Giữa tiếng chúc tụng vang dội ấy, Huyền Du khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía lớp khăn voan đỏ đang che kín gương mặt người bên cạnh mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, vừa nhẹ nhõm, vừa như còn phảng phất chút gì đó chưa yên. Từ hôm nay, nàng chính thức là thê t.ử của hắn. Chỉ là, con d.a.o kề cổ trên núi ngày nào, cùng ánh mắt còn vương chút nghi hoặc của nàng, hắn vẫn còn nhớ rất rõ.
Đêm động phòng, Đông cung được trang hoàng rực rỡ, nến hoa chúc đỏ thắp sáng khắp phòng, ánh nến lung linh hắt bóng hai người lên bức rèm gấm thêu uyên ương.
Chiêu Tri Vy ngồi trên giường, vẫn khoác nguyên bộ hỷ phục thêu phượng, khăn voan phủ kín gương mặt. Hai tay nàng đặt ngay ngắn trên đùi, lưng thẳng tắp, không dám thả lỏng dù chỉ một chút. Ngoài cửa vang lên tiếng người, Chiêu Tri Vy vô thức nắm c.h.ặ.t vạt áo.
Tiếng bước chân quen thuộc tiến lại gần, Tư Mã Huyền Du vẫn mặc nguyên bộ hỷ phục viên lĩnh bào đỏ, bước tới trước mặt nàng, tay cầm một thanh cân đo nhỏ. Hắn khẽ nâng thanh cân lên, chậm rãi vén lớp khăn voan đỏ, để lộ gương mặt Chiêu Tri Vy dưới ánh nến ấm áp. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hơi sững lại.
"Đẹp." Tư Mã Huyền Du buột miệng, giọng nói hiếm khi mang theo sự chân thành lộ liễu đến vậy.
Tri Vy không đáp, chỉ khẽ cụp mắt xuống, trong lòng vẫn còn vướng một khối u uất chưa tan. Chuyện ở trường mã cầu, câu trả lời của hắn trên núi, nàng vẫn chưa thật sự tin hết. Có thể hắn không tự tay hạ độc, nhưng biết đâu, kẻ ra tay lại chính là người của Đông cung, chỉ là hắn không muốn thừa nhận. Càng nghĩ, trong lòng nàng càng thấy ấm ức khó nói thành lời. Chỉ vì một khắc tiếp xúc ấy, cả đời nàng coi như đã bị định đoạt, không một lời hỏi han.
Nha hoàn bưng lên một khay nhỏ, trên đó đặt hai chén rượu giao bôi kết dải lụa đỏ nối liền nhau, rồi lặng lẽ lui ra, khép cửa phòng lại, chỉ còn lại hai người trong không gian ấm áp bởi ánh nến. Tư Mã Huyền Du cầm lấy một chén, đưa chén còn lại cho Chiêu Tri Vy, tay vòng qua khuỷu tay nàng theo đúng lễ tục giao bôi. Chiêu Tri Vy đưa tay nhận lấy, động tác có phần cứng nhắc, ánh mắt không nhìn thẳng vào hắn. Hai người cùng nâng chén, uống cạn trong một hơi.
Rượu vào, một chút hơi men nhè nhẹ lan tỏa, nhưng không đủ để xoa dịu cơn ấm ức vẫn còn âm ỉ trong lòng nàng. Đặt chén xuống, Chiêu Tri Vy vẫn ngồi thẳng lưng, giữ một khoảng cách rõ ràng trên giường, không phải vì e thẹn, mà là một sự phòng bị chưa buông bỏ.
"Nàng vẫn còn giận ta." Tư Mã Huyền Du lên tiếng trước, không phải câu hỏi, mà như một lời khẳng định.
Chiêu Tri Vy im lặng, coi như mặc nhận.
"Chuyện ở trường mã cầu, ta đã nói là không phải ta làm. Nhưng nàng không tin, ta cũng không ép nàng phải tin ngay. Chỉ là, thánh chỉ đã ban, hôn sự đã thành, chuyện quá khứ, ta mong có thể chậm rãi minh oan cho nàng sau."
Chiêu Tri Vy ngẩng lên nhìn hắn, trong lòng vẫn còn ngổn ngang. Muốn gặng hỏi thêm, nhưng nhìn ánh mắt kiên nhẫn không hề né tránh của hắn, những lời trách móc chợt nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt ra được. Tư Mã Huyền Du không ép nàng nói thêm, chỉ lặng lẽ ngồi đó, giữ đúng khoảng cách nàng đang giữ, không tiến thêm nửa phân.
"Nếu nàng còn chưa nguôi giận, ta có thể ngủ ở ngoài phòng ngoài đêm nay, không ép nàng." Hắn nói, giọng nhẹ đi hẳn.
