Một năm sau ngày Địa Lao khép lại hai bóng người mang theo cả một đời oán hận, Hoàng cung cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên vốn có.
Hôm ấy là sinh thần của Hoàng hậu.
Càn Thanh điện được trang hoàng rực rỡ hơn thường lệ, đèn l.ồ.ng đỏ treo dọc hành lang, hương hoa quế thoang thoảng trong gió, hòa cùng tiếng đàn tranh du dương vọng ra từ trong điện.
Văn võ bá quan cùng các mệnh phụ đều đến chúc thọ, không khí náo nhiệt tưng bừng khắp một góc hoàng cung.
Chiêu Tri Vy ngồi bên cạnh Tư Mã Huyền Du, khoác trên người bộ y phục Thái t.ử phi thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh nến.
Nàng nâng chén rượu, mỉm cười chúc thọ mẫu hậu, nhưng chưa kịp đặt chén xuống, một cơn choáng váng đột ngột ập đến, cả gian điện trước mắt nàng bỗng nhòe đi, xoay tròn như muốn nuốt chửng lấy nàng.
"Tri Vy?"
Giọng Tư Mã Huyền Du vang lên đâu đó, xa xăm như vọng lại từ một thế giới khác.
Nàng còn chưa kịp đáp lời, người đã mềm nhũn, nghiêng hẳn sang một bên.
"Tri Vy!"
Tim Tư Mã Huyền Du như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy.
Hắn phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, vươn tay đỡ lấy nàng ngay trước khi nàng ngã khỏi ghế, cả người siết c.h.ặ.t lấy thân hình mềm oặt trong vòng tay, giọng hắn run lên, gào lên giữa yến tiệc đang náo nhiệt bỗng chốc lặng như tờ.
"Truyền thái y! Mau truyền thái y!!"
Hoàng hậu biến sắc ngay lập tức, buông chén rượu xuống bàn, đứng bật dậy.
"Tri Vy làm sao vậy?"
Hoàng thượng ngồi cạnh đó, gương mặt vốn điềm tĩnh cũng thoáng cau lại, đặt chén rượu xuống, giọng trầm nhưng gấp gáp ra lệnh cho nội thị đứng hầu bên cạnh.
"Còn đứng đó làm gì, mau cho người truyền thái y, phong tỏa hết các cửa cung, không cho ai truyền tin ra ngoài làm nhiễu loạn lòng người."
Nhìn theo bóng lưng Tư Mã Huyền Du, Hoàng hậu đưa tay lên n.g.ự.c, trong lòng thấp thỏm không yên, quay sang Hoàng thượng, giọng run run.
"Không lẽ... lại là chất độc năm xưa? Con bé mới yên ổn được một năm nay thôi mà..."
Hoàng thượng khẽ lắc đầu, tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ trấn tĩnh của bậc quân vương để yến tiệc không hoảng loạn thêm, nhưng ngón tay đặt trên thành ghế đã siết c.h.ặ.t lại từ lúc nào.
"Đợi thái y xem mạch đã biết. Nàng cứ ở đây trông coi yến tiệc, để trẫm cho người theo sát tin tức."
Dù ngoài miệng nói vậy, ông vẫn không kìm được mà đưa mắt liên tục nhìn về phía cửa ra vào Càn Thanh điện, trong lòng thầm cầu mong đó chỉ là một cơn choáng nhẹ, không phải điều gì đáng sợ hơn.
Trong lúc bế nàng rảo bước rời khỏi Càn Thanh điện, mỗi bước chân hắn đi đều nặng trịch như đeo đá, tim đập dồn dập đến mức đau nhói trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hơi thở yếu ớt của nàng phả lên cổ hắn, càng khiến từng sợi thần kinh trong người hắn căng lên đến cực hạn.
Chất độc. Nhất định là chất độc.
Ý nghĩ ấy như một mũi kim đ.â.m thẳng vào tim hắn, khiến cả người hắn lạnh toát.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày Quý phi và Mộc Tĩnh Dao bị xử t.ử, hắn cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, ngỡ rằng nàng đã hoàn toàn bình an.
Nhưng nếu như, chất độc năm xưa vẫn còn sót lại một chút gì đó trong người nàng, âm thầm gặm nhấm bao lâu nay mà không ai hay biết, chỉ chờ đúng lúc bộc phát...
"Là ta."
Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, giọng trầm xuống đầy sát khí lạnh lẽo.
"Là ta đã chủ quan. Đáng lẽ ngay từ đầu ta nên đào mộ hai kẻ đó lên, phanh thây từng mảnh mới đáng, sao có thể để chúng ra đi nhẹ nhàng như vậy được!"
Hạ Ca đi theo sau, nghe những lời ấy mà rùng cả mình, không dám hé răng nửa lời, chỉ biết cắm cúi chạy theo cho kịp bước chân vội vã của chủ t.ử.
