Ba vị thái y từ kinh thành cũng xắn tay áo phụ giúp, người xay d.ư.ợ.c liệu, người sắc t.h.u.ố.c, người liên tục ghi chép phản ứng của Chiêu Tri Vy để điều chỉnh liều lượng, cả căn lều tất bật suốt từ trưa đến chiều tối vẫn chưa ngơi tay.

Tư Mã Huyền Du ngồi bên giường, siết c.h.ặ.t t.a.y Chiêu Tri Vy, cả người cứng đờ, nhưng ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang đau đớn vật vã của nàng.

Ngày rồi lại đến đêm, sương lạnh phủ dày lên khoảng sân trước lều canh, chỉ có vài ngọn đuốc cháy leo lét hắt bóng người lên nền đất ẩm.

Tư Mã Huyền Du bước ra khỏi lều, cánh cửa vải khép lại sau lưng hắn cắt đứt tiếng rên khe khẽ trong cơn mê sảng của nàng.

Chiêu Tri Vy đã hạ sốt, nhưng mạch tượng vẫn còn rất yếu, nàng vẫn chưa tỉnh lại.

Lâm Phong vội vã bước đến, cúi đầu bẩm báo, giọng gấp gáp.

"Điện hạ, tên thích khách... hắn chịu không nổi t.r.a t.ấ.n, đã chịu khai. Tô Duệ đang canh giữ hắn, mời điện hạ đến ngay."

Tư Mã Huyền Du dừng bước.

Có một khoảng lặng ngắn ngủi, đủ để hắn hít vào một hơi thật sâu, cố nén lại thứ cảm xúc đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Không phải mừng rỡ, mà là một nỗi phẫn nộ âm ỉ đã bị dồn nén suốt từ lúc nhìn thấy m.á.u thấm ướt vạt áo Chiêu Tri Vy đến giờ, chỉ chực chờ có chỗ để bung ra.

"Dẫn đường."

Giọng hắn khàn đi vì mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài.

Lâm Phong không dám chậm trễ, quay người dẫn hắn xuyên qua mấy dãy lều tối, đến một góc khuất cuối doanh trại, nơi có hai binh sĩ canh gác nghiêm ngặt trước một căn lều nhỏ dựng tạm.

Bước vào trong, mùi m.á.u tanh và mùi t.h.u.ố.c t.r.a t.ấ.n xộc thẳng vào mũi.

Tô Duệ đứng đó, tay còn cầm một chiếc roi da dính m.á.u, thấy Tư Mã Huyền Du bước vào, vội cúi đầu.

"Điện hạ."

Tên thích khách bị trói c.h.ặ.t trên một chiếc ghế gỗ, thân thể rũ xuống, mặt mày bầm dập, m.á.u rỉ ra từ khóe miệng, nhưng khi nghe tiếng bước chân, hắn vẫn cố ngẩng đầu lên nhìn.

Tư Mã Huyền Du nhìn xuống người đó, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Kẻ trước mặt chỉ là một tên tay sai vô danh, nhưng chính đôi tay này đã giương cung, chính mũi tên từ đôi tay này đã khiến Chiêu Tri Vy ngã gục trong vũng m.á.u.

Có một khắc, hắn muốn tự tay kết liễu kẻ này ngay tại chỗ, ngón tay xiết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm gì.

Chiêu Tri Vy vẫn còn nằm trong lều kia, mạng sống mong manh như sợi chỉ, hắn không có tư cách để buông mình theo cơn giận, càng không có thời gian để phí phạm vào một kẻ vô danh tiểu tốt. Điều hắn cần, là sự thật.

"Hắn khai gì rồi?"

Hắn hỏi Tô Duệ, giọng trầm xuống, không nhìn thẳng vào tên thích khách.

"Thuộc hạ đang định đợi điện hạ đến rồi hỏi lại lần nữa cho chắc."

Tô Duệ đáp, rồi quay sang quát tên kia.

"Nói lại một lần nữa, đầy đủ, không được thiếu một chữ."

Tên thích khách run rẩy, ho khan ra một ngụm m.á.u, giọng đứt quãng.

"Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là kẻ làm thuê, nhận tiền làm việc, không dám giấu diếm nửa lời nữa."

"Ai sai ngươi."

Tư Mã Huyền Du hỏi, từng chữ nặng như đá rơi xuống nền đất lạnh.

Có một khoảng lặng ngắn, đủ để tim Tư Mã Huyền Du đập một nhịp nặng nề, nặng đến mức hắn cảm giác như có thể nghe rõ tiếng m.á.u chảy trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Hắn đã đoán được phần nào, từ lúc nghe tin về loại độc chỉ có ở Lương quốc, nhưng vẫn mong, dù chỉ một tia hy vọng mong manh, rằng phỏng đoán đó là sai.

"Là người của cung Vĩnh Thọ."

Mấy chữ ấy vang lên, nhẹ bẫng như một hơi thở, nhưng lại giáng xuống Tư Mã Huyền Du như một tiếng sét giữa đêm đông.

"Tiểu nhân được một nội thị dẫn vào gặp riêng, người đó che mặt, nhưng tiểu nhân nhìn thấy lệnh bài trên thắt lưng của kẻ đó, là người của cung Vĩnh Thọ. Người đó đưa bạc và mũi tên tẩm độc, dặn tiểu nhân..."

Hắn ngập ngừng, ánh mắt liếc nhanh về phía Tư Mã Huyền Du rồi lại cúi xuống.

"...dặn tiểu nhân nhắm thẳng vào điện hạ mà b.ắ.n. Tiểu nhân chỉ biết đến vậy, tuyệt không dám giấu điều gì."

Khoảng lều chìm trong im lặng đến ngột ngạt.

Tô Duệ và Lâm Phong đứng hai bên, không dám thở mạnh, chỉ len lén liếc nhìn sắc mặt Tư Mã Huyền Du.

Hắn đứng sững lại. Trong đầu hắn, mọi thứ như ngưng đọng trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

Là hắn. Mũi tên đó, từ đầu đến cuối, chưa từng nhắm vào nàng. Vậy mà nàng đã lao ra, không một chút do dự, hứng trọn thứ chỉ đáng lẽ thuộc về hắn.

Có một cơn đau nhói lên ở l.ồ.ng n.g.ự.c, còn dữ dội hơn cả lúc nhìn thấy m.á.u thấm ướt vạt áo nàng.

Nàng vốn không cần phải có mặt ở đó.

Nàng tự ý xuất cung, một mình tìm đến tận nơi này để tìm hắn, đáng lẽ đã có thể bình an vô sự, ấy vậy mà cuối cùng lại trở thành người hứng chịu thay cho hắn một mũi tên độc đáng ra không thuộc về mình.

Nếu như lúc đó nàng chậm hơn dù chỉ một khắc, hoặc nếu như hắn không đứng đó... người nằm mê man trong lều kia đáng lẽ phải là hắn, không phải nàng.

"Vì ta."

Hắn khẽ lặp lại, giọng gần như không thành tiếng, mang theo một nỗi đau không cách nào diễn tả được.

"Nàng chắn thay ta..."

Tô Duệ đứng gần đó, nghe được, không dám nói gì, chỉ cúi thấp đầu hơn.

Lâm Phong đứng phía sau, mắt cũng đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, im lặng.

Một lúc lâu sau, Tư Mã Huyền Du mới ngẩng đầu lên, ánh mắt đã trở lại vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng Tô Duệ đứng gần nhất vẫn có thể nhận ra, trong đáy mắt ấy, có một tia gì đó vừa vỡ vụn.

"Cung Vĩnh Thọ..."

Hắn khẽ lặp lại bốn chữ đó, giọng mang theo một nỗi mệt mỏi sâu đến tận xương tủy, xen lẫn một sự căm phẫn đang bị kìm nén đến cùng cực.

"Giam kỹ, canh gác cẩn thận, không cho ai tiếp xúc, kể cả người trong quân doanh. Mau cho bồ câu đưa thư, đem chuyện này báo lại toàn bộ cho phụ hoàng, nói với người phong tỏa cung Vĩnh Thọ, bắt giam Quý phi và Mộc Tĩnh Dao. Đợi ta hồi cung sẽ làm rõ chuyện này với phụ hoàng."

Hắn ra lệnh, giọng đã khôi phục vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ.

"Ngày nào ta chưa đích thân xử lý xong chuyện này, ngày đó không ai được đụng vào hắn nửa phân."

"Tuân lệnh."

Tô Duệ và Lâm Phong cùng cúi đầu đáp, nhưng trong lòng thầm lo lắng nhìn theo bóng lưng hắn.

Tư Mã Huyền Du quay người bước ra khỏi căn lều, không nói thêm một lời.

Bóng hắn đổ dài trong ánh đuốc leo lét, dáng vẻ vẫn thẳng tắp như thường ngày, nhưng bước chân lại nặng nề đến lạ, mỗi bước đi như phải gồng hết sức lực mới có thể nhấc lên nổi.

Hắn không quay lại lều của Chiêu Tri Vy ngay, mà dừng chân giữa khoảng sân tối, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao.

