Lâm Phong đứng phía sau cũng tiến lên, quỳ xuống bên cạnh lão thái y, bẩm báo.
"Bẩm Bệ hạ, Lâm Phong đã phụng lệnh Điện hạ âm thầm điều tra toàn bộ Ngự thiện phòng, xem trong khoảng thời gian đó có ai từng tiếp xúc với phần thức ăn của Thái t.ử phi. Cuối cùng lần ra một cung nữ phụ trách bưng bê thức ăn. Tra hỏi kỹ càng, ả ta khai nhận đã nhận ngân lượng hậu hĩnh từ một người, đổi lại việc âm thầm rắc một dúm bột trắng vô danh vào phần cơm của Thái t.ử phi mỗi bận nàng dùng bữa, kéo dài suốt một thời gian dài. Người đứng sau chuyện này, chính là Mộc tiểu thư."
Cả sảnh đường lại một lần nữa chìm vào im lặng nặng nề.
Hoàng thượng siết c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt đanh lại.
Tư Mã Huyền Du ánh mắt lạnh thấu xương, quay sang nhìn Mộc Tĩnh Dao.
"Vì sao lại hạ độc Thái t.ử phi của ta?"
Mộc Tĩnh Dao ngẩng phắt đầu lên, không còn dáng vẻ run rẩy khiếp sợ ban nãy, thay vào đó là một cơn uất hận dồn nén bấy lâu bùng lên dữ dội.
"Vì sao ư?"
Cô ta cười, tiếng cười đầy cay nghiệt, nước mắt vẫn chảy nhưng giọng nói không hề yếu đuối.
"Từ nhỏ đến lớn, dù ta có cố gắng đến đâu, học đàn, học cầm kỳ thi hoạ, học cách khiến người khác vừa lòng, thì trong mắt tất cả mọi người, trong cả mắt Điện hạ, vẫn luôn chỉ có mỗi một cái tên Chiêu Tri Vy! Tại sao những thứ ta phải tính trăm phương ngàn kế để có được, nàng ta lại có sẵn tất cả?"
Cô ta siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến rớm m.á.u mà dường như không hề cảm thấy đau.
"Ta được Quý phi nương nương đón vào cung. Khi ấy đã nghe rất nhiều người nhắc đến vị tiểu thư của phủ Vũ An Quốc Công, ai cũng nói nàng và Điện hạ thanh mai trúc mã. Ta nghĩ, chỉ cần mình ở cạnh Điện hạ lâu hơn, kiên nhẫn hơn, Điện hạ nhất định sẽ nhìn thấy ta."
Nàng ta cười đau khổ, nước mắt lăn dài không ngừng.
"Nhưng Điện hạ chưa từng nhìn ta lấy một lần. Thậm chí ta còn không thể bước chân vào khu vực gần Đông Cung, vì Điện hạ đã hạ lệnh, không cho bất cứ nữ t.ử nào đến gần, ngoại trừ Chiêu Tri Vy."
Đôi mắt Mộc Tĩnh Dao đầy oán hận, giọng nói bắt đầu run lên vì cơn cuồng nộ dồn nén.
"Cho nên ta mới lén mua độc, mỗi ngày đều bỏ một ít vào phần thức ăn Ngự thiện phòng đưa đến cho cô ta. Chỉ cần tích độc lâu ngày, cô ta sẽ bệnh mà c.h.ế.t, không một ai nghi ngờ được gì. Đến lúc đó, bên cạnh Điện hạ sẽ không còn ai khác ngoài ta nữa."
Hoàng thượng nhíu mày.
"Ngươi dùng loại độc gì?"
"Là độc mãn tính. Mỗi ngày chỉ một ít, người bình thường dùng lâu ngày sẽ dần suy kiệt, không ai phát hiện, cuối cùng sẽ c.h.ế.t như mắc bệnh nan y mà thôi."
Tư Mã Huyền Du cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạnh lẽo không gợn sóng.
"Nhưng nàng ấy không hề trúng độc."
Mộc Tĩnh Dao cười chua chát.
