Sắc mặt Tần thái thú thoắt cái trở nên nghiêm nghị: "Có phải trong phủ tiếp đãi chưa được chu đáo không? Ta đã nói chuyện với phu nhân rồi, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không để mọi người phải chịu thiệt thòi chậm trễ nữa."

"Không phải vì chuyện đó đâu ạ." Ngụy Cẩn lộ vẻ xót xa, "Thân thể bá nương thế này, không biết còn cầm cự được bao lâu, sao có thể để người ở lại trong phủ ngài được? Như vậy quá thất lễ, lại thêm nhiều điều bất tiện."

Chữa bệnh dưỡng thương thì không nói làm gì, chứ nhỡ nhà có tang sự, quả thực là có vô số điều kiêng kỵ.

Tần thái thú tỏ ý không bận tâm, nói thêm vài câu giữ lại, nhưng rồi như không cản nổi quyết tâm của hắn, đành gật đầu để họ dọn ra ngoài.

Ngụy Cẩn đã đạt được ý nguyện. Trong khoảnh khắc rũ mắt, một tia suy tính lóe lên. Hắn liền chuyển chủ đề, nhắc đến mấy cỗ xe ngựa kiêu ngạo vô tình chạm trán trên phố ban nãy.

Tần thái thú nghe xong liền bật cười châm biếm: "Mấy nhà đó đi đạp thanh, còn gửi cả thiếp mời đến Thái thú phủ nữa cơ."

Thời buổi này rồi mà còn có tâm trí đi đạp thanh...

Ngụy Cẩn ngẩn người, sau đó cũng tỏ thái độ châm biếm giống hệt Tần thái thú.

"Hai chúng ta đều là người xuất thân hàn môn, lão đại nhân sinh thời lại một lòng thương xót bá tánh, nhìn thấy mấy đại gia tộc môn phiệt ngang ngược phô trương thế này, ngài ấy hẳn đau lòng lắm." Tần thái thú cũng phẫn uất xót xa, "May mắn thay, nay cháu đã đến nương cậy ta, ta cũng coi như không còn cô lập không người viện trợ nữa."

Có qua thì phải có lại, tuyệt đối không thể chỉ nhận mà không đáp, chỉ mong nhận ơn mà không muốn đền đáp.

Ngụy Cẩn thuận nước đẩy thuyền hiến kế: "Ngài chịu sự o ép của môn phiệt đã lâu, nay chỉ có thể tính kế từ từ. Vãn bối có một diệu kế, có thể nướng một hai gia tộc lên đống lửa, ly gián quan hệ giữa chúng với các dòng họ khác..."

"Ồ? Hiền điệt cứ nói nghe thử xem."

"Các gia tộc đều tự mình biên soạn gia phả, việc so kè cao thấp trước nay chỉ ngấm ngầm diễn ra. Nhưng nếu nay phủ nha đứng ra chủ trì việc lập 'Quan thị chí' cho địa phương, liệt kê rõ ràng từng nguồn gốc, dòng dõi, thế lực, số lượng nhân đinh, mức độ giàu có... của các gia tộc, phân chia cao thấp ba bảy loại theo tiêu chuẩn quan phủ, thì ngài nghĩ xem, làm sao bọn họ lại không tranh giành cho được?"

Ánh mắt Tần thái thú bỗng tối sầm lại, suy nghĩ miên man.

"Đến lúc đó, ngài cứ việc ung dung tọa sơn quan hổ đấu, hưởng lợi ngư ông."

Các gia tộc vì danh vì lợi, dẫu biết có bẫy cũng cam tâm tình nguyện bước vào. Đây là một màn dương mưu hoàn hảo.

"Vũ lực mới là cái gốc lập thân ở đời này. Hiện nay danh tiếng nhân từ của ngài đã lan truyền muôn nơi, lưu dân khắp chốn đang nườm nượp đổ về quận Thái Nguyên. Chỉ cần ánh mắt của thế gia không đổ dồn vào ngài, ngài sẽ có thời gian để thở, có cơ hội lợi dụng lỗ hổng, thu nạp lưu dân, chiêu binh mãi mã. Đợi đến khi thế lực đã đủ vững vàng, trong quận Thái Nguyên này thử hỏi còn kẻ nào ngài không thể trấn áp? Đâu còn phải lo trị an không ổn định, bá tánh không yên vui?"

Ngụy Cẩn gằn từng chữ: "Mũi kiếm ngài chĩa về đâu, chính là tôn nghiêm của ngài ở đó. Ngài sẽ vĩnh viễn không còn phải chịu sự chèn ép của bất kỳ kẻ nào nữa."

Trong mắt Tần thái thú lóe lên một tia sáng dị thường, nhưng ngoài mặt vẫn phải che đậy bằng sự chuẩn mực khuôn phép: "Ta hao tâm tổn trí mưu tính tất thảy, đều là vì bá tánh muôn dân."

Ngụy Cẩn chỉ khom mình bái một cái nhàn nhạt, không bình luận gì thêm.

Còn Tần thái thú nhìn hắn với ánh mắt cực kỳ hài lòng và an ủi: "Hiền điệt quả nhiên là bậc thanh niên tài tuấn, có cháu hỗ trợ, ta đúng là như hổ mọc thêm cánh."

Với tình hình này, Ngụy Cẩn muốn đi lại càng thêm khó khăn.

Tuy nhiên, việc này cũng mang lại lợi ích. Tần thái thú sẽ bảo đảm an toàn cho hắn, giúp hắn sắp xếp ổn thỏa cho những người nhà họ Ngụy, và các hành động của hắn ở quận Thái Nguyên cũng sẽ được tự do thuận lợi hơn...

Dù sao cũng đã ở đây rồi, đi hay ở bàn sau cũng được. Ít nhất trong thời gian Lệ Trường Anh và mọi người còn nán lại quận Thái Nguyên, hắn vẫn có thể dang tay che chở cho họ.

Ngụy Cẩn của ngày xưa tuyệt đối không bao giờ phải cúi đầu khép nép để bày mưu tính kế. Thứ gì hắn muốn, luôn có người tự động dâng lên tận tay. Cuộc đời hắn chưa nói là một con đường trải đầy hoa hồng, nhưng quả thật vô cùng bằng phẳng suôn sẻ.

Thế cuộc ngày nay đã đổi thay, cần phải thuận theo thực tại, không thể cứ ôm khư khư sự thanh cao kiêu ngạo của quá khứ, không chịu bước chân xuống thực tế. Huống hồ, nỗ lực vùng vẫy để sinh tồn, có chỗ nào là không đủ thanh cao chứ?

Ảnh hưởng của Lệ Trường Anh đối với Ngụy Cẩn, quả thật là sâu sắc khôn lường.

Tần thái thú với tư cách là quan phụ mẫu đứng đầu một quận, chỉ cần buông một câu dặn dò, đám người của Lệ Trường Anh lập tức có được thân phận hợp pháp, có thể tự do ra vào cổng thành.

Ngụy Cẩn dĩ nhiên sẽ không làm chuyện tốt mà giấu nhẹm công lao, hắn đích thân mang giấy tờ thân phận đến đưa tận tay Lệ Trường Anh.

Lệ Trường Anh mặt mày hớn hở, rạng rỡ nói lời cảm tạ hắn.

Trận trước mặt nàng, Ngụy Cẩn lại khoác lên mình phong thái quân t.ử quang phong tế nguyệt: "Giữa chúng ta không cần phải khách sáo như thế."

Trước khi mọi thứ an định trở lại, hắn chưa có tư cách mộng mơ chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Nhưng điều đó không ngăn được việc hắn cố tình làm mờ đi ranh giới giữa hai người, kéo gần thêm sự ràng buộc.

Lệ Trường Anh khá tin tưởng vào nhân phẩm của hắn, cũng lười vắt óc suy nghĩ mấy cái tâm tư uốn lượn vòng vèo này, bèn vỗ n.g.ự.c cam kết: "Trước khi ta rời đi, nếu có việc gì cần ta giúp, ngươi cứ việc lên tiếng, ta tuyệt đối không chối từ."

Ngụy Cẩn gật đầu đáp ứng, rồi báo cho nàng địa chỉ nơi ở mới: "Sau hôm nay, ta tạm thời sẽ không tới tìm nàng nữa. Nếu có chuyện gì, nàng có thể đến nhà mới để tìm ta."

Chỗ ở mới này cũng do đích thân Tần thái thú sắp xếp cho người nhà họ Ngụy. Đó là một viện t.ử nhỏ hai nhịp, còn kèm theo một gia đình bốn người hầu hạ làm nhiệm vụ coi cửa, tỳ nữ, ma ma sai vặt và tiểu tư.

Tiểu tư vẫn luôn đi theo hầu Ngụy Cẩn, lúc hai người nói chuyện, hắn đã cho người lui xuống.

Lệ Trường Anh nhìn bóng dáng tiểu tư cách đó không xa, cảm thán: "Tần thái thú đối đãi với ngươi tốt thật đấy."

Ngụy Cẩn không phủ nhận. Bất luận có đan xen yếu tố lợi ích hay không, việc Tần thái thú ra tay tương trợ là một sự thật không thể chối cãi. Bất luận tương lai ra sao, hắn nhất định phải báo đáp ân tình này.

·

Lệ Trường Anh dẫn theo cả người lẫn lừa kéo đến Bách Chi Đường.

Mười mấy mạng người lớn bé nam nữ, Lệ Trường Anh lần lượt giới thiệu từng người một cho lão đại phu Thường và d.ư.ợ.c đồng Khoản Đông, thậm chí chẳng bỏ sót con lừa hay con thỏ nào.

"Đây là Lừa Lão Đại." Cậy chủ làm càn, con lừa nhà họ Lệ nghiễm nhiên nắm giữ vị trí đầu đàn.

"Lừa Lão Nhị." Xếp theo thứ tự trước sau, con lừa của Ngụy Cẩn đành ngậm ngùi đứng thứ hai.

"Lừa Lão Tam." Con lừa độc đinh "tịch thu" được từ đám buôn người, hiện tại đành an phận làm em út.

Lệ Trường Anh vỗ vỗ l.ồ.ng thỏ: "Ngoài ra còn có Thỏ Lão Đại, Thỏ Lão Nhị, Thỏ Lão Tam nữa."

Lão đại phu Thường và Khoản Đông: "..." Làm sao nàng ấy có thể làm ra vẻ mặt nghiêm trang đến vậy cơ chứ?

Lệ Trường Anh không hề chần chừ, lập tức xắn tay áo chuẩn bị làm việc. Chuyện này đã được thỏa thuận từ trước. Lão đại phu Thường nhận chỉ bảo y thuật cho Lâm Tú Bình, ấy là đã có ơn truyền đạo thụ nghiệp, việc hỗ trợ chút việc vặt trong y quán hoàn toàn là chuyện đương nhiên phải làm.

Nhưng khách đến chơi nhà, ít nhiều cũng phải giữ chút lễ nghĩa, làm gì có chuyện vừa bước chân qua cửa đã cắm mặt vào làm việc luôn. Lão đại phu Thường vội vàng khách sáo: "Không vội không vội, cứ nghỉ ngơi một lát, uống ngụm trà đã..."

Lệ Trường Anh không bận tâm mấy nghi thức sáo rỗng này: "Phiền ngài bắt mạch giúp mấy vị tỷ tỷ đây, ta dẫn những người khác đi làm việc trước."

Sảnh trước vẫn đang có người bệnh chờ khám, Khoản Đông dẫn bọn họ ra sân sau, rồi để họ tự nhiên.

Bách Chi Đường trước đây có lẽ cũng từng khấm khá. Bên cạnh căn phòng chính là một gian nhĩ phòng, hai bên đông tây là dãy phòng phụ. Một bên là nhà bếp, kho chứa củi, kho chứa đồ; bên còn lại là phòng của d.ư.ợ.c đồng, những căn phòng trống cũng được cải tạo thành kho, chất đầy tạp vật và thảo d.ư.ợ.c.

Người có mắt nhìn thì nhìn đâu cũng thấy việc để làm. Lệ Trường Anh định sửa lại mái nhà trước tiên. Không có tiền thì sửa theo cách của kẻ không có tiền. Bọn họ thoăn thoắt dọn dẹp thảo d.ư.ợ.c đang phơi trong sân, lấy chỗ trống rồi mới bắt đầu động thủ.

Lệ Trường Anh vác thang ra, dẫn Trần Yến Nương trèo lên nóc dãy phòng phụ đang bỏ không, dỡ hết mớ ngói cũ nát xuống. Ở bên dưới, Trình Cường, Phạm Cương và Bao Địa Nhi đưa tay hứng lấy, lựa ra những viên ngói còn nguyên vẹn rồi ném lên cho Lệ Mông và Giang T.ử đang đứng trên nóc nhà chính. Ưu tiên sửa chữa cho t.ử tế mái nhà chính trước tiên.

Ở sảnh trước, lão đại phu Thường đang lần lượt bắt mạch cho bảy người phụ nữ. Xuân Hiểu quả thực đã mang thai, còn những người khác chỉ bị suy nhược trầm trọng. May mắn thay, họ không có thai, tránh được một kiếp phải chịu đau đớn phá thai.

Lão đại phu kê đơn t.h.u.ố.c cho Xuân Hiểu, tạm thời để đó, đợi đến tối y quán vắng người mới sắc t.h.u.ố.c cho nàng ta uống. Những người còn lại không có việc gì, đều kéo nhau ra sân sau phụ giúp.

Xuân Hiểu đang mang thai, Triệu Song Hỷ lại vừa mới sẩy t.h.a.i không lâu, cả hai đều không tiện làm việc nặng nên cùng ở lại sảnh trước giúp việc lặt vặt với Lâm Tú Bình.

Tiếng gõ, tiếng đập, tiếng loảng xoảng liên tục truyền từ sân sau lên sảnh trước. Lão đại phu Thường và Khoản Đông thi thoảng lại phân tâm ngó ra, nhưng lại không rảnh tay để chạy ra xem thử.

Và rồi, trình độ y thuật thực sự của Lâm Tú Bình đã bị phơi bày trước mặt lão đại phu Thường một cách nhanh ch.óng nhất. Y thuật không cho phép nửa điểm lừa dối, vì nó liên quan trực tiếp đến mạng người. Lâm Tú Bình cực kỳ thành thật, nói thẳng toẹt với lão đại phu những gì mình biết.

Chỉ tốn đúng một câu là xong.

"..." Lão đại phu Thường vẫn không bỏ cuộc, hỏi thêm vài kiến thức y lý cơ bản. Lâm Tú Bình lúc thì ậm ờ đáp được vài câu, lúc lại mang vẻ mặt đầy chân thành mà lắc đầu bảo không biết.

Giọng điệu cực kỳ thẳng thắn, dứt khoát đến mức khiến người ta phải chấn động. Bà thậm chí còn không bằng tiểu d.ư.ợ.c đồng Khoản Đông.

Bà quả thật rành về ngoại thương, nhưng bởi vì bà chỉ biết đúng mỗi việc... băng bó vết thương. Trong mắt một lão đại phu hành nghề mấy chục năm như Thường Xuân Sinh, bà chẳng khác nào một kẻ hoàn toàn ngoại đạo.

Bị lừa rồi. Lão đại phu Thường mặt mày trắng bệch, đầu óc trống rỗng.

Khoản Đông cũng cạn lời không kém, nhưng cậu nhóc làm gì có thời gian để mà cạn lời. Quá bận rộn rồi.

Lâm Tú Bình thực ra cũng rất ngại ngùng xấu hổ, nhưng vì để học được bản lĩnh thực sự, chỉ đành vứt bỏ mặt mũi đi thôi. Bà trưng ra thái độ học hỏi cực kỳ khiêm tốn, đứng trước một tiểu d.ư.ợ.c đồng còn nhỏ tuổi hơn cả con mình, mà cứ một câu "tiểu sư huynh", hai câu "tiểu sư huynh" gọi nghe mượt mà dịu dàng vô cùng.

Xuân Hiểu và Triệu Song Hỷ còn nhỏ tuổi hơn Lâm Tú Bình rất nhiều. Người lớn tuổi như Lâm Tú Bình còn gọi được, thì hai người họ càng không có gánh nặng tâm lý gì. Có điều, họ không được tự nhiên như bà, gọi một tiếng "tiểu sư huynh" nghe khô khốc vô cùng.

Khoản Đông đỏ bừng cả mặt, hoàn toàn không chịu nổi sự tấn công dồn dập này.

Đối với lão đại phu Thường, Lâm Tú Bình càng gọi thẳng thừng là "sư phụ". Cái điệu bộ ấy, nếu lão đại phu gật đầu ưng thuận, bà có thể lập tức quỳ xuống dập đầu lạy tạ mấy cái thật kêu ngay lập tức.

Phía sân sau thì ồn ào náo động, Lệ Trường Anh coi như đã "xâm chiếm" thành công Bách Chi Đường. Lão đại phu Thường còn biết làm sao được nữa? Chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà chấp nhận thôi.

Ông bắt đầu dạy Lâm Tú Bình từ những thứ cơ bản nhất, bắt bà phải học thuộc lòng trước. Lâm Tú Bình vừa học thuộc vừa không quên làm việc. Bà cực kỳ chăm chỉ, hễ việc gì làm được là giành làm hết, lại còn căn dặn Xuân Hiểu và Triệu Song Hỷ: "Học được gì thì cố mà học thêm một chút, học hỏi tuyệt đối không bao giờ thừa."

Xuân Hiểu và Triệu Song Hỷ rất nghe lời, chỉ có điều hai người họ đều không biết chữ, học cực kỳ chậm, lại hay quên. Điều này khiến họ có chút nản lòng, thế là lại càng chẳng nhớ được gì.

Lâm Tú Bình tranh thủ lúc rảnh rỗi an ủi hai người: "Đâu phải chỉ có mỗi một ngày này để sống, ngày mai, ngày mốt, rồi ngày kìa... kiểu gì rồi cũng sẽ nhớ được thôi, không cần phải vội. Hơn nữa, trên đời này có hàng ngàn vạn công việc, đâu phải chỉ có mỗi nghề này để làm. Nghề này không xong thì đổi nghề khác, không cần phải gượng ép bản thân."

Lão đại phu Thường nghe vậy, thầm gật đầu tán thưởng. Nhóm người này rõ ràng lấy gia đình họ Lệ làm trung tâm. Nếu ai cũng mang tâm tính lạc quan như vậy, còn sợ gì không có đường sống?

Mà lúc này, lão đại phu nhìn Xuân Hiểu, Triệu Song Hỷ và những người khác, thấy họ đã chịu ảnh hưởng sâu sắc từ cách nghĩ của nhà họ Lệ. Chỉ nói riêng bốn người bọn Trình Cường, từ ngày theo Lệ Trường Anh tự lập mưu sinh, ánh mắt của bọn họ đã kiên định và chính trực hơn trước rất nhiều. Bằng không, nếu là bọn họ của trước đây, lão đại phu tuyệt đối không bao giờ yên tâm để bọn họ vào sân sau như vậy.

Chương 54:** - Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia