"Là thiếp, là thiếp thật đây, Huyền Du!"

Nàng nghẹn ngào, giọng vỡ ra thành tiếng nấc, nước mắt rơi lã chã xuống gương mặt hắn.

"Chàng nhìn thiếp đi, thiếp không phải ảo giác, thiếp đến tìm chàng thật rồi!"

Tư Mã Huyền Du cảm nhận rõ hơi ấm từ đôi tay đang áp lên má mình, cảm nhận rõ những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, khác hẳn với những ảo ảnh mờ nhạt, câm lặng vẫn thường xuất hiện trong cơn mê sảng suốt mấy ngày qua.

Đôi mắt hắn dần đỏ hoe, môi khẽ run, nhưng chưa kịp nói thêm được lời nào, cơ thể vốn đã kiệt quệ đến cùng cực bỗng mất hết sức lực, mí mắt nặng trĩu sụp xuống, cả người ngã nghiêng sang một bên, bất tỉnh ngay tại chỗ.

"Huyền Du!"

Chiêu Tri Vy hoảng hốt đỡ lấy hắn, tim đập thình thịch, nhưng khi áp tai vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nghe thấy nhịp tim tuy yếu ớt nhưng vẫn còn đập đều, nàng mới thở phào một hơi, cố trấn tĩnh lại bản thân.

Nàng nhớ ngay đến lời mình đã dặn Tô Duệ, tìm được người, việc đầu tiên phải làm là b.ắ.n hỏa tiễn hiệu, để quân cứu viện bên ngoài biết đường mà tiến vào.

Nàng vội vàng lục trong túi vải bên hông, lấy ra một ống hỏa tiễn nhỏ gọn vẫn luôn mang theo suốt hành trình, tay run run châm lửa bằng viên đá lửa, chĩa ống lên khoảng trời hẹp lộ ra giữa những tán lá.

"Bụp!"

Một vệt sáng đỏ rực vọt lên cao, xuyên qua khe hở của tán rừng, bùng nổ thành một quầng lửa nhỏ giữa bầu trời đêm tối đen, dù chỉ tồn tại trong chốc lát nhưng đủ sáng để nhìn thấy từ rất xa.

Chiêu Tri Vy thở phào, trong lòng vừa mừng vừa thấp thỏm, biết rằng chẳng bao lâu nữa, phụ thân nàng cùng đại quân sẽ tìm đường tiến vào.

Nàng quay sang định kiểm tra vết thương cho Tư Mã Huyền Du, nhưng chưa kịp làm gì thêm, từ phía xa đã vọng lại tiếng quát tháo hỗn loạn, xen lẫn tiếng bước chân rầm rập đang lao nhanh về phía ánh lửa vừa lóe lên.

Không chỉ có quân cứu viện của Đại Ninh nhìn thấy được hỏa tiễn ấy, cả đám tàn quân Lương quốc còn lẩn trốn đâu đó gần khu vực này cũng đã bắt gặp thứ ánh sáng lạ lùng giữa đêm tối, và chúng đang lần theo hướng đó mà kéo tới, hy vọng tìm được thứ gì đó có giá trị, hoặc đơn giản là một con mồi dễ bắt nạt.

Sắc mặt Chiêu Tri Vy lập tức biến đổi, không còn thời gian để chần chừ.

Nàng nhanh tay vơ lấy một lớp lá cây rậm rạp quanh đó, phủ kín lên Huyền Du đang bất tỉnh, che giấu hắn sau một bụi cây thấp, thì thầm khe khẽ dù biết hắn không thể nghe thấy.

"Chàng chờ thiếp một chút, thiếp sẽ quay lại ngay."

Nói xong, nàng đứng thẳng dậy, tay siết c.h.ặ.t thanh trường kiếm, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, một mình đối diện với đám người đang xông tới.

"Ở đây có một con nhỏ! Bắt sống, có thể đổi được lương thực!"

Một tên trong đám hô lên, cả bọn liền ùa tới vây quanh nàng.

Chiêu Tri Vy không nói một lời, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo chưa từng có.

Đây không còn là trận chiến nàng có thể tính toán thong thả như lần trước ở đèo hẹp. Phía sau lưng nàng là Tư Mã Huyền Du, người mà nàng đã đi tìm suốt hai ngày hai đêm, người mà nàng tuyệt đối không thể để mất thêm một lần nữa.

Thanh kiếm trong tay vung lên, ánh thép loang loáng dưới bóng tối nhập nhoạng, từng đường kiếm dứt khoát, không chút nương tay.

Nàng xoay người né tránh, phản công, mỗi nhát c.h.é.m đều nhắm thẳng vào yếu điểm, gọn gàng chính xác, không để bất kỳ ai trong đám tàn quân có cơ hội áp sát đến gần nơi Tư Mã Huyền Du đang nằm.

Trận chiến kết thúc chỉ trong chớp mắt, tiếng rên rỉ và tiếng ngã rạp xuống đất của những tên tàn quân cuối cùng cũng lặng đi.

Chiêu Tri Vy đứng thở dốc giữa đám xác nằm la liệt, tay cầm kiếm run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức tột cùng.

Nàng không cho phép mình dừng lại nghỉ ngơi, dù chỉ một nhịp thở, ngay lập tức quay về phía bụi cây, vội vàng gạt lớp lá phủ trên người Huyền Du sang một bên.

Nhìn thấy gương mặt xanh xao, đôi môi khô nứt tái nhợt của hắn vẫn bất động y như lúc nàng rời đi, tim nàng như bị ai đó bóp nghẹt.

Nàng vội quỳ sụp xuống bên cạnh, hai tay run rẩy đặt lên n.g.ự.c hắn, áp sát tai vào l.ồ.ng n.g.ự.c để nghe ngóng.

Nhịp tim vẫn còn đó, nhưng yếu hơn lúc nãy rất nhiều.

"Không được, không được như vậy..."

Nàng lẩm bẩm, giọng đã run lên vì hoảng loạn, hai tay lóng ngóng lục tìm khắp người mình, cố nhớ xem còn sót lại thứ gì có thể giúp được hắn.

Bình nước nhỏ đeo bên hông, nàng tháo ra, lắc lắc, chỉ nghe tiếng nước óc ách ít ỏi bên trong.

Nàng mở nắp, tay run đến mức phải giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay còn lại để khỏi làm đổ mất chút nước quý giá cuối cùng ấy.

"Chàng há miệng ra được không..."

Nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào, một tay nâng nhẹ đầu hắn lên, tay kia nghiêng bình nước, cẩn thận đổ từng giọt nhỏ vào khóe miệng khô nứt của hắn.

Giọt đầu tiên, nàng thấy cổ họng hắn khẽ động, có phản xạ nuốt xuống.

Nàng thở phào một cái, nhưng ngay sau đó lại thấy lòng mình thắt lại còn hơn trước. Nếu phản xạ ấy cũng không còn, nàng không dám nghĩ tiếp mình sẽ phải làm gì.

"Còn nữa, chàng ráng nuốt thêm chút nữa nhé..."

Nàng tiếp tục, động tác chậm rãi, tỉ mỉ đến từng giọt một, mắt không rời khỏi cổ họng hắn, dõi theo từng cái nuốt yếu ớt như thể đó là thước đo duy nhất cho việc hắn còn sống hay không.

Đến khi bình nước cạn sạch, chỉ còn vài giọt cuối cùng lăn xuống cằm hắn, Chiêu Tri Vy nhìn cái bình rỗng không trong tay, một nỗi bất lực dâng lên nghẹn ngào.

Nàng không biết còn bao xa nữa mới ra khỏi khu rừng này, không biết bao lâu nữa mới tìm được nguồn nước sạch tiếp theo, nhưng nhìn hắn nuốt được từng giọt ấy, nàng lại thấy có chút gì đó như một tia hy vọng mong manh vừa được nhen lên.

Nàng đặt bình nước rỗng sang một bên, tay run rẩy lục tìm trong túi vải, chỉ còn sót lại một nắm lương khô đã vụn vỡ, ẩm mốc một phần vì mấy ngày dầm mưa dọc đường.

Nàng nhìn nắm lương khô ít ỏi ấy, trong lòng thầm tính toán. Phần này vốn cũng là khẩu phần cuối cùng của chính nàng, nhưng không một chút do dự, nàng bẻ nhỏ từng miếng, nhai sơ qua cho mềm rồi mới cẩn thận đưa đến bên môi hắn, cố dỗ cho hắn nuốt xuống.

"Ăn một chút thôi cũng được, chàng ráng lên..."

Giọng nàng đã lạc hẳn đi, nước mắt lăn dài không ngừng rơi xuống, có giọt rơi cả xuống khóe môi hắn hòa lẫn với vụn lương khô.

"Thiếp không cần chàng phải khỏe ngay, chỉ cần chàng đừng bỏ thiếp lại một mình lúc này thôi, được không..."

Nàng cứ lặp đi lặp lại động tác ấy, kiên nhẫn đến mức quên cả cơn đói đang cồn cào trong chính bụng mình, quên cả đôi tay đang run lên vì kiệt sức, chỉ chăm chăm nhìn vào từng cử động nhỏ nhất nơi cổ họng hắn, từng hơi thở khẽ khàng phả ra từ đôi môi khô nứt ấy.

Có những khoảnh khắc, khi hắn im lìm quá lâu không phản ứng, nàng lại hoảng hốt áp tai xuống n.g.ự.c hắn một lần nữa, chỉ để chắc chắn nhịp tim vẫn còn đó, rồi mới run rẩy thở phào, tiếp tục công việc dang dở.

"Tư Mã Huyền Du."

Nàng gọi tên hắn, giọng nói vừa như van nài vừa như ra lệnh, giữa không gian rừng đêm tĩnh mịch chỉ có tiếng côn trùng rả rích đáp lại.

"Chàng nghe thiếp nói không? Chàng không được phép bỏ cuộc lúc này. Thiếp đã bỏ lại tất cả để đến được đây, chàng không được để mọi cố gắng của thiếp trở thành vô nghĩa, nghe chưa..."

Mãi đến khi thấy hắn nuốt trọn miếng lương khô cuối cùng, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn phập phồng đều đặn hơn đôi chút so với lúc mới tìm thấy, Chiêu Tri Vy mới dám để bản thân thở ra một hơi thật dài, cả người như vừa trải qua một trận chiến còn cam go hơn cả trận vừa rồi với đám tàn quân.

Nàng ngồi lặng bên cạnh hắn một lúc lâu, tay vẫn không rời khỏi cổ tay hắn, ngón tay đặt lên mạch đập, cứ vài khắc lại khẽ siết nhẹ, như một thói quen vô thức để tự trấn an chính mình rằng, hắn vẫn còn ở đây, vẫn còn thở, vẫn còn một cơ hội để cùng nàng bước ra khỏi khu rừng c.h.ế.t ch.óc này.

Nàng ngồi đó, mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng tối xung quanh, tai căng ra lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, tay vẫn không rời khỏi chuôi kiếm đặt sẵn trên đùi.

Nhưng cơ thể đã kiệt sức đến giới hạn cuối cùng sau hai ngày hai đêm không ngủ trọn giấc, ý thức cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, đến một lúc nào đó, không hay biết, nàng đã thiếp đi lúc nào không rõ.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Tư Mã Huyền Du lờ mờ tỉnh lại.

Hắn cảm nhận cơ thể mình đã khá hơn đôi chút, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều so với lúc trước.

Hắn khẽ xoay đầu sang bên cạnh, thấy Chiêu Tri Vy đang gục đầu xuống, đã thiếp đi từ lúc nào, gương mặt lấm lem bùn đất vẫn còn hằn vệt nước mắt khô lại.

Nhìn nàng như vậy, Tư Mã Huyền Du biết, đây tuyệt đối không phải một ảo giác nào nữa.

Ảo giác trong đầu hắn suốt mấy ngày qua chưa từng chân thực đến mức có thể khiến hắn cảm nhận được cả hơi thở nhè nhẹ, cả những vết xước, vết bùn lấm lem trên gương mặt nàng.

Là nàng thật. Chiêu Tri Vy của hắn, đã thật sự đến đây.

Một cảm xúc mãnh liệt dâng lên nghẹn cả cổ họng, Tư Mã Huyền Du không kìm được nữa, dùng chút sức lực còn lại, vươn tay ôm chầm lấy nàng vào lòng, siết c.h.ặ.t như sợ chỉ cần lơi tay một chút, nàng sẽ biến mất khỏi vòng tay hắn.

Chiêu Tri Vy giật mình bừng tỉnh, theo phản xạ suýt vung tay chống trả, nhưng ngay khi nhận ra hơi thở quen thuộc phả bên tai, nhận ra vòng tay đang siết c.h.ặ.t lấy mình, nàng lập tức ngừng lại, ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt Tư Mã Huyền Du đang mở, dù còn mệt mỏi nhưng đã tỉnh táo hoàn toàn.

"Chàng tỉnh rồi..."

Nàng thều thào, nhưng câu nói chưa dứt, nước mắt đã lại trào ra không ngăn được, và lần này, thay vì chỉ có nhẹ nhõm, trong lòng nàng còn dâng lên một cơn ấm ức bị dồn nén bấy lâu.

"Tư Mã Huyền Du, chàng gan lớn thật đấy!"

Nàng nghẹn ngào, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c hắn, giọng vừa khóc vừa trách.

"Chàng lén lập thư hòa ly, giấu nhẹm thiếp, coi thiếp ra gì? Chàng nghĩ nếu chàng có mệnh hệ gì, thiếp có thể vui vẻ sống tiếp một mình sao? Chàng có biết thiếp đã đọc bức thư ấy trong tâm trạng thế nào không, chàng có biết không..."

Chương 26 - Nhất Mộng Kinh Niên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia