Cát Hà trong lòng đang thấp thỏm không yên, tưởng rằng Tống Tân Nhiễm sẽ từ chối mình một lần nữa ngay trước mặt, nào ngờ lại nghe được những lời như vậy…
Cô bé gật đầu thật mạnh: “Cảm ơn chị Tân Nhiễm, em biết rồi ạ.”
Tống Tân Nhiễm cười: “Chị ở trên thị trấn cũng chỉ kinh doanh nhỏ, bây giờ mới có một gánh hàng rong thôi. Nếu sau này chị tự mở cửa hàng, em vẫn muốn đến thì chị sẽ mời em, được không?”
Cát Hà mở to mắt, hoàn toàn không dám tin. Cô bé ở trong phòng đã hiểu ý từ chối của Tống Tân Nhiễm, cũng không muốn để mẹ và chị Tân Nhiễm khó xử, nên mới tự mình bước ra. Bây giờ xem như là liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (trong bóng tối lại thấy ánh sáng).
Cô bé vội vàng gật đầu: “Dạ được, được ạ, cảm ơn chị Tân Nhiễm!”
Suy cho cùng vẫn là một cô bé đang đi học, quá kích động không biết diễn tả thế nào, liền cúi gập người chào Tống Tân Nhiễm ngay tại chỗ, thành ý tràn đầy. Nếu có thước đo góc, chắc chắn đó là một cái cúi chào chín mươi độ.
Tống Tân Nhiễm bật cười, dắt Cát Hà ra ngoài.
Thím Cát thấy hai người mặt mày tươi cười, đoán chừng đã nói chuyện rất vui vẻ, mắt cũng cong lên, nếp nhăn nơi khóe mắt ánh lên niềm vui. Bà vội vàng cho thêm một miếng thịt vào túi tiết heo tươi, nhất quyết bắt Tống Tân Nhiễm mang về.
Tống Tân Nhiễm từ chối mấy lần không được, nhưng cũng không thể nhận đồ của người ta không công, sau khi về nhà chị Tống Tân Văn, cô liền bảo Thái Dương xách một túi đồ rang khô mang sang nhà thím Cát.
Trẻ con chính là để dùng vào những lúc thế này. Người lớn đi lại là một phen tình nghĩa qua lại, còn trẻ con thì không nghĩ nhiều, đặt đồ xuống là chạy đi.
Thái Dương nghe lời cô, mắt đảo một vòng, vậy mà lại bắt đầu ra điều kiện, giơ một ngón tay lên: “Con muốn một hào tiền chạy việc.”
Tống Tân Nhiễm mỉm cười: “Đợi mẹ cháu về, dì mách mẹ cháu.”
Nào ngờ Thái Dương lúc này không hề sợ hãi, ra vẻ như lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi: “Mách đi, mách đi, cùng lắm là bị đ.á.n.h một trận thôi.”
Tống Dư nghe vậy, vội vàng giơ tay: “Mẹ ơi, con đi đưa cho! Con thích giúp mẹ đưa đồ!”
Tống Tân Nhiễm hơi lo cậu bé không tìm được đường, dù sao cũng mấy tháng rồi chưa về.
Không ngờ Thái Dương vừa nghe thấy tiếng Tống Dư, đầu liền quay ngoắt lại, ánh mắt lướt qua vẻ mặt phấn khích của cậu, không nói hai lời giật lấy cái túi trong tay Tống Tân Nhiễm rồi chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Để tôi đi, Tống Dư cậu đừng hòng!”
Cậu ta chạy rất nhanh, thoáng cái đã không thấy bóng dáng.
Tống Tân Nhiễm lần này thật sự dở khóc dở cười, sự cạnh tranh của trẻ con dùng vào những việc này cũng khá hợp lý.
Tống Dư không vui lắm: “Con muốn giúp mẹ đưa đồ mà.”
Tống Tân Nhiễm ôm cậu bé một cái: “Nhưng mẹ muốn bé Dư ở nhà với mẹ cơ.”
Gò má phúng phính của Tống Dư xẹp xuống, trên mặt nở một nụ cười nhẹ: “Dạ vâng, con ở nhà xem ti vi với mẹ.”
Lúc Thái Dương trở về còn rất đắc ý, cậu ta đã cướp được việc mà Tống Dư thích làm. Nhưng về đến nhà, thấy Tống Dư đang xem ti vi, còn mình thì chạy đến thở hổn hển, lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhưng Tống Dư cũng không xem ti vi quá lâu, đợi Tống Tân Văn và Thái Vĩnh Đức đều về, Tống Tân Nhiễm liền đưa cậu bé về thị trấn ngủ.
Tống Tân Văn tiễn hai mẹ con ra đến đường lớn, nói: “Mai về sớm ăn cơm nhé.”
Tống Tân Nhiễm nói: “Vâng, chị, mai để em nấu cơm nhé.”
Nghe câu này, Thái Dương đang đi bên cạnh không nhịn được nước miếng, lập tức nói: “Dì út định làm món gì? Con muốn ăn cá nấu dưa chua!”
Cậu bé vẫn nhớ mãi hương vị món cá nấu dưa chua ăn vào cái đêm bị đau bụng.
Tống Tân Văn vỗ vào đầu cậu một cái: “Cả ngày chỉ biết ăn, cháu đưa cho dì út bao nhiêu tiền rồi?”
Thái Dương lập tức nói: “Đợi con lớn lên, con kiếm được tiền sẽ đưa cho dì út, để dì út dưỡng lão.”
Câu này Thái Dương thường nghe người ta nói, cũng thường bị bố hỏi, “Bé Dương lớn lên có nuôi bố dưỡng lão không?”, Thái Dương biết nói thế nào người lớn sẽ thích. Tuy vẫn chưa hiểu rõ dưỡng lão là gì, nhưng đã nói rất thành thạo.
Nhưng Tống Tân Nhiễm nghe thấy lại chỉ muốn cười. Theo như tình tiết trong sách, Thái Dương lớn lên kiếm được tiền đều giữ c.h.ặ.t trong tay mình, ngay cả mẹ ruột là Tống Tân Văn cũng chẳng được hưởng gì.
Nhưng nhìn bộ dạng bây giờ của Thái Dương, có lẽ tương lai đã thay đổi.
Tống Dư không vui: “Tiền của con đưa cho mẹ, không cần tiền của em.”
Thái Dương vốn chỉ nói bừa, nào ngờ lại bị Tống Dư phản bác, lập tức phản kích: “Tôi cứ cho đấy! Nhất định phải cho!”
Tống Dư nhíu mày: “Không cần của em!”
Trong lòng cậu bé có một suy nghĩ, ai cho tiền thì phải đối tốt với người đó, hơn nữa Thái Dương còn muốn dưỡng lão, chẳng phải là sẽ ở cùng nhau sao?
Cậu bé vô cùng kháng cự, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Tân Nhiễm, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Mẹ đừng lấy tiền của em Dương, con sẽ cho mẹ rất nhiều rất nhiều, đợi con lớn lên.”
Tống Tân Văn “phì” một tiếng bật cười, không nhịn được: “Bé Dư đúng là một đứa trẻ hiếu thảo, nhỏ tuổi thế này đã biết lớn lên phải kiếm tiền cho mẹ rồi.”
Thái Dương trong lòng rất không vui, rõ ràng cậu ta cũng nói vậy, tại sao mẹ chỉ khen Tống Dư mà không khen cậu ta?
Cậu ta cao giọng: “Mẹ, con cũng sẽ kiếm tiền!”
Tống Dư bây giờ lười quan tâm đến cậu ta, chỉ ngẩng đầu chờ câu trả lời của mẹ. Tống Tân Nhiễm xoa đầu cậu bé: “Được thôi, mẹ đợi bé Dư lớn.”
Tống Dư lúc này mới vui vẻ.
“Mai không làm cá nấu dưa chua.” Tống Tân Nhiễm nói, “Mai em sẽ mang ít vỏ bánh sủi cảo từ trên phố về, trưa ăn sủi cảo, tối ăn lẩu.”
Tống Tân Văn nói: “Hỏi hỏi hỏi, cả ngày sao nhiều câu hỏi thế, đợi mai ăn là biết.”
Cô quay sang nói với Tống Tân Nhiễm: “Chắc phải chuẩn bị nhiều nguyên liệu lắm nhỉ, cần những gì thì nói với chị một tiếng.”
Tống Tân Nhiễm đáp: “Trong vườn có rau gì thì chuẩn bị một ít là được, trong tủ đông của em vẫn còn một ít nguyên liệu làm lẩu xiên que chưa dùng hết, mai em mang về ăn cùng.”
Trong lúc nói chuyện, xe ôm đã đến, Tống Tân Nhiễm đưa Tống Dư về nhà trên thị trấn.
Tống Dư tò mò hỏi cô: “Mẹ ơi, lẩu có giống bát bát kê không ạ?”