Chỉ là không biết từ khi nào, giữa hai người bọn họ lại nảy sinh một bầu không khí kỳ lạ.
Tô Duệ mỗi lần đưa trà cho Hạ Ca đều cố ý tránh chạm tay, mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Hạ Ca thì hay lén liếc nhìn bóng lưng cao lớn của hắn mỗi khi hắn đứng gác ngoài cửa, rồi vội vàng quay đi khi bị bắt gặp, tay chân luống cuống làm rơi cả khay trà.
Chiêu Tri Vy nằm trên giường dưỡng thai, nhìn cảnh ấy mà bật cười, trêu chọc hai người không ít lần, khiến cả hai lúng túng đến mức chẳng còn biết giấu mặt vào đâu.
Chín tháng mười ngày trôi qua, tưởng như chậm rãi đến vô tận, lại tưởng như chỉ trong một cái chớp mắt.
Vào ngày Chiêu Tri Vy trở dạ, Tư Mã Huyền Du đi đi lại lại trước cửa phòng sinh không ngừng nghỉ, gấu áo bào rối tung, trán lấm tấm mồ hôi dù thời tiết chẳng hề nóng bức.
Mỗi lần nghe một tiếng rên đau từ trong phòng vọng ra, cả người hắn lại giật thót, tay nắm c.h.ặ.t đến trắng bệch, muốn xông vào mà bị mấy cung nữ đứng chắn ngoài cửa cản lại.
"Điện hạ, nam nhân không được vào phòng sinh, xin ngài chờ ở ngoài này."
Hắn nghe vậy, chân bước lên rồi lại lùi về, cứ thế lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, lòng như lửa đốt.
Hoàng hậu đứng cạnh nhìn con trai mà không khỏi vừa buồn cười vừa xót xa.
"Con đứng yên một chỗ được không? Nhìn con đi qua đi lại thế này, ta còn hoa cả mắt."
"Con không đứng yên được. Con cứ cảm giác, chỉ cần con đứng yên một chỗ, chuyện xấu sẽ xảy ra."
Hắn đáp, giọng khàn đặc vì lo lắng, hai tay siết c.h.ặ.t vào nhau đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Hoàng hậu khẽ thở dài, kéo tay con trai ngồi xuống, giọng dịu dàng an ủi.
"Sinh nở là chuyện của phụ nữ từ ngàn đời nay, ai cũng phải trải qua đau đớn ấy mới đón được một sinh mệnh mới đến với đời. Năm xưa sinh con và Sơ Ảnh, mẫu hậu cũng đau đến tưởng như không qua khỏi, nhưng khi nhìn thấy các con, mọi đau đớn ấy đều tan biến hết. Con càng lo lắng, chỉ càng khiến Tri Vy trong kia thêm bất an mà thôi. Ngồi yên, tĩnh tâm lại, chờ tin vui."
Tư Mã Huyền Du nghe lời mẫu hậu, gắng gượng ngồi yên, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng sinh dù chỉ một khắc, trong lòng thầm cầu nguyện hết lần này đến lần khác.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tưởng như cả một kiếp người, cuối cùng, một tiếng khóc oe oe non nớt vang lên từ trong phòng, x.é to.ạc bầu không khí căng thẳng ngột ngạt đã đè nén suốt bao canh giờ.
Tư Mã Huyền Du bật dậy ngay lập tức, cả người run lên, không dám tin vào tai mình.
Cánh cửa phòng sinh mở ra, bà đỡ bước ra với gương mặt rạng rỡ nụ cười, trên tay ôm một bọc tã lụa nhỏ xíu.
"Chúc mừng Điện hạ, Thái t.ử phi đã sinh hạ tiểu công chúa!"
Tư Mã Huyền Du bước đến nhẹ nhàng đón lấy đứa bé từ tay bà đỡ, nhìn khuôn mặt đỏ hỏn bé xíu đang nhắm nghiền mắt khóc, tay chân huơ huơ trong không khí, lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác chưa từng có.
Mềm mại, ấm áp, như thể cả thế giới trong khoảnh khắc ấy chỉ còn lại sinh mệnh nhỏ bé đang nằm gọn trong vòng tay hắn.
Hắn bước vào trong, đặt con gái nằm cạnh Chiêu Tri Vy đang mệt lả, mồ hôi ướt đẫm mái tóc nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết, cúi xuống hôn lên trán nàng, giọng nghẹn ngào không giấu nổi xúc động.
"Cảm ơn nàng. Cảm ơn nàng đã vất vả."
Chiêu Tri Vy khẽ cười, đưa bàn tay còn run rẩy vì kiệt sức chạm nhẹ vào má con gái.
"Chàng đã nghĩ ra tên cho con chưa?"
Tư Mã Huyền Du im lặng một lúc, ánh mắt dịu dàng nhìn đứa bé, rồi khẽ cất giọng, từng chữ như đã được suy nghĩ từ rất lâu.
"Tư Mã Ý Dao."
"Ý Dao?"
Chiêu Tri Vy khẽ lặp lại, ánh mắt dò hỏi.
"Ý, ấy từ chữ như ý. Bao năm qua, chúng ta trải qua bao nhiêu sóng gió, hiểu lầm, xa cách, đến cả tính mạng cũng suýt không giữ được, cuối cùng vẫn có thể bên nhau, sinh được một đứa con lành lặn khỏe mạnh."
"Còn Dao, là ngọc d.a.o quý giá. Ta mong con bé lớn lên sẽ được che chở, bảo bọc như một viên ngọc quý, không phải trải qua những khổ đau mà cha mẹ nó từng nếm trải."
Hắn khẽ chạm ngón tay vào bàn tay bé xíu của con gái.
Chiêu Tri Vy nghe xong, khóe mắt cay cay, khẽ gật đầu.
"Tư Mã Ý Dao. Cái tên hay lắm."
Sáu năm sau đó.
Đại Ninh niên hiệu Thịnh Bình năm hai mươi hai.
Đương kim Hoàng thượng tuổi cao sức yếu, chính thức hạ chỉ truyền ngôi cho Thái t.ử Tư Mã Huyền Du.
Lễ đăng cơ được cử hành trọng thể tại Kim Loan điện, văn võ bá quan quỳ rạp thành hàng dài, tung hô:
"Bẩm Hoàng thượng, thần cùng chư vị đại thần đã bàn bạc, xin đề cử niên hiệu 'Vĩnh Khang', ý là mong cầu quốc thái dân an, thiên hạ vĩnh viễn khang thái thịnh vượng, cũng hợp với đức độ khoan hòa của Hoàng thượng."
Tư Mã Huyền Du ngồi trên long ỷ, trầm ngâm giây lát, ánh mắt nhìn xuống dưới điện, nơi bách quan đang cúi đầu chờ đợi, rồi khẽ gật đầu.
"Được. Trẫm chuẩn tấu. Kể từ hôm nay, cải nguyên niên hiệu Vĩnh Khang, năm nay là Vĩnh Khang nguyên niên."
"Hoàng thượng anh minh! Vĩnh Khang vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Tiếng tung hô lại một lần nữa vang dội khắp Kim Loan điện, đ.á.n.h dấu sự bắt đầu của tân Hoàng đế, vị Hoàng đế trẻ tuổi từng trải qua bao sóng gió để giữ trọn được người mình yêu thương, nay mang theo cả tấm lòng ấy để gánh vác giang sơn xã tắc.
Hôm ấy, Chiêu Tri Vy m.a.n.g t.h.a.i lần thứ hai đã sắp đến ngày lâm bồn, thân thể nặng nề bất tiện, không thể đích thân có mặt tại Kim Loan điện dự lễ đăng cơ, đành ở lại Phượng Nghi điện dưỡng thai, trong lòng không khỏi có chút áy náy lẫn tiếc nuối.
Tư Mã Huyền Du khoác long bào, chậm rãi bước lên bậc thềm cao nhất, ngồi xuống chiếc long ỷ mà bao đời tiên đế từng ngự trị.
Giữa không khí trang nghiêm ấy, trong lòng hắn lại thấp thoáng một khoảng trống.
Người hắn muốn nhìn thấy nhất lúc này lại không có mặt ở đây.
Chờ đến khi lễ đăng cơ kết thúc, bách quan lui hết, Tư Mã Huyền Du không nghỉ ngơi lấy một khắc, đích thân mang theo phượng ấn cùng chiếu chỉ sắc phong, vội vã đến Phượng Nghi điện.
Chiêu Tri Vy đang ngồi tựa bên cửa sổ, tay khẽ đặt lên bụng, nghe tiếng bước chân quen thuộc vội vàng tiến đến, liền quay đầu nhìn ra, thấy Tư Mã Huyền Du vẫn còn khoác nguyên long bào, hơi thở còn chưa kịp ổn định, đứng sừng sững giữa cửa phòng.
"Bệ hạ? Sao chàng lại về sớm vậy? Lễ đăng cơ..."
Nàng khẽ gọi, có chút ngạc nhiên.
"Lễ đăng cơ đã xong."
Hắn bước đến đứng trước mặt nàng, tay nâng cao chiếc phượng ấn lấp lánh ánh vàng, giọng trầm ấm nhưng chan chứa tình cảm không giấu giếm.
"Ta nay đường đường là một vị đế vương, nhưng buổi lễ trọng đại như vậy lại không có nàng ở bên chứng kiến. Vậy nên ta tự mình mang chiếu chỉ đến đây."
Chiêu Tri Vy lùi lại một bước, định quỳ xuống nhận chiếu chỉ theo lễ nghi thì bị hắn cản lại.
"Nàng không cần quỳ. Từ nay về sau, chỉ có ta quỳ trước nàng, không có nàng quỳ trước ta. Kể cả lúc nghe thánh chỉ cũng vậy."
"Nhưng mà như vậy không hợp quy củ."
"Thê t.ử của ta, không cần quy củ."
Tư Mã Huyền Du khẽ hắng giọng, cố gắng giữ vẻ nghiêm trang của một vị đế vương, nhưng ánh mắt nhìn nàng thì chưa bao giờ dịu dàng đến vậy.
"Thái t.ử phi Chiêu thị, đức hạnh vẹn toàn, cùng trẫm trải qua bao gian nan hoạn nạn, nay sắc phong làm Hoàng hậu, chính vị trung cung. Trưởng nữ Tư Mã Ý Dao, thông tuệ hiền hòa, nay sắc phong làm Chiêu Ca công chúa."
Chiêu Tri Vy nghe xong, khóe mắt cay cay, không kìm được mà bật cười, nước mắt lại lăn dài trên gò má.
Nàng nhìn người đàn ông đang trước mặt mình, người đã cùng nàng đi qua từ thuở thanh mai trúc mã, qua bao ngờ vực, ly biệt, chiến tranh, sinh t.ử, đến tận hôm nay, khi đã ngồi lên ngôi vị cao nhất thiên hạ, vẫn không quên dành cho nàng sự trân trọng dịu dàng nhất.
"Bệ hạ. Đa tạ bệ hạ." Nàng khẽ gọi, giọng run run vì xúc động.
"Đừng gọi ta là như vậy khi chỉ có hai ta."
Hắn đỡ nàng ngồi xuống, tay khẽ vòng qua ôm lấy vai nàng, giọng trở lại vẻ ấm áp quen thuộc của một người phu quân, một người thanh mai trúc mã đã bên nàng từ những ngày thơ ấu.
"Với ta, nàng vĩnh viễn vẫn là Tri Vy của ta mà thôi."
Chiêu Tri Vy tựa đầu vào vai hắn, khẽ mỉm cười, rồi như chợt nhớ ra điều gì, nàng ngẩng lên, ánh mắt ánh lên tia cười tinh nghịch xen lẫn dịu dàng.
"Nói đến đây, thiếp cũng có một chuyện muốn nói với chàng."
Tư Mã Huyền Du khẽ nhướng mày, chưa kịp hỏi thì đã thấy nàng đặt tay mình lên bụng nàng, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Sáng nay thái y đến cẩn mạch, nói rằng có lẽ... thiếp là t.h.a.i long phụng."
Tư Mã Huyền Du sững người trong giây lát, cả gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của bậc đế vương bỗng chốc bừng lên một nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy, hắn ôm chầm lấy nàng, giọng vui mừng khôn xiết, chẳng còn chút dáng vẻ uy nghi nào của một vị Hoàng thượng vừa đăng cơ.
"Long phụng? Thật sự là t.h.a.i long phụng sao?"
"Đúng vậy."
Nàng khẽ cười, vòng tay ôm lấy lưng hắn, giọng dịu dàng như dòng suối mát lành chảy qua bao năm tháng gian truân.
"Xem ra tiểu Ý Dao sắp có đến đệ đệ muội muội cùng lúc rồi."
Ngoài kia, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi khắp Hoàng thành, soi sáng con đường mà hai người đã cùng nhau đi qua bao mùa mưa nắng, bao lần sinh t.ử biệt ly, để cuối cùng tìm được bến bờ bình yên trọn vẹn nhất.
Từ một mối tình thanh mai trúc mã chớm nở từ thuở ấu thơ, trải qua bao hiểu lầm, đố kỵ, mưu hại, chiến tranh, sinh t.ử, Tư Mã Huyền Du và Chiêu Tri Vy cuối cùng cũng viết nên một đoạn kết vẹn tròn.
Không chỉ là ngôi vị đế hậu tôn quý nhất thiên hạ, mà còn là một mái ấm gia đình trọn vẹn yêu thương, nơi những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương không một chút tì vết.