Tống Tân Nhiễm đ.á.n.h giá đối phương một cái. Người này mặc đồ công sở, trang điểm nhẹ nhàng, tóc chải gọn gàng, lưng thẳng tắp. Thiện cảm trong lòng cô lập tức tăng thêm ba phần. Nhìn kỹ dung mạo đối phương, còn thấy hơi quen mắt.
“Có tuyển, cô giới thiệu về bản thân đi.”
Người phụ nữ tự giới thiệu, cô tên là Thẩm Tuệ, năm nay hai mươi tám tuổi, trước đây cũng làm lễ tân ở nhà hàng cao cấp.
Nghe thấy câu này, trong đầu Tống Tân Nhiễm lóe lên một tia sáng, đột nhiên hỏi: “Trước đây cô làm việc ở Dung Hạ Tiểu Trù à?”
Dung Hạ Tiểu Trù là một quán ăn tư nhân mở cạnh khu chung cư mà Tống Tân Nhiễm từng đi ngang qua lúc đi tìm mặt bằng phù hợp. Cô vẫn còn nhớ lúc đó mình định vào ăn chút cơm, bên trong vẫn còn chỗ ngồi, kết quả đối phương bảo cần phải đặt trước, cô đành tiếc nuối rời đi.
Thẩm Tuệ hơi ngẩn người, gật đầu: “Vâng ạ, chị biết em sao?”
Tống Tân Nhiễm nói: “Trước đây từng đến đó. Nhưng Dung Hạ Tiểu Trù là nhà hàng cao cấp khá trưởng thành rồi, tại sao cô lại nghỉ việc?”
Thẩm Tuệ suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói thật: “Thời gian làm việc quá dài, nội dung công việc cũng khá nhiều, mức lương lại chênh lệch so với dự tính của em, nên em nghỉ việc ạ.”
Câu trả lời này Tống Tân Nhiễm tin. Nhân viên nghỉ việc không ngoài mấy lý do này: Công việc không suôn sẻ, lương quá thấp, không có tiền đồ, v. v. Chỉ cần có một yếu tố níu giữ, họ đều sẽ không rời đi.
Chuyện tiền lương trong mắt Tống Tân Nhiễm cũng dễ giải quyết nhất. Nếu đối phương làm tốt, cô không tiếc trả lương cao.
Chỉ là...
“Vậy cô có hài lòng với mức lương trên này của tôi không?” Tống Tân Nhiễm chỉ vào tấm biển quảng cáo.
Thẩm Tuệ liền bật cười: “Bà chủ, em chắc chắn là hài lòng thì mới đến ứng tuyển ạ.”
Tống Tân Nhiễm: “Cô nói thử xem sự hiểu biết của cô về công việc quản lý sảnh trước.”
Thẩm Tuệ hơi kinh ngạc. Cô nhìn trên biển tuyển dụng chỉ ghi nhân viên phục vụ và tạp vụ bếp, không ngờ còn tìm cả quản lý.
Công việc quản lý có tiền đồ hơn nhân viên phục vụ nhiều, cũng được coi trọng hơn.
Trái tim vốn dĩ đã nhiệt tình của Thẩm Tuệ càng thêm sôi sục. Tuy cô chưa từng thực sự làm quản lý, nhưng đã làm không ít việc của quản lý, tiếp xúc với không ít chuyện nội bộ, cũng coi như vô cùng có kinh nghiệm. Trong lòng suy nghĩ một chút rồi trôi chảy nói ra.
Cuối cùng Tống Tân Nhiễm gật đầu: “Quán ăn của chúng tôi cũng làm món ăn tư nhân cao cấp.”
Trong lòng Thẩm Tuệ vui mừng: “Em sẽ cố gắng làm tốt ạ.”
Tống Tân Nhiễm liền chốt vị trí quản lý quan trọng nhất. Sau đó lại tìm được một người đàn ông trước đây từng làm thợ thái thịt ở quán ăn, hơn ba mươi tuổi, tên là Phạm Lỗi.
Tống Tân Nhiễm đưa người về quán, bảo anh ta biểu diễn cắt thái chuẩn bị nguyên liệu tại chỗ, cũng như dọn dẹp vệ sinh rửa nguyên liệu, v. v.
Phạm Lỗi ít nói, nhưng làm việc có sức lực, lại nhanh nhẹn. Tống Tân Nhiễm bèn tạm thời chốt Phạm Lỗi làm tạp vụ bếp.
