Một đêm, nàng mơ thấy Tư Mã Huyền Du lạc giữa một khu rừng rậm rạp, cả người gầy rộc đi, y phục rách tả tơi, lem luốc bùn đất, trên người còn vương vài vệt m.á.u đã khô sẫm màu. Hắn cứ lảo đảo bước đi giữa những gốc cây chằng chịt, gọi tên nàng khe khẽ, nhưng dù nàng cố thế nào cũng không sao chạy đến gần được, khoảng cách giữa hai người cứ xa mãi, xa mãi.
Chiêu Tri Vy giật mình tỉnh giấc, cả người run lên, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, n.g.ự.c phập phồng dồn dập. Nàng đưa tay ôm lấy n.g.ự.c, cố trấn tĩnh nhịp tim đang loạn nhịp, ánh mắt nhìn quanh gian phòng tối om. Trước đây mỗi lần nàng gặp ác mộng nửa đêm, đều là Huyền Du ôm lấy nàng, khẽ vỗ về, dỗ dành cho đến khi nàng chìm vào giấc ngủ trở lại. Giờ đây bên cạnh chỉ còn một khoảng trống lạnh lẽo, chẳng ai vỗ về, chẳng ai dỗ dành, nàng đành tự mình ôm gối ngồi thẫn thờ đến tận khi trời sáng, nước mắt lặng lẽ rơi mà chính nàng cũng không hay biết từ lúc nào.
Mỗi sáng, Chiêu Tri Vy đều cùng Hoàng hậu và muội muội của Tư Mã Huyền Du là Tư Mã Sơ Ảnh đến An Hoa điện tụng kinh, cầu cho chiến sự nơi biên ải sớm ngày thắng lợi, cầu cho ba quân bình an trở về.
Những ngày đầu, quân báo gửi về kinh thành đều là tin tốt lành. Quân Đại Ninh dưới sự chỉ huy của Tư Mã Huyền Du liên tiếp thắng trận, đẩy lui quân Lương quốc, dần dần thu hồi lại phần đất đã mất. Hoàng thượng nghe tin, trong triều không giấu nổi vẻ vui mừng, ban thưởng hậu hĩnh cho quân sĩ nơi tiền tuyến. Tư Mã Huyền Du cũng đều đặn gửi thư về cho Chiêu Tri Vy, dù mỗi bức thư ngắn gọn, chỉ vài dòng chữ vội vàng viết giữa doanh trại, nhưng đủ khiến nàng yên lòng, biết hắn vẫn bình an. Nàng gấp từng bức thư cẩn thận, cất trong một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt cạnh gối, đêm nào nhớ hắn quá, lại lấy ra đọc đi đọc lại, như thể chạm vào từng nét chữ ấy cũng đủ khiến nàng cảm thấy hắn đang ở gần bên.
Còn về phía Quý phi và Mộc Tĩnh Dao, dạo gần đây cả hai đều yên ắng lạ thường, không có động tĩnh gì đáng chú ý. Ít nhất, đó là những gì Tri Vy nhìn thấy được.
Ba tháng trôi qua như vậy, cho đến một ngày, giữa buổi thiết triều đang diễn ra như thường lệ tại Kim Loan điện, một tiếng hô hoán vang lên từ ngoài cửa điện, phá vỡ sự trang nghiêm vốn có.
"Khẩn báo! Khẩn báo từ tiền tuyến!"
Một tên lính truyền tin, người phủ đầy bụi đường, áo giáp lấm lem bùn đất, chân nam đá chân chiêu chạy xộc vào giữa đại điện, không kịp giữ đúng lễ nghi, quỳ sụp xuống ngay trước bệ rồng, thở hổn hển đến mức gần như không nói nên lời.
"Bệ... bệ hạ, đại... đại sự không hay!"
Cả điện đường đang từ không khí nghiêm trang bỗng chốc chấn động, văn võ bá quan đồng loạt quay đầu nhìn về phía tên lính, ai nấy sắc mặt biến đổi. Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt lập tức trầm xuống, giọng nói gằn từng chữ.
"Nói mau! Chuyện gì đã xảy ra?"
Tên lính truyền tin không dám ngẩng đầu, hai tay run rẩy dâng lên một phong thư đã nhàu nát, giọng nghẹn lại vì kiệt sức lẫn hoảng loạn.
"Bẩm bệ hạ... Thái t.ử điện hạ dẫn quân truy kích tàn quân Lương quốc đến sát cánh rừng Hắc Vụ, không ngờ trúng phải mai phục, bị vây khốn giữa rừng sâu. Đã năm ngày trôi qua, không còn liên lạc được với điện hạ, tung tích sống c.h.ế.t đến nay vẫn chưa rõ!"
Một tiếng "ầm" vang lên, các bá quan văn võ loạng choạng lùi lại một bước vì kinh hãi. Cả đại điện trong khoảnh khắc chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn tiếng thở dồn dập của tên lính truyền tin vẫn quỳ dưới đất.
"Rừng Hắc Vụ... Chẳng phải đó là nơi... có vào mà không có ra sao?"
Một vị lão thần đứng trong hàng ngũ khẽ lẩm bẩm, sắc mặt trắng bệch. Câu nói ấy vừa buông ra, không khí trong điện càng thêm ngột ngạt. Khu rừng ấy từ lâu đã mang tiếng dữ trong dân gian vùng biên ải, đường đi chằng chịt như mê cung, sương mù bao phủ quanh năm, không ít thương lái, thợ săn từng lạc bước vào trong, rồi vĩnh viễn không thấy trở ra.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, hai tay siết c.h.ặ.t thành ghế đến trắng bệch, hồi lâu không nói được lời nào, sắc mặt từ kinh ngạc chuyển sang tái xanh. Đứa con trai mà ông đích thân phái đi chinh chiến, giờ phút này lại rơi vào chốn hung hiểm khôn lường như vậy.
"Truyền lệnh..." Giọng ông khàn đi, ngắt quãng. "Truyền lệnh cho quân tiếp viện gần nhất, lập tức tiến vào khu vực rừng Hắc Vụ, bằng mọi giá phải tìm cho ra Thái t.ử. Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác!"
"Tuân chỉ!"
Lệnh vừa ban ra, cả triều đình như rơi vào cơn sóng gió lớn. Ai nấy nhìn nhau, trong ánh mắt đều phảng phất một nỗi lo âu khó giấu, không ai dám chắc chắn tin tức này rồi sẽ đi về đâu. Và cũng bởi hậu quả quá nghiêm trọng, Hoàng thượng lập tức hạ lệnh phong tỏa tin tức, cấm bất kỳ ai trong cung được truyền ra ngoài, đặc biệt là không được để lọt đến tai Thái t.ử phi.
Nhưng giấu diếm thế nào cũng có chỗ sơ hở. Mấy ngày liền, Chiêu Tri Vy cảm nhận rất rõ có điều gì đó không ổn, chỉ là chưa thể gọi tên. Thư từ biên ải bỗng dưng thưa hẳn đi, đã hơn nửa tháng nàng không nhận được một dòng chữ nào từ Tư Mã Huyền Du, trong khi trước đó hắn chưa từng để nàng đợi lâu đến vậy. Cung nữ thân cận bên người bỗng dưng ăn nói ấp úng, ánh mắt tránh né mỗi khi nàng hỏi han chuyện chiến sự, cứ như sợ chỉ cần nhìn thẳng vào mắt nàng là sẽ để lộ điều gì.
Ngay cả trong buổi tụng kinh ở An Hoa điện, Hoàng hậu cũng trầm mặc khác thường, thi thoảng lại nhìn nàng bằng ánh mắt xót xa khó hiểu, chưa kịp nói gì đã vội quay đi, tay siết c.h.ặ.t tràng hạt trong tay hơn thường lệ.
Càng như vậy, trong lòng Chiêu Tri Vy càng thêm hoảng loạn. Nàng đã từng tự nhủ mình đừng suy diễn lung tung, đừng để nỗi bất an vô cớ ngày tiễn hắn ra trận làm rối trí, nhưng đêm nào cũng vậy, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh khu rừng trong cơn ác mộng lại hiện về, khiến nàng càng lúc càng không thể tự lừa dối bản thân thêm được nữa.
Buổi tụng kinh hôm ấy vừa dứt, Tri Vy để ý thấy Tư Mã Sơ Ảnh vốn dĩ ngày thường líu lo bên cạnh nàng không ngớt lời, mấy hôm nay lại ngồi im thin thít, mắt đỏ hoe, thi thoảng lại sụt sịt, cứ như cố kìm nén điều gì mà không được.
Tim nàng thắt lại. Nàng biết, chuyện mình lo sợ bấy lâu, e là đã đến lúc không thể trốn tránh thêm được nữa.
Nàng không vội hỏi thẳng, chỉ lặng lẽ đợi Hoàng hậu rời đi trước, tay run run nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo để giấu đi cơn run rẩy đang chực trào, rồi mới khẽ kéo tay tiểu công chúa lại, cố ép mình giữ giọng điệu dịu dàng như thường ngày, dùng khăn lau nhẹ khóe mắt con bé.
"Hoàng muội sao vậy? Mắt sưng cả lên rồi kìa."
Nàng hỏi, giọng cố nén xuống hết mức có thể, không để lộ ra chút hoảng loạn nào đang cuộn trào bên trong. "Có phải ai bắt nạt muội không, nói cho Hoàng tẩu nghe, Hoàng tẩu sẽ làm chủ cho muội."
Tư Mã Sơ Ảnh vốn quấn quýt Chiêu Tri Vy từ lâu, nghe giọng điệu ân cần ấy, đôi mắt vốn đã đỏ hoe mím c.h.ặ.t cố nín, nhưng chỉ được một lúc đã không kìm nổi, bật khóc thút thít, đầu dụi vào vai nàng.
"Hoàng tẩu... muội không dám nói, phụ hoàng dặn không ai được nói với tẩu tẩu hết..."
Nghe câu ấy, tay Chiêu Tri Vy siết c.h.ặ.t lấy vai con bé, cả người cứng đờ trong khoảnh khắc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng biết, linh cảm của mình đã đúng. Có chuyện gì đó thực sự đã xảy ra, mà tất cả mọi người quanh nàng đều đang gắng sức che giấu.
Nhưng nàng không cho phép mình gục ngã ngay lúc này. Nàng hít một hơi thật sâu, nén xuống cơn hoảng loạn đang dâng lên tận cổ họng, ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản hết sức có thể, chỉ ôm lấy con bé, tay khẽ vỗ lưng dỗ dành.
"Không sao, muội cứ nói, ta không nói cho ai biết là muội nói đâu."
Nàng dịu dàng khẽ hỏi tiếp, giọng như dòng nước ấm rót vào lòng, dù trong lòng đã sớm rối bời như tơ vò. "Có phải... có liên quan đến điện hạ không?"
Tư Mã Sơ Ảnh nghe vậy, cả người run lên, ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt đẫm lệ, cuối cùng không chịu nổi nữa, nức nở buột miệng.
"Hoàng huynh... hoàng huynh bị bao vây trong rừng Hắc Vụ rồi, đã mấy ngày không có tin tức gì, ai cũng nói... ai cũng nói nơi đó chỉ có vào mà không có ra..."
Câu nói cuối cùng chưa dứt, tiểu công chúa đã òa khóc nức nở, ôm c.h.ặ.t lấy Chiêu Tri Vy không buông.
Còn Chiêu Tri Vy, cả người sững lại tại chỗ, sắc mặt trong khoảnh khắc ấy trắng bệch không còn chút m.á.u, tai ù đi, cả thế giới xung quanh như bỗng chốc trở nên xa xăm, mọi âm thanh đều nhòe đi, chỉ còn văng vẳng bên tai câu nói vừa rồi, lặp đi lặp lại không dứt.
Có vào mà không có ra.
Nàng nhớ đến bức thư cuối cùng hắn gửi về, nhớ đến câu hắn hỏi nàng có ngủ ngon không, nhớ đến cái ôm cuối cùng đêm trước ngày xuất binh, nhớ đến ánh mắt hắn nhìn nàng lần cuối trước cổng thành. Từng mảnh ký ức ùa về dồn dập, đ.â.m thẳng vào tim nàng đau nhói. Nước mắt không đợi nàng cho phép đã tự trào ra, lặng lẽ lăn dài xuống gò má, rơi xuống mái tóc tiểu công chúa đang ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Trong lòng nàng, một tiếng gọi tha thiết vang lên không ngừng, chỉ mong sao có thể vọng đến tận nơi biên ải xa xôi kia.
Tư Mã Huyền Du, chàng nhất định phải trở về. Chàng đã hứa với thiếp rồi mà.
Nhưng ý nghĩ ấy vừa dứt, đầu óc nàng bỗng chốc quay cuồng dữ dội, cảnh vật trước mắt như bị ai đó nhấn chìm vào một lớp sương mù dày đặc, nhòe nhoẹt không còn rõ hình dạng. Hai chân nàng bủn rủn, không còn chút sức lực nào để đứng vững, cả người lảo đảo nghiêng hẳn sang một bên.
"Hoàng tẩu?!" Tiểu công chúa hoảng hốt kêu lên, vội vàng đưa tay ra đỡ lấy nàng.
"Thái t.ử phi!" Tiếng cung nữ đứng gần đó hét lên thất thanh, vội vàng lao tới.
Nhưng tất cả đã quá muộn. Trước khi kịp có ai chạm đến, mắt Chiêu Tri Vy đã tối sầm lại, cả người mềm nhũn, ngã sụp xuống nền gạch lạnh lẽo trước điện, chẳng còn hay biết gì nữa.