Đặt nàng nằm xuống giường trong tẩm điện, Tư Mã Huyền Du quỳ một bên, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của nàng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt ấy dù chỉ một khắc, trong lòng cầu khấn hết thảy thần phật mà hắn chưa từng thực tâm tin tưởng.
Thái y hớt hải chạy đến, ông đặt ba ngón tay lên cổ tay Chiêu Tri Vy, nhắm mắt lại bắt mạch thật kỹ càng.
Từng khắc trôi qua đối với Tư Mã Huyền Du dài như cả một kiếp người, hắn nín thở, không dám chớp mắt, chỉ sợ bỏ lỡ mất biểu cảm đầu tiên trên gương mặt lão thái y.
Một lúc lâu sau, thái y mới từ từ mở mắt, và trên gương mặt nhăn nheo ấy, một nụ cười khó giấu bỗng bừng lên.
"Bẩm Điện hạ..."
Ông ngập ngừng, rồi cúi đầu thật sâu.
"Xin chúc mừng Điện hạ, đây là hỷ mạch."
"...Hỷ mạch?"
Tư Mã Huyền Du khựng lại, như không tin vào tai mình.
"Thái t.ử phi đã có t.h.a.i được hơn một tháng rồi."
Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới của Tư Mã Huyền Du như sụp đổ rồi lại dựng lên theo một cách hoàn toàn khác.
Nỗi sợ hãi tột cùng vừa rồi chưa kịp tan hết, đã bị thay thế bởi một cảm xúc xa lạ, ngập tràn đến mức khiến khóe mắt hắn cay cay.
Hắn nhìn xuống bàn tay đang nắm trong tay mình, lòng bàn tay hắn run lên không kìm được.
Chiêu Tri Vy khẽ hé mắt, còn chưa kịp định thần đã thấy Tư Mã Huyền Du cúi sát xuống, ánh mắt đỏ hoe nhìn mình, giọng nghẹn ngào không thành tiếng.
"Tri Vy... chúng ta... chúng ta sắp có con rồi."
Nàng ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu, rồi khi hiểu ra ý nghĩa câu nói ấy, nước mắt nàng cũng lặng lẽ trào ra, không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là một niềm hạnh phúc vỡ oà không cách nào diễn tả bằng lời.
Tin tức truyền đến Càn Thanh điện chỉ trong chốc lát.
Hoàng hậu đang ngồi không yên trên Phượng tọa, vừa nghe cung nữ báo lại "là hỷ mạch, Thái t.ử phi đã có thai", liền bật cười thành tiếng, bao nhiêu lo âu vừa rồi tan biến sạch.
"Thật là hỷ mạch sao? Ta còn tưởng chuyện gì nghiêm trọng, dọa ta hết cả hồn vía!"
Bà vừa nói vừa lau khóe mắt, không rõ là mừng hay vẫn còn dư âm sợ hãi lúc nãy, quay sang Hoàng thượng, giọng đầy phấn khởi.
"Bệ hạ nghe thấy chưa, chúng ta sắp có cháu rồi!"
Hoàng thượng nãy giờ vẫn gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nghe vậy cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, gật gù liên tục, ánh mắt hiếm hoi lộ rõ sự vui mừng không giấu giếm.
"Tốt, tốt lắm. Ta cứ nói con bé Tri Vy là phúc tinh của Huyền Du mà. Từ ngày nó về Đông Cung, thằng bé cũng mới thực sự biết cười biết vui như bây giờ."
Ông ngừng lại, rồi bỗng nhớ ra điều gì, vội vàng gọi nội thị.
"Mau, truyền lệnh xuống thái y viện, từ nay mỗi ngày phải có người túc trực bắt mạch cho Thái t.ử phi, tẩm bổ thứ gì tốt nhất cứ theo đó mà chuẩn bị, không được thiếu sót nửa phần."
Hoàng hậu bên cạnh cũng vội vàng tiếp lời, đích thân đứng dậy sai người chuẩn bị.
"Còn nữa, những món ăn kỵ t.h.a.i p.h.ụ trong Ngự thiện phòng phải dẹp hết, từ nay nấu nướng cho Đông Cung phải cẩn thận gấp bội."
Bà quay sang Hoàng thượng, ánh mắt ánh lên nét cười thật sự, không còn là nét cười bà cố nặn ra cho xứng với bậc mẫu nghi.
"Bệ hạ xem, chúng ta sắp được làm ông bà nội rồi đấy."
Hoàng thượng khẽ gật đầu, trong lòng cũng thầm nhẹ nhõm.
Đứa con trai vốn lạnh lùng khắc kỷ của mình, cuối cùng cũng tìm được một mái ấm trọn vẹn, không còn phải mang theo nỗi cô độc như những năm tháng trước.
Tể tướng đứng đầu hàng quan văn, người đầu tiên bước ra khỏi chỗ ngồi, nâng cao chén rượu, cung kính hướng về phía Hoàng hậu và Hoàng thượng đang ngồi trên cao.
"Bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, đây quả là điềm lành trời ban đúng vào ngày khánh thọ của nương nương. Thái t.ử phi mang thai, Đông Cung sắp có thêm hoàng tôn, thật là song hỷ lâm môn, xin chúc mừng hai vị!"
"Chúc mừng Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương!"
Cả điện đồng loạt đứng dậy, văn võ bá quan cùng các mệnh phụ nâng chén, tiếng chúc tụng vang lên rộn ràng như sóng dội, người này chưa dứt lời người kia đã tiếp lời khác.
Một vị lão thần tóc bạc phơ, vốn theo hầu tiên đế từ thời còn trẻ, cũng run run nâng chén, giọng cảm khái.
"Lão thần theo hầu hoàng thất đã mấy chục năm, chứng kiến bao thăng trầm của Đông Cung, nay được thấy ngày này, thật lòng mừng cho Thái t.ử điện hạ, mừng cho cả xã tắc có thêm phúc phần."
Hoàng hậu ngồi trên cao, nghe những lời chúc tụng ấy, gương mặt rạng rỡ hớn hở, không giấu được niềm vui, tay nâng chén đáp lễ bách quan, giọng vang vọng khắp điện.
"Các khanh có lòng, bản cung cùng Hoàng thượng xin nhận. Hôm nay quả thật là ngày vui trọn vẹn, mời chư vị cùng nâng chén, chung vui cùng hoàng thất."
Tiếng nhạc lại nổi lên, rộn ràng hơn cả lúc đầu, ánh nến lung linh phản chiếu trên hàng trăm chén rượu được nâng cao, tiếng cười nói chúc tụng vang xa khắp một góc hoàng cung, như thể cả trời đất cũng đang cùng chung vui với Đông Cung trong khoảnh khắc ấy.
Từ đêm đó trở đi, Tư Mã Huyền Du đối đãi với nàng còn cẩn thận hơn cả nâng niu một mảnh pha lê dễ vỡ.
Hắn cấm tiệt nàng động tay vào bất cứ việc gì nặng nhọc, đến cả bước lên bậc thềm cũng phải có người dìu, khiến Chiêu Tri Vy dở khóc dở cười, mấy lần phải lên tiếng trách hắn làm quá.
"Chàng cứ như vậy, thiếp sợ sau này còn chẳng biết tự mình đi đứng nữa."
Nàng bất lực nhìn hắn đang khom lưng, tự tay đỡ từng bước chân nàng ra khỏi giường.
"Vậy thì càng tốt." Hắn đáp tỉnh bơ, không chút ngượng ngùng. "Nàng cứ để ta lo hết mọi chuyện là được."
Chẳng biết hắn tìm đâu ra cả một chồng sách truyện dân gian bày bán ngoài phố, đêm nào cũng ngồi cạnh giường, một tay đặt lên bụng nàng, giọng trầm ấm đọc từng câu chuyện cho đứa trẻ chưa chào đời nghe.
Có hôm đọc đến khuya, Chiêu Tri Vy đã ngủ say từ lâu mà hắn vẫn cứ khe khẽ đọc tiếp, ánh nến lay động hắt lên gương mặt vốn lạnh lùng nghiêm nghị giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng đến khó tin, như sợ chỉ cần dừng lại, đứa bé trong bụng sẽ không chịu yên giấc.
"Nghe nói trẻ con trong bụng mẹ nghe được giọng cha, sau này sinh ra sẽ quen hơi, dễ ngủ hơn. Ta không muốn con chúng ta thiệt thòi hơn đứa trẻ nào khác."
Hắn giải thích với vẻ nghiêm túc đến buồn cười khi bị Chiêu Tri Vy tỉnh giấc nửa chừng, bắt gặp cảnh ấy mà hỏi vặn.
Chiêu Tri Vy nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Nàng nhớ đến những đêm dài ở biên quan, nhớ đến cơn ác mộng năm nào từng khiến nàng tưởng như mất hết tất cả, nhớ đến những tháng ngày ngờ vực, tổn thương, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt, kiên nhẫn đọc từng trang sách cho một sinh linh còn chưa kịp chào đời.
Nàng chợt hiểu, có lẽ mọi đau khổ trước kia, đều là để đổi lấy khoảnh khắc bình yên này.
Hạ Ca và Tô Duệ từ đó trở thành hai người túc trực bên cạnh Thái t.ử phi nhiều nhất, người lo cơm nước tẩm bổ, người lo canh gác không rời nửa bước.