Ăn quá nhiều cơm căn tin với đủ loại vị ngọt kỳ quái đã khiến Đinh Kiến Quân trở nên cực kỳ nhạy cảm và chán ghét vị ngọt trong thức ăn. Nhưng kỳ diệu thay, vị ngọt hậu trong món thịt ba rọi xào Tứ Xuyên này lại mang đến cho ông một trải nghiệm phối hợp vô cùng hoàn hảo, tầng lớp hương vị cực kỳ phong phú.

Không nhịn được, ông lại gắp thêm một đũa, và cùng cơm lùa từng ngụm lớn vào miệng.

Quả nhiên vẫn là thức ăn quê nhà đưa cơm nhất!

“Haha.” Đinh Tư Tư thấy cảnh này không nhịn được cười phá lên, “Bố tuy không nói gì nhưng con đã biết câu trả lời của bố rồi nhé!”

Đôi khi hành động còn có sức chứng minh mạnh mẽ hơn cả lời nói.

Hoàng Vân cũng bật cười, nhưng trong lòng vẫn có chút không phục. Chẳng lẽ tay nghề của mình so với Tân Nhiễm lại chênh lệch rõ ràng đến thế sao?

Chị gắp một miếng cá sốt tiêu tê cay, rồi lại gắp một miếng thịt luộc cay Tứ Xuyên.

Lập tức ngoan ngoãn chấp nhận sự thật.

Chị thầm nghĩ, con người với nhau quả nhiên có khoảng cách. Sao chị lại quên mất lần trước ăn bát bát kê xong về nhà, mấy bữa liền chị chẳng thiết tha ăn uống gì. Đinh Tư Tư còn nhắc đi nhắc lại mấy lần: "Mẹ ơi, hay là chúng ta đi mua chút bát bát kê của cô Tống đi."

Tất nhiên là Hoàng Vân từ chối. Chị biết tính Tống Tân Nhiễm, đưa tiền chắc chắn cô sẽ không nhận, mà không đưa tiền thì chị lại ngại.

Nhìn bàn thức ăn đầy ắp, Hoàng Vân đã có thể đoán trước được kết cục. Chắc chắn ba đĩa thức ăn do Tân Nhiễm làm sẽ hết sạch sành sanh không còn một mảnh, những món khác ước chừng phải hâm đi hâm lại mấy bữa mới hết. Nhưng cũng không thể lãng phí được, bây giờ thịt thà đắt đỏ biết bao.

Bữa cơm này mọi người đều ăn vô cùng vui vẻ. Đinh Kiến Quân thậm chí còn ăn liền bốn bát cơm, cuối cùng chan nốt phần nước sốt của món thịt luộc cay Tứ Xuyên vào cơm trắng, ăn sạch bách.

Hoàng Vân nhìn mấy cái đĩa sạch bóng, thầm nghĩ mình vẫn tính toán chưa đủ xa.

“Vân à, em kết giao người bạn này được đấy.” Lúc rửa bát sau bữa ăn, Đinh Kiến Quân nói, “Tính tình người ta vừa tốt, dạy con cũng ngoan, tay nghề nấu nướng lại còn tuyệt đỉnh nữa chứ!”

Hoàng Vân hờn dỗi: “Trọng điểm là câu cuối cùng chứ gì.”

Đinh Kiến Quân cười ngượng ngùng: “Anh cũng chỉ nói thật thôi, chỉ tiếc là…”

Là bạn bè hàng xóm, nếu là em gái ruột của mình thì gọi đến nhà ăn cơm, nấu nướng sẽ tiện hơn nhiều.

Hoàng Vân nói: “Tuy em mới quen Tân Nhiễm được mấy ngày, nhưng cứ có cảm giác như đã quen biết từ lâu lắm rồi ấy.”

Đinh Kiến Quân bình thường thích đọc sách, liền buông một câu: “Thế này gọi là vừa gặp đã quen.”

Hoàng Vân liên tục gật đầu: “Đúng, đúng là vậy! Tân Nhiễm hiện đang bán bát bát kê ở cổng trường Trung học số 3 đấy. Bát bát kê cô ấy làm ăn cũng ngon lắm, chỉ là…”

Hoàng Vân kể tóm tắt chuyện gia đình Tống Tân Nhiễm cho Đinh Kiến Quân nghe. Khi nghe nói chồng Tống Tân Nhiễm đang đi bộ đội xa nhà, Đinh Kiến Quân nghiêm túc gật đầu: “Chuyện nhỏ thôi, lúc nào đông người anh sẽ lượn qua đó xem sao. Cô em này của em trông tính tình hiền lành, lại còn rất lanh lợi nữa.”

Đinh Kiến Quân tự nhiên hiểu rõ, sống ở nơi càng nhỏ thì càng phải biết cách tạo thanh thế cho bản thân.

Hoàng Vân mừng rỡ: “Được, chuyện này giao cho anh đấy.”

Về đến nhà, Tống Tân Nhiễm liền nói: “Gia đình chị Vân thật tốt.”

Tống Tân Văn thì bảo: “Tân Nhiễm à, hôm nay em không có ở đó, buôn bán đắt hàng đến mức chị bận tối mắt tối mũi. Mấy đứa học sinh vừa đến là xúm lại hỏi chị, người dì kia đâu rồi. Em xem, mới bày sạp có mấy ngày mà tụi nó đã nhận mặt người hết rồi. Trông tuổi còn nhỏ mà đã biết bắt chuyện dăm ba câu với chị, khác hẳn mấy đứa trẻ con ở làng mình, ngoan thật đấy.”

Tống Tân Văn vô cùng cảm thán. Hôm nay Tống Tân Nhiễm bảo phải sang nhà Hoàng Vân phụ nấu cơm, để chị đi bán bát bát kê một mình, trong lòng Tống Tân Văn vẫn còn chút căng thẳng.

Tuy đã đi theo bán mấy ngày, nhưng cơ bản đều do Tống Tân Nhiễm quán xuyến, chị chỉ phụ lấy đồ, gói ghém. Đột nhiên phải tự mình cáng đáng một phương, chị vẫn có chút lo lắng.

Nhưng nghĩ đến sự tin tưởng của em gái, lại nghĩ không làm sao biết được, chị liền c.ắ.n răng nhận lời.

Kết quả lúc bắt tay vào làm, quả thực không khó khăn như trong tưởng tượng. Bây giờ Tống Tân Văn đang có vô vàn chuyện muốn kể.

Thế nhưng Tống Tân Nhiễm vẫn đang lẩm bẩm: “Nhà chị Vân thật sự rất tốt nha.”

Tống Tân Văn đang hưng phấn: “Chuyện bày sạp này làm được đấy!”

Tống Tân Nhiễm lẩm bẩm tự nói với mình: “… Nếu nhà mình cũng có thì tốt biết mấy.”

Lúc này Tống Tân Văn mới phản ứng lại, nhìn cô: “Nhà mình cái gì cũng có rồi mà.”

Mắt Tống Tân Nhiễm sáng rực lên: “Chị, em cũng muốn lắp một bình gas, vừa hay ở nhà có sẵn bếp gas!”

Tống Tân Văn cũng biết khái niệm về bình gas, vừa nghe xong liền vội vàng lắc đầu: “Tốn tiền lắp cái đó làm gì, bây giờ chẳng phải đang có bếp than tổ ong sao?”

Tống Tân Nhiễm nói: “Bếp than tổ ong xào thức ăn không ngon.”

“Sao lại không ngon, em xào ra vẫn ngon tuyệt mà. Một bình gas những bốn năm chục đồng, dùng lại nhanh hết, một viên than tổ ong mới có một hào.”

Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, tuy than tổ ong rẻ, nhưng không thể điều chỉnh lửa to nhỏ, mỗi lần nhóm lửa đều rất mất công. Cô dùng bếp than tổ ong căn bản không thể làm mấy món xào lăn xào xém cạnh được, lửa quá yếu.

Hôm nay sang nhà Hoàng Vân dùng thử bếp gas một lần, cuối cùng cô cũng tìm lại được chút cảm giác xào nấu của kiếp trước.

“Tiểu Dư qua đây.” Tống Tân Nhiễm gọi đứa nhỏ.

Tống Dư ngoan ngoãn đi đến trước mặt cô, ngẩng đầu gọi: “Mẹ.”

Tống Tân Nhiễm cười vô cùng hiền từ hòa ái: “Tiểu Dư, hôm nay thức ăn nhà dì Hoàng có ngon không con?”

Tống Dư gật đầu: “Ngon lắm ạ.”

Tống Dư dường như nhớ lại hương vị đó. Đó là lần đầu tiên cậu bé được nếm thử thứ đồ ăn ngon đến vậy, và cũng là lần đầu tiên được người khác thiên vị, có được đặc quyền "nếm thử đầu tiên". Trải nghiệm như vậy đủ để một đứa trẻ nhớ rất lâu. Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh, ra sức gật đầu: “Rất ngon ạ!”

Tống Tân Nhiễm xoa đầu đứa nhỏ: “Khổ gì thì khổ cũng không thể để trẻ con chịu khổ. Bây giờ chúng ta kiếm được tiền rồi thì phải hưởng thụ thôi. Mẹ đi hỏi dì Hoàng xem mua ở đâu ngay đây.”

Chương 50 - Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia