Ngày đại hôn, trời vừa hửng sáng, cả kinh thành Đại Ninh đã náo nhiệt hơn bao giờ hết. Từ cổng thành đến tận phủ Quốc Công, đường phố được quét dọn sạch sẽ, treo đầy đăng l.ồ.ng đỏ thắm, hoa tươi kết thành từng dải dài nối tiếp nhau. Người dân hai bên đường chen chúc nhau đứng xem, tiếng trống tiếng chiêng vang rền từ xa, báo hiệu đoàn rước dâu của Đông cung đã bắt đầu xuất phát.
Tám mươi mốt cỗ kiệu sính lễ đi trước dẫn đường, theo sau là đội nhạc công tấu khúc hỷ ca, tiếng pháo nổ rộn ràng không dứt, vang xa đến tận mấy con phố. Nhìn đoàn rước dâu dài như vô tận, ai nấy đều trầm trồ, bảo rằng đây là đại hôn lớn nhất triều Đại Ninh từ trước đến nay.
Trong phủ Quốc Công, Chiêu Tri Vy ngồi trước gương đồng, để mặc các nha hoàn tất bật trang điểm. Hỷ phục nàng khoác trên người là một tấm hồng bào bằng gấm Thục thượng hạng, nền đỏ thắm như lửa, thêu kín một đôi phượng hoàng song phi bằng chỉ kim tuyến, đường thêu tinh xảo đến từng chiếc lông vũ, ánh lên lấp lánh mỗi khi nàng khẽ động. Tà áo dài chấm đất, viền ngoài đính châu ngọc nhỏ li ti, mỗi bước đi lại phát ra tiếng va chạm khe khẽ như tiếng nhạc.
Trên đầu nàng là chiếc phượng quan lộng lẫy, được đúc bằng vàng ròng, đính chín con phượng nhỏ xòe cánh vờn quanh, mỏ phượng ngậm chuỗi ngọc trai rủ xuống hai bên thái dương, mỗi khi nàng cử động, chuỗi ngọc lại đung đưa, phát ra âm thanh trong trẻo. Nha hoàn cẩn thận cài trâm, thoa son, kẻ mày, cuối cùng phủ lên đầu nàng một lớp khăn voan đỏ mỏng, che kín gương mặt. Chiêu Tri Vy ngồi yên, tim đập nhanh hơn bình thường, tay siết c.h.ặ.t vạt áo, trong lòng ngổn ngang trăm mối không rõ nên gọi tên là gì.
Trong lúc nha hoàn còn đang tất bật cài trâm điểm phấn, Chiêu phu nhân bước vào, cho lui hết người hầu, chỉ còn lại hai người con trong phòng. Bà ngồi xuống bên cạnh, nhìn con gái trong bộ hỷ phục lộng lẫy, khóe mắt không kìm được hoe đỏ, nhưng vẫn cố giữ giọng nói bình tĩnh.
"Tri Vy, từ hôm nay, con không còn là tiểu thư phủ Quốc Công nữa, mà là Thái t.ử phi, sau này còn là mẫu nghi thiên hạ. Thâm cung không giống phủ đệ, mỗi lời nói, mỗi bước đi, đều có người để mắt. Con nhớ kỹ, ở nơi đó, học cách nhẫn nhịn nhiều hơn tranh biện, học cách im lặng nhiều hơn phân bua."
Chiêu Tri Vy ngồi yên, im lặng nghe, sống mũi đã cay cay.
"Hoàng hậu nương nương thương con như con ruột, nhưng thâm cung vốn nhiều tai mắt, ân sủng nhiều thì đố kỵ cũng lắm. Con phải học cách tự bảo vệ mình, đừng cái gì cũng nghĩ có Thái t.ử chống lưng mà buông lỏng cảnh giác."
