Nhưng xung quanh nàng, chỉ có bóng tối đáp lại, dày đặc và lạnh lẽo, cứ thế nhấn chìm nàng sâu hơn, sâu hơn nữa, vào một nơi không ánh sáng nào có thể chạm tới.
Tư Mã Huyền Du khi ấy đang ở cổ tự trên núi, thắp một nén hương cầu bình an cho Chiêu Tri Vy, thì một thân binh hớt hải chạy đến, quỳ sụp xuống bậc thềm đá, giọng run rẩy đứt quãng:
"Điện hạ! Không xong rồi! Thái t.ử phi... Thái t.ử phi lâm vào nguy kịch!"
Tay hắn khựng lại giữa chừng, nén hương rơi xuống đất, tàn lửa văng tung toé mà hắn cũng không buồn để ý.
Trong đầu hắn chỉ còn vang lên bốn chữ "lâm vào nguy kịch", lặp đi lặp lại đến ong hết cả óc.
"Nói rõ ràng! Rốt quota đã xảy ra chuyện gì?!"
"Thái t.ử phi đột nhiên lên cơn sốt cao, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, người cứ mê sảng nói nhảm không rõ lời, tay chân quơ quào loạn xạ, mấy nha hoàn giữ còn không nổi! Thái y nói... thái y nói tình hình rất nguy hiểm, mời Điện hạ..."
Hắn không đợi thân binh nói hết câu, đã lao xuống núi, bàn chân trần cứ thế đạp lên đá sỏi gồ ghề mà chẳng còn cảm giác đau đớn gì nữa.
Trong lòng hắn lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải về bên nàng, ngay lập tức.
Suốt mấy ngày sau đó, Tư Mã Huyền Du gần như không rời nửa bước khỏi lều của Chiêu Tri Vy.
Nàng cứ chốc chốc lại lên cơn mê sảng, mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm cả lớp chăn đệm, môi mấp máy gọi tên hắn trong vô thức, có lúc lại gào lên những tiếng "phụ thân, mẫu thân" nghe đến xé lòng.
Đám thái y phải liên tục cho nàng uống t.h.u.ố.c an thần để trấn tĩnh, đồng thời ngày đêm túc trực nghiên cứu y thư cổ, phối hợp bào chế một loại t.h.u.ố.c giải mới.
Đến ngày thứ ba, cơn sốt của nàng cuối cùng cũng hạ xuống. Lâm thái y đứng đầu lau mồ hôi trán, giọng nhẹ nhõm hẳn khi bẩm báo:
"Điện hạ, hiện tượng đổ mồ hôi lạnh liên tục mấy ngày qua kỳ thực là dấu hiệu tốt. Đó là quá trình cơ thể Thái t.ử phi tự đào thải độc tố ra ngoài. Phương t.h.u.ố.c do mấy vị thái y chúng thần cùng nhau hợp lực điều chế dựa theo y thư cổ đã phát huy tác dụng, độc tính trong người Thái t.ử phi đã được khống chế phần lớn, giờ chỉ cần tĩnh dưỡng, cơ thể sẽ dần dần hồi phục."
Tư Mã Huyền Du nghe xong, đôi chân đã run đến mức phải vịn vào thành giường mới đứng vững, một hơi thở dài chất chứa bao ngày đè nén cuối cùng cũng được thoát ra.
Không biết đã qua bao lâu, bóng tối ấy trước mắt Chiêu Tri Vy dần tan đi, thay vào đó là một thứ ánh sáng mờ nhạt, ấm áp len lỏi qua hàng mi khép hờ của nàng.
Nàng cảm nhận được mùi t.h.u.ố.c bắc thoang thoảng trong không khí, tiếng chim hót lích chích đâu đó ngoài song cửa, và một hơi ấm quen thuộc đang ôm trọn lấy nàng.
Phải mất một lúc lâu, nàng mới có đủ sức để hé mở đôi mắt nặng trĩu.
Người đầu tiên nàng nhìn thấy là Tư Mã Huyền Du.
Nhưng đó không phải là Tư Mã Huyền Du trong cơn ác mộng, cũng không phải gương mặt lạnh lùng khinh miệt đã ám ảnh nàng suốt mấy ngày mê man.
Người trước mắt nàng gầy rộc đi trông thấy, gò má hóp lại, làn da xanh xao nhợt nhạt như thiếu hẳn sinh khí.
Quầng thâm dưới mắt hắn đen sẫm, dày đến mức tưởng như có ai đó lấy mực bôi lên, tố cáo rõ ràng những đêm dài không một khắc chợp mắt.
Mái tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng giờ rối bời, vài lọn tóc loà xoà rủ xuống trán mà hắn cũng chẳng buồn vén lại.
Nàng khẽ liếc xuống, thấy đôi bàn chân hắn để trần, gót chân và lòng bàn chân sưng tấy đỏ ửng, có chỗ còn rớm m.á.u khô, là dấu vết của việc hắn chạy bộ trên đá núi gập ghềnh để đến chỗ nàng cho nhanh nhất.
Cả người hắn phảng phất mùi t.h.u.ố.c và mùi mồ hôi lâu ngày chưa tắm rửa, khác hẳn với mùi trầm hương thanh nhã ngày thường.
Hắn đang ngồi tựa bên giường, đầu gục xuống mép chăn, một tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng như sợ chỉ cần lơi lỏng một chút, nàng sẽ lại chìm vào bóng tối không cách nào kéo về được nữa.
Có lẽ hắn đã thiếp đi trong tư thế ấy được một lúc, hơi thở đều đều mệt mỏi.
"Tư Mã... Huyền Du..." Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt đến mức chính nàng cũng khó lòng nghe rõ.
Nhưng hắn đã giật mình tỉnh giấc ngay lập tức, như thể cả người luôn trong trạng thái căng thẳng chờ đợi, chỉ một tiếng động nhỏ nhất từ nàng cũng đủ khiến hắn bừng tỉnh.
Đôi mắt hắn mở to, nhìn nàng chằm chằm, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Vy Vy? Nàng... nàng tỉnh rồi?"
Giọng hắn run rẩy, khàn đặc chẳng kém gì nàng, có lẽ vì mấy ngày liền gào gọi tên nàng trong vô vọng, cầu xin trời cao, cầu xin thái y, cầu xin cả những vị thần linh hắn chưa từng tin tưởng.
Chiêu Tri Vy khẽ gật đầu, đôi mắt nhoè đi.
Nàng cố gắng nhấc bàn tay run rẩy lên, chạm nhẹ vào gương mặt hốc hác của hắn, ngón tay lướt qua quầng thâm dưới mắt, qua gò má hóp lại vì bao ngày không thiết ăn uống.
"Chàng... làm sao lại ra nông nỗi này..."
Nàng thều thào, nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao.
Tư Mã Huyền Du nắm lấy bàn tay đang vuốt ve mặt mình, áp c.h.ặ.t vào má, nhắm nghiền mắt lại như đang tận hưởng cảm giác ấm áp ấy sau bao ngày chỉ có giá lạnh và tuyệt vọng bủa vây.
"Là ta mới phải hỏi nàng câu đó."
Hắn nghẹn giọng, khoé mắt đỏ hoe.
"Ta tưởng... ta tưởng đã mất nàng thật rồi."
Nói đến đây, hắn không kìm được nữa, cúi đầu xuống, giọt nước mắt của một nam nhi vốn kiêu ngạo, mạnh mẽ rơi xuống mu bàn tay nàng, nóng hổi.
Chiêu Tri Vy nhìn hắn khóc, lòng đau như cắt, cũng không kìm được nữa mà bật khóc theo, hai người cứ thế ôm lấy nhau, để mặc nước mắt hoà lẫn, rửa trôi đi những ngày tháng sợ hãi, những cơn ác mộng, những lời độc địa mà tâm trí nàng đã tự vẽ ra trong lúc mê man.
"Thiếp không sao rồi, không sao rồi..."
Nàng thì thầm, không biết là đang trấn an hắn hay đang tự trấn an chính mình.
Ngoài kia, mặt trời đã lên cao, ánh sáng ấm áp tràn vào khắp gian phòng, xua tan phần nào không khí u ám bao trùm suốt mấy ngày qua.
Thái y đứng ngoài cửa nãy giờ lặng lẽ lui ra, không nỡ quấy rầy khoảnh khắc ấy.
Nhưng bình yên chẳng được bao lâu.
Tư Mã Huyền Du vừa chợp mắt bên cạnh nàng được ba canh giờ, tiếng bước chân vội vã dồn dập vang lên ngoài hành lang, một binh sĩ quỳ sụp trước cửa, giọng gấp gáp đến biến dạng.
"Bẩm Điện hạ! Quân Lương quốc lại một lần nữa tiến sát biên giới, có ý khiêu chiến! Đại tướng quân cầu xin Điện hạ lập tức xuất binh, thân chinh trấn giữ biên thùy!"
Tư Mã Huyền Du siết c.h.ặ.t t.a.y Chiêu Tri Vy, ánh mắt vừa mới tỉnh táo bỗng chốc hoá lạnh lùng, sắc bén như thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ.
Hắn cúi xuống, khẽ hôn lên trán nàng, giọng trầm thấp nhưng kiên quyết.
"Nàng cứ yên tâm dưỡng thương, đợi ta trở về."
Nói rồi, hắn đứng dậy, toàn thân toát ra khí thế của một vị trữ quân tương lai, bước ra khỏi lều.
Đại Ninh, năm Thịnh Bình thứ mười lăm, tháng Mười.
Thái t.ử Tư Mã Huyền Du nhận tin cấp báo lên đường ra biên thùy, theo sau là hàng vạn quân lính đã khôi phục được khí thế hừng hực, cờ xí rợp trời, xuất binh đ.á.n.h trận một lần nữa.
Trận chiến kéo dài đúng bảy ngày bảy đêm.
Ngày đầu, quân Lương cậy đông, ỷ vào thế hiểm của Hắc Thạch cốc mà cố thủ, tưởng có thể cầm cự đến khi viện binh phương bắc kịp tới.
Nhưng chúng không ngờ Tư Mã Huyền Du đêm đêm đích thân cưỡi ngựa dò xét địa hình, phát hiện ra một khe suối cạn dẫn thẳng vào sau lưng đại bản doanh địch, nơi tưởng chừng hiểm trở không lối vào lại chính là t.ử huyệt của cả tòa thành.
Đêm thứ ba, dưới màn sương dày đặc che khuất ánh trăng, ba ngàn tinh binh theo hắn lặng lẽ luồn qua khe suối ấy, không một tiếng động, không một ánh đuốc.
Đến khi trời vừa hé sáng, tiếng trống trận bỗng nổi lên dồn dập từ phía sau lưng thành, quân Lương còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy lửa cháy rực trời, kho lương thảo bốc cháy ngùn ngụt.
Từ đó, thế trận đảo lộn hoàn toàn.
Tư Mã Huyền Du đích thân cưỡi con chiến mã đen tuyền lừng danh khắp ba quân, xông thẳng vào giữa vòng vây, thương pháp biến ảo khôn lường, mỗi đường thương vung ra đều mang theo sát khí ngút trời.
Có lúc áo bào hắn nhuốm đầy m.á.u địch, không rõ là m.á.u người hay m.á.u ngựa, chỉ biết đôi mắt hắn suốt trận chiến chưa từng lộ ra nửa phần run sợ.
Binh sĩ Đại Ninh nhìn thấy thái t.ử một lần nữa xông pha nơi tiền tuyến, lòng quân như được tiếp thêm trăm phần khí thế, tiếng hô "Điện hạ vạn thắng" vang dội khắp chiến trường, át cả tiếng binh khí va chạm.
Đến ngày thứ bảy, thành trì cuối cùng của Lương quốc là Vân Thành cũng bị hạ.
Lương Vương thấy đại thế đã mất, không còn đường lui, vội vàng cải trang thành lính thường, lẻn vào một mật thất bí mật giấu sâu dưới điện Ngự Thư, tưởng có thể ẩn mình chờ thời cơ tái khởi.
Nhưng hắn đã lầm.
Tư Mã Huyền Du từ lâu đã cho người mai phục trong triều đình Lương quốc, nắm rõ từng đường đi nước bước của vương thất.
Chỉ trong nửa canh giờ, đám thân binh theo lệnh hắn đã lật từng phiến đá dưới điện, lôi Lương Vương đang co rúm trong góc mật thất tối tăm ra ngoài ánh sáng, y phục hoàng bào lấm lem bụi đất, dáng vẻ chẳng còn chút uy nghiêm nào của một quốc vương từng ngạo nghễ xưng hùng một cõi.
"Tư... Tư Mã điện hạ..."
Lương Vương run rẩy, quỳ sụp xuống đất, giọng nói không còn chút khí phách.
"Ta... ta nguyện đầu hàng, xin điện hạ tha cho..."
Tư Mã Huyền Du đứng nhìn hắn từ trên xuống, ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ nhàn nhạt buông một câu:
"Trói lại, giải về Đại Ninh, để phụ hoàng định đoạt."
Không g.i.ế.c, không nhục mạ, chỉ một câu lệnh gọn gàng dứt khoát.