Càn Thanh điện, giờ Ngọ. Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ngồi đối diện nhau, bàn bạc về việc chỉnh đốn lại quân tiếp viện, cũng như cách xử lý tin Thái t.ử phi tự ý rời cung sao cho vẹn toàn, không để lộ ra ngoài gây xôn xao dân chúng. Hoàng hậu ngồi lặng lẽ bên cạnh, tay khẽ xoay chén trà, ánh mắt trầm ngâm, thi thoảng góp đôi lời cẩn trọng, phần lớn thời gian bà chỉ im lặng lắng nghe, quan sát sắc mặt của Hoàng thượng.
Đúng lúc ấy, ngoài điện bỗng có tiếng ồn ào, một cung nữ hớt hải chạy vào bẩm báo chưa dứt lời đã bị một bóng người xô ngã sang một bên, xông thẳng vào trong.
Là Quý phi.
Ả ta không đợi thông truyền, cũng chẳng buồn giữ lễ tiết, sải bước vào giữa điện, quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng thượng, giọng điệu gấp gáp, mang theo phẫn nộ không giấu diếm:
"Bệ hạ, thần thiếp có chuyện khẩn cầu xin người xử lý! Vũ An Quốc Công phủ dung túng cho nữ không biết trên dưới, tự ý bỏ cung giữa đêm, phạm đại kỵ hoàng thất, lại còn khiến cả triều đình xôn xao. Thần thiếp xin bệ hạ trị tội Quốc Công phủ, để làm gương cho..."
"Đủ rồi."
Hoàng thượng ngắt lời, giọng nói lạnh nhạt đến mức khiến không khí trong điện đường lập tức đóng băng. Quý phi sững lại, ngẩng đầu nhìn ông, không ngờ vừa mở miệng đã bị cắt ngang không chút nể nang.
Hoàng thượng nhìn ả ta, ánh mắt hoàn toàn khác hẳn với vẻ ôn hòa vẫn thường thấy khi nhìn Hoàng hậu ngồi bên cạnh. Trong đôi mắt ấy, không có một chút ấm áp nào, chỉ có sự lạnh lùng xa cách của bậc quân vương đối với một kẻ dưới, thậm chí còn mang theo vài phần chán ghét khó che giấu.
"Quý phi," Ông cất giọng, từng chữ chậm rãi nhưng sắc bén như d.a.o. "Ngươi hình như đã quên mất, vì sao ngươi có thể ngồi ở vị trí Quý phi ngày hôm nay."
Câu nói ấy khiến Quý phi tái mặt, môi run lên nhưng không dám nói thêm lời nào.
"Năm đó, Lương quốc dâng công chúa cầu hòa, tiên đế vì đại cục hai nước, mới ban ngươi cho trẫm làm phi," Hoàng thượng nói tiếp, giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn, như đang kể lại một chuyện chẳng liên quan gì đến bản thân. "Từ đầu đến cuối, giữa ngươi và trẫm, chưa từng có nửa phần tình cảm. Mấy năm qua, trẫm cũng chưa từng một lần bước chân đến tẩm cung của ngươi, chuyện này ai ai cũng rõ, ngươi tự mình cũng thừa hiểu, cần gì trẫm phải nhắc lại."
Quý phi quỳ trên nền gạch, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo, sắc mặt trắng bệch, cả người run lên vì nhục nhã lẫn phẫn uất, nhưng trước mặt Hoàng thượng, ả ta không dám phản bác nửa lời.
"Trẫm khuyên ngươi một câu," Hoàng thượng nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo không chút lay động. "Đừng tự xem trọng vị trí của bản thân trong lòng trẫm quá mức. Ngươi ngồi được ở đó, là vì đại cục hai nước năm xưa, không phải vì bất cứ tình nghĩa nào giữa ngươi và trẫm. Chuyện của Đông cung, của Thái t.ử phi, không đến lượt ngươi lên tiếng phán xét, càng không đến lượt ngươi mượn cớ để hạch sách phủ Quốc Công."
Mỗi câu nói vang lên, như một nhát b.úa giáng thẳng vào lòng tự tôn của Quý phi, khiến nàng ta không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh giả tạo ban đầu, khóe mắt đỏ hoe, thân thể run lẩy bẩy quỳ trên nền gạch lạnh. Suốt từ đầu đến cuối, Hoàng hậu vẫn ngồi yên tại chỗ, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, tay khẽ xoay chén trà trong tay, ánh mắt bình thản như đang xem một vở kịch đã biết trước kết cục.
"Người đâu. Đưa Quý phi về tẩm cung, giam lỏng tại chỗ, không có chỉ ý của trẫm, không ai được phép ra vào." Hoàng thượng phất tay, giọng đã trở lại vẻ uy nghiêm thường ngày.
"Bệ hạ!" Quý phi kinh hãi ngẩng đầu, nhưng chưa kịp nói thêm gì, đã có hai cung nữ bước tới, không chút nương tay lôi nàng ta đứng dậy, kéo ra khỏi điện.
Tiếng bước chân dần khuất xa, Càn Thanh điện trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Hoàng thượng thở dài một hơi, quay sang nhìn Hoàng hậu, trong ánh mắt thoáng qua một tia mệt mỏi.
"Để hoàng hậu phải chứng kiến cảnh này, là trẫm thất lễ."
Hoàng hậu chỉ khẽ mỉm cười, đặt chén trà xuống, giọng điệu ôn hòa như chưa hề có chuyện gì vừa xảy ra: "Bệ hạ đa lo rồi. Chuyện Đông cung, chuyện Thái t.ử, thần thiếp tin bệ hạ tự có cách xử lý thỏa đáng."
Bà không nhắc thêm một lời nào về Quý phi, cũng không tỏ ra đắc ý hay xót thương, chỉ lặng lẽ quan sát mọi chuyện diễn ra, trong lòng đã sớm có những tính toán riêng của một bậc mẫu nghi thiên hạ.
Bỗng có một cung nữ bên cạnh Hoàng hậu chạy vào, gấp gáp bẩm báo: "Nương nương, lính gác cổng thành nói vừa mới nhìn thấy Hạ Ca cô nương bên cạnh Thái t.ử phi đã cướp ngựa, vừa mới xuất cung rồi."
“Hạ Ca đó là người trung thành, mặc kệ nó.”
Doanh trại quân đội đóng ngay sát biên ải, cách rừng Hắc Vụ chẳng bao xa. Chiêu Kính Đình đứng giữa trướng lớn, mái tóc đã lấm tấm điểm bạc, nhưng dáng vẻ vẫn cứng cỏi uy nghiêm không kém năm nào. Trước mặt ông là tấm bản đồ trải rộng trên án gỗ, xung quanh là hơn chục viên tướng lĩnh đang đứng nghiêm chỉnh chờ lệnh.
"Đội thứ nhất, theo hướng Đông Bắc, dọc theo con suối cạn mà tiến vào. Đội thứ hai, vòng qua sườn núi phía Tây, tránh khu đầm lầy giữa rừng. Đội thứ ba..."
Ông vừa nói vừa dùng đầu ngón tay gõ lên từng vị trí trên bản đồ, giọng điệu dứt khoát, không chút do dự, dù trong lòng ông, sự lo lắng cho con rể, cũng là vị Thái t.ử của Đại Ninh, chưa từng vơi bớt một khắc nào suốt mấy ngày qua. Ông nhiều lần muốn đích thân đi vào đó để tìm, nhưng đại quân không thể không có người dẫn dắt. Lỡ như ông cũng gặp chuyện trong đó, đại quân biết phải làm sao?
Đúng lúc ấy, một tiếng vỗ cánh vang lên ngoài cửa trướng, một con bồ câu đưa thư đáp xuống giá gỗ đặt sẵn bên ngoài. Binh sĩ trực canh vội vàng tháo ống thư buộc nơi chân chim, chạy vào dâng lên. Chiêu Kính Đình nhận lấy, mở ống thư, chỉ vài dòng chữ vắn tắt nhưng đủ khiến sắc mặt ông biến đổi ngay tức khắc:
[Thái t.ử phi đã rời kinh, cùng Tô Duệ, hướng thẳng rừng Hắc Vụ.]
"Không thể nào..." Ông thốt lên, tay siết c.h.ặ.t tờ giấy đến nhàu nát, trong lòng dâng lên một cơn kinh hãi khó tả. Nữ nhi của ông, từ nhỏ đã gan dạ hơn người, nhưng đây là rừng Hắc Vụ, chốn "có vào mà không có ra", không phải trò đùa.
"Chuẩn bị ngựa!"