Điện thoại reo lên, Thẩm Tuệ nhấc máy, lại là một đơn giao hàng.
Trâu Tiểu Quang tinh thần phấn chấn, tuyệt quá, lại sắp kiếm được tiền rồi!
Trâu Tiểu Quang trước đây chưa bao giờ nghĩ kiếm tiền lại dễ dàng như vậy, nửa tiếng giao một đơn, một đơn bốn đồng, tương đương một giờ kiếm được 8 đồng, trước đây anh làm ở công trường, nếu chỉ làm việc vặt, lại là công nhân phổ thông một ngày lương ba mươi hai ba mươi ba, nhưng đó phải làm việc tám tiếng.
Làm việc dài hạn thì tính theo tháng có thể được một nghìn hai ba, đó là khi có việc làm, cai thầu nhận được tiền, nếu cai thầu không nhận được tiền, thì công nhân họ sẽ có chuyện để cãi vã.
Nhưng làm ở Tống Ký, một ngày chỉ làm bốn tiếng, một ngày có thể kiếm được ba mươi hai, gần bằng lương một ngày của công nhân vặt ở công trường.
Trâu Tiểu Quang còn nhớ tâm trạng của mình khi mới nghe mức lương này, đó là hoàn toàn sốc và không thể tin được, đương nhiên còn có một suy nghĩ mơ hồ, có phải mình bị lừa không?
Cho đến khi đến quán, Trâu Tiểu Quang mới biết Tống Tân Nhiễm thật sự đã phất lên, người chị hàng xóm ở cùng làng, nhà sát vách ngày xưa đã mở một quán ăn cao cấp ở thành phố, đã không còn cùng một thế giới với họ nữa.
Trâu Tiểu Quang cũng không ngờ mình lại may mắn như vậy, có được một cơ hội việc làm.
Tám đồng của đơn hàng trước, tiền của người giàu và người nghèo hình như không cùng một con số, một chiều không gian.
Nhưng anh tự nhủ tuyệt đối đừng có ý định đòi tiền boa, cho tiền boa thì nên biết ơn, không cho là chuyện đương nhiên.
Ngày đầu tiên mở dịch vụ giao hàng, kinh doanh rất thuận lợi.
Buổi tối Tống Tân Nhiễm xem sổ sách, tính toán doanh thu và lợi nhuận, so với ngày thường đã gần gấp đôi.
Trên mặt cô không kìm được mà nở nụ cười, gia sản tích lũy lại dày thêm một lớp, Tống Tân Nhiễm nhìn mà trong lòng ấm áp.
Kiếm được tiền thì tự nhiên phải tiêu tiền, nhưng trong nhà cũng không thiếu thứ gì, Tống Tân Nhiễm bèn dẫn Tống Dư ra ngoài mua đồ chơi, dù sao đồ chơi của trẻ con cũng không bao giờ là đủ.
Lúc Tống Tân Nhiễm đến cổng trường đón Tống Dư tan học, Tống Dư đang đi cùng Phúc Phúc. Phúc Phúc người hơi nghiêng về phía Tống Dư, miệng nói liến thoắng không biết đang kể chuyện gì, vẻ mặt vô cùng sinh động, còn Tống Dư thì mắt nhìn thẳng phía trước mà đi.
Bỗng nhiên, trong khóe mắt, Phúc Phúc thoáng thấy cô, liền đẩy đẩy cánh tay Tống Dư, vẻ mặt phấn khích nói gì đó. Tống Dư lập tức quay đầu nhìn lại, khi thấy mẹ, khuôn mặt nhỏ bé bừng lên nụ cười, dường như rất muốn vẫy tay, nhưng nghĩ đến việc chưa đến điểm tan học nên vẫn ngoan ngoãn đi về phía trước.
Chỉ đến khi tới điểm tan học của lớp một năm, Tống Dư chào cô giáo xong liền chạy như bay về phía Tống Tân Nhiễm: “Mẹ!”
Phúc Phúc chạy theo sau cậu, giọng trong trẻo đầy phấn khích: “Dì Tống!”
Bà của Phúc Phúc thấy cháu gái mình hớn hở chạy tới, cứ ngỡ hôm nay ở trường có chuyện gì vui lắm, ai ngờ lại thấy Phúc Phúc chạy đến trước mặt Tống Tân Nhiễm, líu lo nói không ngừng, đẩy cả Tống Dư sang một bên.
“Dì Tống ơi, hôm nay chúng ta ăn gì ạ?”
“Dì Tống ơi, gan heo xào dì làm hôm qua ngon thật sự, trước đây cháu ghét ăn gan heo nhất đấy.”
“Dì Tống ơi, hôm nay dì mặc váy mới ạ, đẹp quá!” Phúc Phúc một khi đã mở lời là không thể dừng lại được.
Tống Dư mím môi, lặng lẽ đi sang bên cạnh, khẽ nắm lấy tay Tống Tân Nhiễm, nhắc nhở: “Phúc Phúc, hôm nay là thứ hai đó.”
Vẻ mặt phấn khích của Phúc Phúc lập tức xìu xuống: “Ghét thứ hai quá đi.”
Thứ hai quán ăn của dì Tống nghỉ một ngày, Phúc Phúc không thể cùng Tống Dư đến quán ăn sau khi làm xong bài tập ở trường nữa, điều này quả thực như lấy mạng cô bé.
Khóe môi Tống Tân Nhiễm khẽ cong lên, nụ cười hiền hòa: “Phúc Phúc về nhà làm xong bài tập, ngủ một giấc là qua thứ hai thôi.”
Bà của Phúc Phúc đi tới, trách yêu: “Hôm nay dì Tống nghỉ ngơi, cũng giống như các cháu đi học năm ngày rồi cũng phải nghỉ hai ngày vậy. Cháu mà muốn ăn gan heo xào thì về nhà bà làm cho ăn, đúng là đồ tham ăn.”
Miệng thì nói vậy, nhưng bà vẫn rất hiểu suy nghĩ của Phúc Phúc, đừng nói là trẻ con thích đồ ăn của Tống Ký, ngay cả người già như bà cũng rất thích.
Phúc Phúc bĩu môi: “Cháu không muốn ăn.”
Gan heo xào ở nhà làm lúc nào cũng có một mùi vị kỳ lạ, hơi tanh, ăn vào lại có cảm giác lợn cợn, Phúc Phúc không thích.
Nhưng gan heo xào dì Tống làm không có chút mùi lạ nào, ăn vào vừa mềm vừa mướt, tối qua Phúc Phúc đã ăn hết hai bát cơm.
Bà của Phúc Phúc xoa đầu cô bé: “Con bé này.”
Sau vài câu chào hỏi, mọi người cũng dắt con cháu mình về nhà. Tống Dư không quên dặn dò: “Phúc Phúc, cậu ở nhà phải làm xong bài tập rồi mới được chơi, buổi tối làm bài tập không tốt cho mắt đâu.”
Lúc đầu khi hai đứa cùng nhau làm bài tập, Phúc Phúc còn rất tích cực, nhưng cảm giác mới mẻ rồi cũng qua, không lâu sau Phúc Phúc lại ngựa quen đường cũ, bệnh lề mề lại tái phát, Tống Dư lúc nào cũng phải thúc giục cô bé.
Phúc Phúc qua loa xua tay: “Tớ biết rồi.”
Tống Dư nắm tay Tống Tân Nhiễm: “Mẹ ơi, chúng ta về nhà làm bài tập thôi.”
Tống Tân Nhiễm hiếm khi im lặng vài giây, rồi mới lên tiếng: “Tiểu Dư, chúng ta chưa về nhà vội.”
Tống Dư ngạc nhiên: “Vậy chúng ta làm gì ạ?”
“Chúng ta đến trung tâm thương mại mua đồ, xem có đồ chơi, quần áo, văn phòng phẩm nào con thích không.” Hôm nay Tống Tân Nhiễm mang theo tiền, chuẩn bị ra ngoài tiêu xài.
Tống Dư nhíu đôi mày nhỏ, có chút do dự: “Con còn chưa làm bài tập…”
Tống Tân Nhiễm nói: “Mua đồ xong về nhà làm sau.”
Tống Dư suy nghĩ một lát, điều này không phù hợp với thói quen thường ngày của cậu, hơn nữa cậu vừa mới bảo Phúc Phúc về nhà làm bài tập trước rồi mới chơi, kết quả là chính mình lại không làm được, Tống Dư không khỏi có chút chột dạ.
Tống Tân Nhiễm dịu dàng nói: “Hôm nay bài tập không nhiều, Tiểu Dư có thể làm xong rất nhanh, chúng ta về sớm một chút được không?”
Tống Dư: “Dạ được.”
Cậu nhanh ch.óng gạt chút chột dạ ra sau đầu.
Buổi tối ngày thường, người ở quảng trường trung tâm cũng không ít. Tống Dư đã đến đây vài lần, cũng khá quen thuộc, không còn ngó nghiêng khắp nơi như lúc đầu nữa.