Gió núi lạnh buốt thổi qua, cuốn theo vạt áo hắn phần phật, nhưng không đủ để xua tan cái lạnh đang len lỏi từ tận đáy lòng.

Bao nhiêu năm nay, hắn luôn tự nhủ mình có thể bảo vệ được những người quan trọng nhất, chỉ cần đủ mạnh mẽ, đủ tỉnh táo.

Vậy mà giờ đây, đứng giữa đêm tối này, hắn mới nhận ra, kẻ thù nguy hiểm nhất không phải ở nơi xa xôi, mà có thể đã ở ngay bên cạnh phụ hoàng hắn bấy lâu nay.

Đi ngang qua khu lều binh sĩ, hắn tình cờ nghe được tiếng hai người lính canh đang trò chuyện khe khẽ với nhau.

"Nghe nói trên núi phía sau kia có một ngôi cổ tự, linh nghiệm lắm, dân quanh vùng đồn rằng cầu gì được nấy."

Một người thở dài.

"Giá mà có thể lên đó một chuyến, cầu cho Thái t.ử phi tai qua nạn khỏi."

"Ta cũng nghĩ vậy, chỉ tiếc thân phận nhỏ mọn, không rời doanh trại được." Người kia đáp, giọng đầy tiếc nuối.

Tư Mã Huyền Du đứng lặng nghe, trong lòng bỗng dưng dấy lên một tia hy vọng mong manh.

Hắn quay người, không nói với ai, lặng lẽ bước về lều của Chiêu Tri Vy.

Đến bên giường, hắn quỳ xuống, nắm c.h.ặ.t bàn tay nóng hổi vì sốt của nàng, cúi đầu, ghé sát tai nàng, giọng khản đặc.

"Nàng chờ ta. Ta sẽ mau về."

Rồi hắn quay sang Hạ Ca đang quỳ bên cạnh, ánh mắt nghiêm nghị.

"Ta có việc phải đi. Ngươi ở lại, chăm sóc Thái t.ử phi thật tốt, một khắc cũng không được rời mắt. Nếu có bất cứ chuyện gì, lập tức sai người đi tìm ta."

"Nô tỳ tuân lệnh, xin điện hạ yên tâm." Hạ Ca vội vàng cúi đầu đáp, nước mắt vẫn còn vương trên mi.

Dặn dò xong, Tư Mã Huyền Du không mang theo tuỳ tùng, cũng không cho ai biết, một mình rời khỏi doanh trại trong đêm tối, chỉ có Lâm Phong lặng lẽ theo sát phía sau không rời nửa bước.

Hắn thay một bộ y phục vải thô giản dị, cũng không mang giày, chân trần bước lên con đường đá gồ ghề dẫn lên ngôi cổ tự trên đỉnh núi.

Cứ đi được ba bước, hắn lại quỳ xuống dập đầu một lần xuống nền đá lạnh buốt, trán chạm đất phát ra tiếng động khô khốc, rồi lại đứng dậy, đi tiếp ba bước, lại quỳ xuống.

Đường núi gập ghềnh, đá sắc cứa vào lòng bàn chân trần đến rướm m.á.u, nhưng hắn không hề chậm lại, cũng không một tiếng rên.

Lâm Phong đi phía sau, mắt đỏ hoe nhưng không dám lên tiếng khuyên can, chỉ lặng lẽ theo sau, lòng đau như cắt.

Có vài người dân đi ngang, thấy dáng người mặc vải thô lấm bụi, chân trần rớm m.á.u, quỳ lạy từng bước một cách thành kính đến khổ hạnh, không khỏi dừng lại nhìn, có người còn rơi nước mắt mà không hiểu vì sao.

Trong khi đó, dưới doanh trại, các thái y vẫn đang dồn hết tâm sức điều chế t.h.u.ố.c giải, tay không ngơi nghỉ suốt đêm, cơn sốt của Chiêu Tri Vy vừa thuyên giảm đã có dấu hiệu tái phát.

Đến khi Tư Mã Huyền Du lên tới cổng chùa, trời đã sẩm tối.

Vị trụ trì già đứng chờ sẵn nơi cửa, nhìn thấy đôi chân đầy m.á.u của hắn, khẽ thở dài, không nói gì, chỉ lặng lẽ đỡ hắn dậy.

Tư Mã Huyền Du quỳ sụp trước tượng Phật, giọng khàn đặc, gần như không thành tiếng.

"Xin Phật tổ từ bi, chỉ cần đổi lấy mạng sống cho nàng, ta nguyện làm gì cũng được."

Chương 30 - Nhất Mộng Kinh Niên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia