Lục Cảnh Thâm đổi mệnh cách của tôi với một cô gái mắc bệnh ung/thư, khiến tôi chỉ còn sống được bảy ngày nữa.
Anh ta nắm tay tôi giải thích: "Cô bé ấy còn quá trẻ, anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy ch/ết. Anh chỉ có thể tạm thời đổi mệnh cách của hai người. Sức khỏe em vốn tốt, vẫn còn chịu đựng được. Anh sẽ cố gắng tìm thuốc đặc trị để cứu em."
Tôi rút tay về: "Không kịp đâu. Em là người xuyên tới đây. Một khi cơ thể suy kiệt đến giới hạn, em sẽ bị đường hầm thời không đưa đi."
Anh ta lập tức nổi giận. "Lại bịa chuyện! Hễ cãi nhau một chút là em lại mang cái cớ đường hầm thời không ra để lừa anh. Bảy năm rồi, có thấy em bị đưa đi bao giờ đâu!"