lấy tay anh.
“Muốn thì cứ nắm.”
Lòng bàn tay anh rất nóng.
Do thường xuyên tập luyện nên có một lớp chai mỏng.
Trên tivi đang phát gì.
Tôi cũng chẳng còn tâm trí để xem nữa.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay anh.
Cả người Trần Thuật run lên.
Vành tai lập tức đỏ bừng:
“Niên Niên...”
“Muốn hôn à?”
Ánh mắt anh dừng lại trên môi tôi.
Vừa định gật đầu.
Tôi đã vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên môi.
Có lẽ vì không khống chế được lực.
Nụ hôn hơi mạnh.