Câu nói ấy, đáng lẽ phải khiến Tri Vy thấy nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao lại khiến lòng nàng dấy lên một cảm giác khó tả khác. Không hẳn là thất vọng, cũng không hẳn là điều gì rõ ràng, chỉ là một sự trống trải mơ hồ khi nghĩ đến cảnh hắn quay lưng bước ra khỏi phòng. Nàng nhớ lại con d.a.o kề cổ trên núi, ánh mắt hắn khi ấy không hề né tránh, nhớ lại cái tên nàng lỡ gọi trong cơn mê sảng lúc trúng d.ư.ợ.c, nhớ lại từng cái nắm tay vô tình mà không vô tình suốt những ngày qua. Cơn giận vẫn còn đó, nhưng dường như đã không còn đủ sức nặng như nàng tưởng.
“Đêm tân hôn Thái t.ử và Thái t.ử phi không chung phòng. Truyền ra ngoài chẳng phải sẽ mất mặt ta, mất mặt cả Chiêu gia ta sao?”
“Ý nàng là…” Chiêu Tri Vy khẽ nhích người vào phía trong giường.
“Nếu đã là đêm động phòng hoa chúc, vậy thì chúng ta cũng nên làm cho đúng với tên gọi của nó.”
Tư Mã Huyền Du hỏi lại, giọng trầm thấp, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, không giấu diếm sự chờ đợi nhưng cũng không hối thúc. "Vậy… ta có thể viên phòng không?"
Chiêu Tri Vy cụp mắt xuống, trong lòng vẫn còn giằng co giữa cơn ấm ức chưa nguôi và một thứ cảm xúc khác đang len lỏi, chiếm lấy phần nhiều hơn cả dự tính của chính nàng. Nàng không biết phải gọi tên cảm giác ấy là gì, chỉ biết rằng, câu trả lời buột ra khỏi miệng lại không phải lời từ chối như nàng vẫn nghĩ mình sẽ nói.
"...Được."
Huyền Du khẽ nhìn nàng một thoáng, như muốn chắc chắn đây không phải một câu trả lời miễn cưỡng, rồi mới đưa tay lên, nhẹ nhàng tắt đi ngọn nến cuối cùng trên bàn.
Sáng hôm sau đại hôn, theo lễ tục, Tư Mã Huyền Du cùng Chiêu Tri Vy đến Càn Thanh điện dâng trà ra mắt Hoàng thượng và Hoàng hậu. Tri Vy quỳ trên tấm nệm gấm, hai tay nâng chén trà cao ngang trán, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.
"Nhi thần mời phụ hoàng mẫu hậu dùng trà."
Hoàng thượng đỡ lấy chén trà, uống một ngụm, gật gù hài lòng, đưa cho nội thị một phong bao đỏ đặt vào tay nàng. Đến lượt Hoàng hậu, bà nhận trà, ánh mắt nhìn con dâu đầy trìu mến, không kìm được nắm lấy tay nàng vỗ về vài cái, cứ như nhìn con gái ruột của mình dâng trà chứ chẳng phải nàng dâu mới cưới.
"Được rồi, được rồi, nghi lễ xong xuôi cả rồi, khỏi cần câu nệ nữa. Hai con vừa mới đại hôn hẳn là rất mệt, mau ngồi đi." Hoàng hậu cười, ra hiệu cho Chiêu Tri Vy và Tư Mã Huyền Du ngồi xuống. "Ta có dặn Ngự Thiện phòng làm món bánh ngó sen mà Vy Vy thích ăn nhất, con mau ăn đi.”
Hoàng thượng nhìn cảnh ấy, cũng mỉm cười gật gù, còn quay sang hỏi han Tư Mã Huyền Du vài câu về việc Đông cung dạo này thế nào, không khí trong điện ấm áp như một gia đình bình thường đang quây quần buổi sớm, chẳng còn chút gì của lễ nghi hoàng thất nghiêm cẩn.
Chiêu Tri Vy vừa mới thấy lòng nhẹ nhõm được đôi phần, thì ngoài điện bỗng có tiếng cung nữ thông truyền, cắt ngang không khí ấm cúng ấy.
"Bẩm Hoàng thượng Hoàng hậu nương nương, Quý phi dẫn theo Mộc cô nương đến cầu kiến."
Nụ cười trên môi Hoàng hậu khựng lại một nhịp, ánh mắt thoáng qua vẻ không mấy vui, nhưng vẫn theo lễ mà gật đầu cho vào. Quý phi thướt tha bước vào, phía sau là Mộc Tĩnh Dao, xiêm y lộng lẫy, trang điểm tỉ mỉ hơn thường ngày, bước chân uyển chuyển tiến vào hành lễ.
"Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương." Quý phi cúi mình, nụ cười trên môi ngọt ngào khó bắt bẻ. "Nghe tin Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi hôm nay dâng trà, thần thiếp mạo muội dẫn Tĩnh Dao tới chúc mừng."