Chiêu phu nhân nắm lấy tay con gái, siết c.h.ặ.t. "Nhớ giữ mình, dù gặp chuyện gì cũng phải bình tĩnh, đừng để cảm xúc chi phối. Có gì khó xử, viết thư về phủ, Chiêu gia chúng ta luôn ở phía sau con."
"Mẫu thân..." Chiêu Tri Vy nghẹn giọng, chỉ biết gật đầu, không nói nên lời. Chiêu phu nhân nhìn con gái trong bộ hỷ phục, lòng vừa tự hào vừa xót xa khôn nguôi.
"Con là con gái ta nuôi dạy, ta tin con sẽ biết cách mà sống tốt." Bà cuối cùng chỉ nói được một câu như vậy, rồi đứng dậy, vội quay mặt đi lau nước mắt, sợ làm hỏng lớp trang điểm công phu của con gái.
"Tiểu thư, phu nhân, đoàn rước dâu tới rồi!" Tiếng nha hoàn hớt hải chạy vào báo tin, kéo Chiêu Tri Vy ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Ngoài phủ, đoàn rước dâu của Tư Mã Huyền Du đã dừng lại trước cổng chính. Hắn ngồi trên lưng ngựa bạch, khoác một bộ hỷ phục toát lên vẻ uy nghi, viên lĩnh bào đỏ thêu rồng vàng ẩn hiện trong từng đường kim mũi chỉ, đai lưng ngọc bích cẩn xà cừ sáng lấp lánh dưới nắng sớm. Mái tóc đen được b.úi gọn gàng phía sau, chỉ cài một chiếc trâm ngọc giản đơn, để lộ trọn vẹn gương mặt anh tuấn lạnh lùng vốn có, càng tôn thêm khí chất bức người của bậc quân vương tương lai.
Cả đoàn người ngựa rợp bóng con phố trước phủ Quốc Công, tiếng trống tiếng nhạc vang trời, dân chúng đứng chen kín hai bên, ai nấy đều ngước nhìn không chớp mắt. Tư Mã Huyền Du xuống ngựa, bước tới trước cổng phủ, theo đúng lễ nghi, dâng lên nhạc phụ nhạc mẫu những lời chúc tụng. Khi Chiêu lão gia gật đầu, hắn mới được phép vào trong đón dâu.
Theo tục lệ, con gái xuất giá không được để chân chạm đất trước khi lên kiệu hoa, sợ mang theo vận khí nhà mẹ đẻ đi mất. Chiêu Minh bước tới, khom lưng xuống trước mặt muội muội.
"Tiểu muội, để huynh cõng." Giọng nói vốn nghiêm nghị của Chiêu Minh lúc này lại mang theo chút nghẹn ngào khó giấu.
Chiêu Tri Vy khẽ gật đầu, vòng tay ôm lấy cổ huynh trưởng, để mặc Chiêu Minh cõng mình bước ra khỏi chính đường, qua sân lớn, tiến dần về phía cổng phủ. Phía sau lưng, tiếng Chiêu phu nhân nghẹn ngào không kìm được, khóc thành tiếng. Chiêu Kính Đình đứng cạnh vợ, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một vị đại thần, nhưng khóe mắt cũng đã ầng ậc nước, không dám để lộ ra nhiều.
"Muội lớn rồi... từ nay về sau không có chúng ta bên cạnh, muội phải biết tự chăm sóc bản thân." Chiêu Minh bước từng bước chậm rãi, giọng khẽ vang lên, chỉ đủ hai huynh muội nghe thấy. Chiêu Tri Vy nép mặt sau lớp khăn voan, mắt đã ướt nhòe, chỉ khẽ đáp một tiếng "vâng" nghèn nghẹn.
Ra đến cổng phủ, kiệu hoa thêu phượng đã chờ sẵn, tám người khiêng kiệu đứng nghiêm chỉnh hai bên. Chiêu Minh nhẹ nhàng đặt muội muội xuống trước cửa kiệu, đích thân vén rèm, đỡ nàng bước vào trong. Xong xuôi, hắn quay sang Tư Mã Huyền Du đang đứng gần đó.
"Này, Tư Mã Huyền Du." Hắn gọi thẳng tên, chẳng buồn giữ lễ tiết trước mặt bá quan đang đứng gần đó.
Tư Mã Huyền Du nhướng mày nhìn hắn. "Đại hôn của muội muội huynh, huynh định gây sự ngay trước mặt Hoàng thất sao?"
"Ta gây sự hay không, còn tùy ngươi đối xử với muội muội ta thế nào." Chiêu Minh khoanh tay, giọng chẳng nể nang chút nào. "Nói trước cho ngươi biết, muội muội ta ở biên quan mười năm, không phải tiểu thư khuê các yếu đuối để ngươi bắt nạt đâu. Ngươi dám để nó chịu ấm ức trong Đông cung, đừng trách ta không nể tình mà xông thẳng vào cung tìm ngươi tính sổ."
"Xông vào Đông cung tìm Thái t.ử tính sổ?" Tư Mã Huyền Du nhếch mày, giọng nhàn nhạt nhưng ẩn ý trêu chọc rõ ràng. "Chiêu đại nhân định phạm thượng trước mặt cả triều à?"
"Phạm thượng thì đã sao, muội ta quan trọng hơn." Chiêu Minh trừng mắt, chẳng chút kiêng dè. "Với lại đừng nghĩ làm rể phủ Quốc Công là xong chuyện, ngày nào ta còn ở kinh thành này, ngày đó ngươi còn phải nghe ta dặn dò."
Tư Mã Huyền Du im lặng một thoáng, rồi khóe môi khẽ nhếch lên, không còn vẻ đùa cợt, mà thay bằng một sự nghiêm túc hiếm thấy. "Yên tâm. Ta sẽ đối xử tốt với nàng, không cần huynh phải nhắc." Hắn nhìn thẳng vào mắt Chiêu Minh, từng chữ chắc nịch. "Nếu có ngày ta thất hứa, không đợi huynh xông vào Đông cung, ta tự dẫn xác đến để huynh xử."
Chiêu Minh nhìn hắn một lúc, như đang cân nhắc xem lời này có bao nhiêu phần thật, cuối cùng chỉ hừ nhẹ một tiếng, không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần gai góc ban nãy.
"Nhớ lời ngươi vừa nói đó." Hắn nói, rồi quay người định bước lùi lại.
"Vậy Chiêu đại nhân, bao giờ mới định đường đường chính chính dạm hỏi Hoàng muội của ta đây? Hay định để muội muội ta cứ chờ mãi trong danh không phận không như vậy?" Tư Mã Huyền Du chợt gọi với theo, giọng tỉnh bơ như không có gì.
Chiêu Minh khựng bước, mặt bỗng đỏ bừng, quay phắt lại trừng mắt. "Ngươi... chuyện đó sao lại lôi ra lúc này!"
"Ta chỉ hỏi thuận miệng thôi. Huynh lo cho muội ta như vậy, ta cũng phải lo cho Hoàng muội ta một chút chứ. Ai bảo hai bên đều là muội muội ruột người ta đâu." Tư Mã Huyền Du nhún vai, vẻ mặt tỉnh queo không chút áy náy.
"Hừ, chuyện của ta để ta tự lo, không cần ngươi xen vào!" Chiêu Minh nghiến răng, nhưng lời phản bác lại yếu ớt hẳn so với khí thế lúc nãy, vội vàng quay người rảo bước đi thẳng, không dám nán lại thêm khắc nào, chỉ sợ càng nói càng lộ ra thêm điều gì.
Tư Mã Huyền Du nhìn theo bóng lưng vội vã ấy, khóe môi cong lên thành một nụ cười hiếm hoi, trong lòng thầm nghĩ, coi như huề nhau. Kiệu hoa được nâng lên, tiếng trống tiếng nhạc rộ lên vang dội, đoàn rước dâu chuyển động, từ từ tiến ra khỏi phủ Quốc Công.
Đại hôn được cử hành ngay tại Càn Thanh điện, nơi tụ họp đông đủ văn võ bá quan trong triều. Chính điện được trang hoàng lộng lẫy, đèn l.ồ.ng đỏ treo kín từ xà nhà xuống đến cột trụ, hương trầm thơm ngát tỏa khắp không gian. Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi trên long ỷ phượng tọa. Phía dưới, hàng hàng lớp lớp quan viên đứng nghiêm chỉnh hai bên, ai nấy đều mặc triều phục chỉnh tề, chờ đợi thời khắc trọng đại.
Trước bậc thềm dẫn lên Càn Thanh điện, kiệu hoa dừng lại. Tư Mã Huyền Du xuống ngựa, bước tới vén rèm, đưa tay ra. Chiêu Tri Vy đặt tay mình vào lòng bàn tay ấy, chậm rãi bước xuống kiệu, đầu vẫn phủ khăn voan đỏ, không thấy rõ đường đi, chỉ có thể nương theo lực dẫn dắt từ bàn tay đang nắm lấy mình.
Vị tổng quản thái giám đứng nơi bậc thềm điện, thấy hai người đã liền cất cao giọng xướng lên, âm thanh vang vọng khắp sân điện. "Cát thời đã đến! Mời tân lang, tân nương vào điện!"
Huyền Du khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y nàng thêm một chút, như muốn trấn an, rồi cùng nàng sóng bước, chậm rãi tiến vào giữa đại điện, nơi văn võ bá quan đã đứng chờ sẵn hai bên, ai nấy đều dõi mắt theo từng bước chân của đôi tân nhân. Chiêu Tri Vy nghe rõ tiếng bước chân của chính mình hòa cùng nhịp bước của người bên cạnh, trong lòng vừa hồi hộp vừa có một cảm giác an tâm kỳ lạ, như thể chỉ cần bàn tay ấy còn nắm lấy mình, thì dù phía trước là con đường nào, nàng cũng không đến mức lạc lối.
Hai người dừng lại giữa đại điện, đối diện với Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ngồi trên cao. Vị tổng quản thái giám lại cất tiếng xướng lễ, buổi đại hôn chính thức bắt đầu.
"Nhất bái thiên địa!"
Hai người quay người, hướng ra ngoài cửa điện, nơi có thể thấy bầu trời cao rộng, cùng nhau cúi đầu hành đại lễ.
"Nhị bái cao đường!"
Tiếng xướng vang lên, Huyền Du và Tri Vy xoay người, hướng về phía Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ngồi trên cao, cùng quỳ xuống, hành lễ cung kính. Hoàng hậu nhìn hai đứa trẻ mình nhìn lớn lên từ thuở nhỏ nay đã thành gia thất, không kìm được, khóe mắt đã ướt nhòe, tay siết c.h.ặ.t lấy tay áo Hoàng thượng bên cạnh.
"Phu thê giao bái!"
Câu xướng cuối cùng vang lên, cả đại điện như lặng đi trong khoảnh khắc. Tư Mã Huyền Du xoay người, đối diện với Chiêu Tri Vy, chậm rãi chắp tay hành lễ. Chiêu Tri Vy cũng làm theo. Hai người cùng cúi đầu, hoàn thành nghi thức bái đường cuối cùng.
Tiếng nhạc mừng rộ lên, pháo hoa từ ngoài sân điện b.ắ.n vọt lên trời cao, ánh sáng rực rỡ chiếu qua khung cửa, hắt bóng hai người xuống nền gạch, sóng đôi bên nhau. Bá quan văn võ đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh chúc tụng: "Chúc Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử phi thiên trường địa cửu, tình duyên bách niên giai lão!"