"Đúng vậy... ta cũng không hiểu. Đến sau này mới biết, Chiêu Tri Vy từ nhỏ luyện võ, thể chất khác người bình thường, chút độc ấy vốn không làm gì được nàng. Nếu không, thần nữ đã chẳng phải tìm cách khác."
Tư Mã Huyền Du nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngươi luôn miệng nói yêu ta. Nhưng thứ ngươi yêu, chỉ là vị trí bên cạnh ta. Còn người ngươi muốn g.i.ế.c, lại chính là người ta đã chọn từ khi còn rất nhỏ."
Mộc Tĩnh Dao sững sờ.
"Ý... ý Điện hạ là gì?"
"Tri Vy là Thái t.ử phi do chính ta chọn, từ rất nhiều năm trước, trước cả khi ngươi bước chân vào hoàng cung, trước cả khi ngươi biết trên đời này có Tư Mã Huyền Du. Ta chưa từng cho bất kỳ ai cơ hội thay thế nàng."
Mộc Tĩnh Dao mở to hai mắt, trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ hy vọng cuối cùng trong lòng cô ta hoàn toàn sụp đổ."
"Nhân tiện…"
Tư Mã Huyền Du nói tiếp, giọng bình thản đến đáng sợ, quay sang phía Hoàng thượng.
"Phụ hoàng, nhi thần còn một chuyện muốn bẩm báo. Năm xưa tại trường mã cầu, Tri Vy bị ngã ngựa giữa thanh thiên bạch nhật, người đứng sau cũng chính là nàng ta."
Mộc Tĩnh Dao giật b.ắ.n người.
"Ngươi... ngươi đã biết từ bao giờ?"
"Từ ngay hôm đó."
Hắn đáp, không chút do dự.
"Ta đã cho người điều tra ngay sau khi nàng ngã xuống, lần theo bóng áo tím thấp thoáng sau hàng cột đá hôm ấy, dò ra được nha hoàn thân cận của ngươi chính là kẻ ra tay theo lệnh ngươi. Ta chỉ chưa từng nói ra, một là vì chưa đủ chứng cứ đối chất trước mặt phụ hoàng, hai là ta muốn đợi đúng thời cơ, để một lần xử lý dứt điểm mọi món nợ ngươi còn thiếu nàng, không để ngươi có cơ hội chối cãi hay lật lọng."
Hóa ra, từ đầu đến cuối, cô ta chưa từng có lấy một cơ hội.
Mộc Tĩnh Dao bật cười, tiếng cười vỡ vụn pha lẫn kinh hoàng và tuyệt vọng.
"Vậy ra... ngay từ đầu, ta đã là một trò cười cho ngươi xem rồi."
"Không sai. Từ ngày ngươi ra tay hại nàng lần đầu tiên, kết cục của ngươi đã định sẵn rồi."
Tư Mã Huyền Du đáp.
Hoàng thượng đứng lặng một lúc lâu, nhìn hai người phụ nữ.
Một người ôm hận thù chôn giấu cả đời không hề nguôi ngoai, một người vì đố kỵ mà lún sâu không đường quay lại, ánh mắt ông trở nên nặng nề, lạnh lẽo đến cùng cực.
"Đủ rồi."
Giọng ông vang lên trong địa lao, khô khốc và dứt khoát chưa từng có.
"Quý phi Mộc thị, cấu kết ngoại bang, mưu hại Thái t.ử, tội không thể dung tha. Mộc Tĩnh Dao, nhiều lần hạ độc mưu sát Thái t.ử phi, tội ác chồng chất, cũng không thể khoan hồng."
Ông ngừng lại một nhịp, từng chữ thốt ra như tiếng chuông đóng lại một cánh cửa vĩnh viễn không thể mở lại.
"Truyền chỉ. Ban c.h.ế.t cho cả hai, ba ngày sau hành hình tại pháp trường, để làm gương cho hậu thế."
Quý phi nghe xong, không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn ngửa mặt lên cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp địa lao ẩm thấp, mang theo sự giải thoát cuối cùng sau bao năm chất chứa hận thù.
"Tốt... tốt lắm. Thế t.ử… thiếp sắp được gặp lại chàng rồi."
Mộc Tĩnh Dao thì đã sụp hẳn xuống nền đá lạnh, không còn sức lực để gào khóc hay biện minh thêm điều gì, chỉ lặng lẽ để mặc ngục tốt tiến đến, áp giải cả hai người rời khỏi Địa Lao, bóng dáng khuất dần trong bóng tối, mang theo tất cả những oán hận, đố kỵ chất chứa cả một đời.
Đông Cung.
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt hẳn tiếng ồn ào ngoài kia.
Tư Mã Huyền Du đứng sững một lúc, không nói gì.
Chiêu Tri Vy đang nằm nghỉ, nghe tiếng cửa liền ngồi dậy.
Tư Mã Huyền Du sải bước tới, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng, siết đến mức nàng suýt không thở nổi.
"Huyền Du...?"
Hắn không đáp, chỉ cúi đầu, gương mặt vùi vào bờ vai nàng, hơi thở gấp gáp phả lên da cổ, cả người run lên như thể đang cố dồn nén một thứ gì đó đã chực trào suốt cả buổi chiều.
Chiêu Tri Vy sững người, rồi chậm rãi đưa tay lên, vòng qua lưng hắn, khẽ vỗ về như dỗ một đứa trẻ.
"Có chuyện gì sao? Sao đột nhiên..."
"Không có gì. Chỉ là... ta chỉ muốn ôm nàng một lát." Giọng hắn khàn đi, nghẹn lại giữa chừng.
Nàng im lặng, không hỏi thêm. Bàn tay vẫn nhẹ nhàng xoa lưng hắn, cảm nhận được cả nhịp tim đang đập dồn dập qua lớp cẩm bào.
Đã lâu lắm rồi nàng mới thấy hắn như thế này.
Không phải vị thái t.ử uy nghiêm trên lưng ngựa, không phải người đàn ông lạnh lùng ban đêm âm thầm điều tra kẻ hại mình, mà chỉ là một người đang sợ hãi, đang cần được ôm.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào nàng.
Ánh mắt ấy không còn chút lạnh lẽo nào như lúc ở địa lao, chỉ còn lại sự mệt mỏi lẫn một nỗi sợ hãi rất thật.
Sợ hãi vì suýt nữa đã mất nàng, sợ hãi vì tất cả những gì vừa xảy ra dồn dập quá nhanh, quá nặng nề.
"Vy Vy, nàng biết không, có những lúc ta tưởng nàng sẽ không còn bên cạnh ta nữa."
Giọng hắn trầm xuống.
Nàng khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ gò má hắn, nơi vẫn còn hằn vết mệt mỏi của bao đêm không ngủ.
Hắn nhìn nàng thật lâu, ánh mắt dần dịu lại, rồi cúi xuống, khẽ chạm trán mình vào trán nàng, hơi thở hai người quyện vào nhau trong khoảng cách chỉ còn vài phân.
Rồi không đợi nàng kịp phản ứng, hắn nghiêng đầu, khẽ chạm môi mình lên môi nàng.
Nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể đang trân trọng từng khoảnh khắc hiếm hoi được yên bình bên nhau sau bao ngày sóng gió.
Không vội vã, không tham lam, chỉ là một nụ hôn dịu dàng mang theo tất cả nỗi nhớ nhung và sợ hãi dồn nén suốt những ngày xa cách.
Chiêu Tri Vy khẽ nhắm mắt, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, đáp lại bằng tất cả sự dịu dàng còn sót lại sau cơn nguy kịch.
Ngoài kia, tiếng chúc mừng vẫn còn vọng lại đâu đó từ phía hoàng thành.
Nhưng trong điện chính Đông Cung này, chỉ còn lại hơi thở của hai người, và một sự bình yên mà cả hai đã phải đ.á.n.h đổi bằng biết bao nhiêu m.á.u và nước mắt mới có được.