Ông quát lớn, không kịp giải thích thêm cho đám tướng lĩnh đang ngơ ngác, sải bước ra khỏi trướng, phi thân lên ngựa, giục cương lao thẳng về phía bìa rừng, tốc độ nhanh đến mức cả đoàn tùy tùng phía sau phải vất vả mới theo kịp.
Đến bìa rừng Hắc Vụ, sương mù đã bắt đầu giăng kín, không khí lành lạnh đến rợn người. Chiêu Kính Đình ghìm cương, phóng mắt nhìn quanh, chỉ thấy một bóng người đang đứng lặng lẽ cạnh hai con tuấn mã, buộc dây cương vào một gốc cây già.
"Tô Duệ!" Ông quát lớn, phi ngựa đến gần, xuống ngựa nhanh như chớp, nắm c.h.ặ.t lấy vai Tô Duệ, giọng điệu gấp gáp lẫn phẫn nộ. "Tri Vy đâu? Con bé đâu rồi? Sao ngươi lại để nó một mình đi vào trong đó?!"
Tô Duệ quỳ sụp xuống trước mặt ông, cúi đầu, giọng đầy áy náy nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần có: "Bẩm Quốc Công, thuộc hạ... thuộc hạ bất lực, không cản được Thái t.ử phi. Thái t.ử phi nhất quyết muốn một mình vào rừng tìm điện hạ. Người nói, nếu đi đông người, mục tiêu quá lớn, dễ kinh động thú dữ hoặc tàn quân còn ẩn nấp trong rừng, chỉ khiến thêm người vô tội phải bỏ mạng một cách vô ích."
"Vậy còn ngươi? Sao ngươi lại đứng đây, không đi theo bảo vệ nó?" Chiêu Kính Đình gằn giọng, tay siết c.h.ặ.t lấy vai Tô Duệ mạnh hơn, ánh mắt như muốn thiêu đốt.
"Thuộc hạ đã xin đi theo, nhưng Thái t.ử phi không đồng ý," Tô Duệ nghẹn lại một chút, rồi vẫn thuật lại nguyên vẹn lời của Chiêu Tri Vy. "Người nói, mọi việc trong rừng, khi nào thấy hỏa tiễn hiệu do chính tay người b.ắ.n lên, mới được phép có người tiến vào. Trước đó, ai cũng không được theo sau, kể cả thuộc hạ."
Chiêu Kính Đình nghe vậy, cả người khựng lại, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến trắng bệch, hàm răng nghiến c.h.ặ.t không nói nên lời trong giây lát. "Con bé này... Từ nhỏ đã bướng bỉnh, nói một là một, không ai cản được."
Ông ngẩng đầu nhìn về phía cánh rừng đen kịt trước mặt, sương mù dày đặc như một bức tường vô hình ngăn cách, không thể nhìn thấy được bất cứ điều gì phía sau đó. Trong lòng người phụ thân già dặn trận mạc ấy, lần đầu tiên sau bao năm chinh chiến, lại dâng lên một nỗi bất lực đến cùng cực.
"Quốc Công," Tô Duệ khẽ lên tiếng, giọng trầm xuống. "Thái t.ử phi dặn, trong lúc chờ đợi, xin Quốc Công cho người dàn quân vòng quanh bìa rừng, phong tỏa mọi lối ra, đề phòng tàn quân Lương quốc lợi dụng hỗn loạn mà trốn thoát hoặc gây hại thêm. Người nói... người tin tưởng giao việc bên ngoài cho Quốc Công."
Chiêu Tri Vy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố nén xuống cơn sóng gió đang cuộn trào trong lòng. Khi mở mắt ra, ánh nhìn ông đã trở lại vẻ điềm tĩnh, sắc bén của một vị tướng quân dày dạn.
"Được. Ta sẽ làm theo ý nó." Ông quay sang ra lệnh cho đám tùy tùng phía sau. "Dàn quân bao vây toàn bộ chu vi rừng Hắc Vụ, không để lọt một tên tàn quân nào ra ngoài. Cắt cử người túc trực ngày đêm, mắt không rời khỏi bầu trời phía trên tán rừng, hễ thấy hỏa tiễn hiệu, lập tức báo cho ta."
"Tuân lệnh!" Đám tùy tùng vội vã tản ra thi hành mệnh lệnh.
Chiêu Tri Vy bước vào rừng Hắc Vụ đã được hai ngày. Bộ kỵ trang gọn gàng ngày nào giờ đã lấm lem bùn đất, rách toạc vài chỗ vì vướng gai góc. Mái tóc xổ tung quá nửa, đôi giày da sờn rách, ướt sũng, đôi tay chi chít vết xước. Nhưng dù thân xác có tiều tụy đến đâu, ánh mắt nàng vẫn không hề tắt đi thứ ánh sáng kiên định.
Nàng học cách quan sát tỉ mỉ, đ.á.n.h dấu thân cây bằng con d.a.o nhỏ giắt bên hông, chú ý hướng rêu mọc để ước chừng phương vị. Bụng đói, chân mỏi, nhưng nàng không dám dừng lại. Mỗi khi kiệt sức, hình ảnh Tư Mã Huyền Du gầy gò, lấm lem m.á.u và bùn đất lại hiện lên, thôi thúc nàng bước tiếp.
Giữa một bụi cây rậm rạp, Tư Mã Huyền Du đang tựa lưng vào gốc cây, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Đột nhiên, tai hắn động, nghe thấy tiếng bước chân khẽ từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng lá khô xào xạc. Bản năng sinh tồn khiến hắn lập tức cảnh giác.
Tư Mã Huyền Du nghiến răng, cố nén tiếng thở dốc, thu mình nép sát vào sau gốc cây lớn, ẩn mình trong bóng tối. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, đều đặn và thận trọng.
Cách đó không xa, Chiêu Tri Vy cũng khựng bước. Lắng nghe kỹ âm thanh, nàng lập tức đứng khựng lại, rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc lẹm quét khắp một vòng bụi rậm phía trước.
"Ai đó?" Nàng cất tiếng, giọng trầm thấp nhưng đanh thép.
Không có tiếng đáp lại. Chiêu Tri Vy từ từ tiến lên, từng bước một, thanh kiếm thủ sẵn trên tay. Đến khi còn cách chừng năm bước chân, nàng cất giọng cảnh cáo lần nữa: "Ta biết ngươi đang ở đó. Bước ra, nếu không ta sẽ coi ngươi là kẻ địch."
Phía sau bụi rậm, Tư Mã Huyền Du nghe rõ giọng nói ấy, cả người bỗng khựng lại.
Là giọng của Chiêu Tri Vy.
Không lẫn vào đâu được. Đôi tai hắn không thể nghe nhầm, nhưng lý trí lại từ chối tin tưởng. Hắn tự nhủ đây chỉ là ảo giác do cơ thể suy kiệt, đói khát sinh ra. Làm sao Vy Vy có thể xuất hiện ở chốn hoang vu hiểm trở cách kinh thành vạn dặm thế này?
Mấy ngày qua, hắn đã nghe không biết bao nhiêu lần tiếng nàng gọi tên mình trong cơn mê man. Hắn nghiến răng, cố ép bản thân không d.a.o động, dịch chuyển người lùi sâu vào bóng tối. Nhưng động tác ấy lại vô tình khiến một cành khô gãy rắc.
Tiếng động vang lên. Chiêu Tri Vy lập tức phản ứng, một bước xông thẳng tới trước, thanh kiếm vung lên gạt tan lớp cành lá che khuất, ánh mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào phía trong.
Trong bóng tối nhập nhoạng của buổi hoàng hôn sắp tàn, một bóng người gầy gò, quần áo rách nát, đầy bùn đất và những vệt m.á.u khô, đang co ro dựa vào gốc cây, ngước mắt nhìn nàng.
Cả hai cùng sững sờ trong một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở.
Chiêu Tri Vy đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, thanh kiếm trong tay bất giác run lên, ánh mắt mở to không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Gương mặt kia gầy rộc đi trông thấy, râu tóc bờm xờm, nhưng đôi mắt ấy, đường nét ấy, nàng tuyệt đối không thể nhầm lẫn.
"...Huyền Du?"
Giọng nàng run rẩy thốt lên, gần như không thành tiếng, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
Tư Mã Huyền Du ngồi đó, nhìn khuôn mặt trước mắt qua đôi mắt đã mờ đi vì kiệt sức, vẫn còn ngờ vực đây chỉ là một ảo giác chân thực. Tay hắn run rẩy đưa lên, muốn chạm vào nàng để xác nhận, giọng khàn đặc, đứt quãng:
"...Nếu đây cũng chỉ là ảo giác, dù ta có nhắm mắt buông xuôi… cũng mãn nguyện."