Chập tối, Tống Tân Nhiễm còn nhận được một cuộc điện thoại. Vừa bắt máy đối phương đã nói: “Chào cửa hàng trưởng, xin hỏi Tống Ký Tư Yến Phường có tuyển nhân viên phục vụ không ạ?”
Tống Tân Nhiễm nói có.
Giọng điệu đối phương khó giấu nổi sự kích động: “Xin hỏi khi nào thì phỏng vấn ạ?”
Tống Tân Nhiễm mới biết đối phương bây giờ đang ở ngay trước cửa quán. Cô vừa ra đến nơi đã nhận ra người đến, rõ ràng là một trong hai cô gái đến quán ăn cơm vào buổi trưa ngày đầu tiên khai trương.
Bàng Như kích động vô cùng. Hôm nay vốn dĩ cô không kìm nén được sự khao khát trong lòng, muốn đến quán ăn cơm, dù chỉ ăn món rau xào rẻ nhất cũng được.
Kết quả quán không mở cửa. Cô nhìn thấy thông báo tuyển dụng, chỉ liếc mắt một cái Bàng Như đã biết đây là cơ hội của mình, không ngừng nghỉ gọi điện thoại ngay.
Lần đầu tiên gặp Tống Tân Nhiễm, Bàng Như đã hỏi: “Bà chủ, xin hỏi có bao ăn không ạ?”
Tống Tân Nhiễm đáp: “Bao ăn không bao ở.”
Nghĩ kỹ lại thì làm việc trong quán ăn làm gì có chuyện không bao ăn.
Bàng Như lập tức bắt đầu tự giới thiệu, cuối cùng còn nói: “Em thật sự rất muốn đến quán làm việc, một tháng lương ít đi một chút cũng được ạ.”
Tống Tân Nhiễm không nhịn được cười. Tuy Bàng Như hiện tại đang có công việc, nhưng thuộc kiểu hôm nay xin nghỉ ngày mai có thể đi luôn. Cộng thêm việc Bàng Như tràn đầy sức sống lại tỉ mỉ, khá phù hợp với yêu cầu của nhân viên phục vụ, Tống Tân Nhiễm bèn giữ cô lại.
Sau khi chốt xong ba nhân viên, Tống Tân Nhiễm liền đi tìm nhà cung cấp nguyên liệu cao cấp ổn định. Ba ngày đầu tiên, nguyên liệu cần thiết trong quán đều do đích thân Tống Tân Nhiễm đi chọn. Chọn xong rồi nhờ người giao đến trước cửa quán.
Làm vậy có thể đảm bảo tối đa độ tươi ngon và an toàn của nguyên liệu, nhưng nhược điểm là nguồn cung không ổn định. Hôm nay có hàng tốt, ngày mai lại hết, Tống Tân Nhiễm lại phải đi các cửa hàng khác để chọn tiếp.
Cô mới đến thành phố chưa lâu, về mặt quan hệ nhân mạch còn nhiều thiếu sót, rất khó tìm được nhà cung cấp cao cấp.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, Tống Tân Nhiễm đã tìm được Thẩm Tuệ - một "người trong ngành".
Dung Hạ Tiểu Trù cũng làm món ăn tư nhân cao cấp, Thẩm Tuệ chắc chắn biết nhà cung cấp thực phẩm của đối phương. Tống Tân Nhiễm vừa hỏi, Thẩm Tuệ quả nhiên biết thật. Chẳng bao lâu sau đã đưa phương thức liên lạc của nhà cung cấp cho Tống Tân Nhiễm.
Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, thảo nào các công ty mới mở đều thích đi đào góc tường. Người đào về này không chỉ có kinh nghiệm làm việc, mà còn có thể mang đến rất nhiều thông tin trong ngành.
Cô cũng coi như vớ được món hời rồi.
Một ngày trước khi chính thức mở cửa, Tống Tân Nhiễm gọi ba người đến quán, nói chi tiết cho họ về quy trình và nội dung công việc, cũng như các nội quy quy định của quán. Để ba người làm quen với nhau một chút, cô còn nấu thử vài món ăn ngay tại chỗ.
Bàng Như hoạt bát hay cười, Thẩm Tuệ điềm đạm thông minh, Phạm Lỗi ít nói, ba người phối hợp với nhau cũng khá ăn ý.
Bầu không khí hài hòa này kéo dài cho đến lúc ăn cơm. Tống Tân Nhiễm làm ba món ăn gia đình, ba người lớn ăn cũng vừa đủ. Nhưng không chống đỡ nổi việc ai nấy đều có sức ăn rất tốt, đặc biệt là Bàng Như, ngay từ đầu đã không khách sáo gắp một đũa lớn.