Lục Cảnh Thâm đổi mệnh cách của tôi với một cô gái mắc bệnh ung/thư, khiến tôi chỉ còn sống được bảy ngày nữa.
Anh ta nắm tay tôi giải thích: "Cô bé ấy còn quá trẻ, anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy ch/ết. Anh chỉ có thể tạm thời đổi mệnh cách của hai người. Sức khỏe em vốn tốt, vẫn còn chịu đựng được. Anh sẽ cố gắng tìm t.h.u.ố.c đặc trị để cứu em."
Tôi rút tay về: "Không kịp đâu. Em là người xuyên tới đây. Một khi cơ thể suy kiệt đến giới hạn, em sẽ bị đường hầm thời không đưa đi."
Anh ta lập tức nổi giận. "Lại bịa chuyện! Hễ cãi nhau một chút là em lại mang cái cớ đường hầm thời không ra để lừa anh. Bảy năm rồi, có thấy em bị đưa đi bao giờ đâu!"
Anh ta bảo tôi đừng làm loạn, hứa trong ba ngày sẽ có tin về t.h.u.ố.c đặc trị.
Ngày đầu tiên, anh ta đưa cô gái ấy đi đăng ký kết hôn, còn ngủ trên chiếc giường cưới của chúng tôi. Tôi ngất xỉu ba lần.
Ngày thứ hai, anh ta đưa cô ấy đi gặp bạn bè để ăn mừng. Còn tôi chảy m.á.u mũi hai mươi bốn lần.
Ngày thứ ba, anh ta đưa cô ấy đến bệnh viện tái khám, còn tôi nằm phòng cấp cứu ngay bên cạnh.
Bảy năm đồng cam cộng khổ, cuối cùng vẫn không bằng nụ cười của một người mới.
Lục Cảnh Thâm, lần này tôi thật sự phải về nhà rồi.
1
Trước cổng nông trường, người ta mang đến 9.999 đóa hồng.
Đám công nhân trầm trồ: "Chị Lâm, Lục tổng đúng là yêu chị quá! Đến cả hôm nay là kỷ niệm bốn năm ngày nông trường khai trương mà anh ấy cũng nhớ."
Lồng n.g.ự.c âm ỉ đau, tôi chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Nếu thật sự yêu tôi, sao anh ta lại không biết từ trước đến nay tôi chưa từng thích hoa tươi.
Điều tôi yêu là những bông lúa vàng trĩu hạt và lương thực đủ để nuôi mọi người ấm no.
Lục Cảnh Thâm gọi điện tới. Giọng anh khàn khàn, nghe như vừa mới thức dậy.
"Vãn Vãn, xin lỗi em. Anh quên mất hôm nay đã là ngày thứ tư. Bên phía t.h.u.ố.c đặc trị vẫn chưa trả lời anh. Em vẫn ổn chứ?"
Nếu tôi nói không ổn, anh ta nhất định sẽ lại mỉa mai, cho rằng tôi chỉ đang giả vờ.
"Vẫn ổn…”
Nghe thấy giọng tôi, anh ta thở phào một hơi. "Em chịu đựng được là tốt rồi. Anh đang họp ở khách sạn cạnh nông trường, hôm nay không về với em được. "
Tôi còn chưa kịp đáp lời, anh ta đã vội cúp máy.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng rên khe khẽ của một người phụ nữ bên cạnh anh ta.
Cách nông trường vài cây số là khách sạn sang trọng nhất thành phố.
Khi tôi đến giao rau củ, mấy nhân viên bếp đang tranh thủ tán gẫu.
"Lục tổng bao trọn cả khách sạn chỉ để tổ chức sinh nhật cho cô Bạch Nhược Tuyết. Thấy chín vạn đóa hồng kia chưa? Đó là lời tỏ tình của Lục tổng dành cho cô Bạch đấy..."
"Còn phải nói! Không nhiều không ít, đúng chín vạn đóa. Nghe nói số hoa bị loại mới đem tặng cho nông trường gần đây..."
"Ơ, cô Lâm chẳng phải là chủ nông trường sao? Cô nhận được hoa chưa? Lục tổng còn nói số hoa thừa ấy có thể mang đi cho gia súc ăn..."
Tôi chỉ mỉm cười gật đầu, nhưng cả người không ngừng run lên.
Tôi kiếm cớ rời đi, loạng choạng bước đến sảnh khách sạn. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được trào ra.
Đúng lúc ấy, phía thang máy ở góc hành lang vang lên giọng của Lục Cảnh Thâm và đám bạn.
"Cảnh Thâm, không ngờ cậu thật sự tìm được cách đổi mệnh. Thế còn Lâm Vãn thì sao? Cô ấy không làm ầm lên à?"
Lục Cảnh Thâm đút hai tay vào túi quần, hờ hững nhướng mày. "Làm ầm? Cô ấy lấy đâu ra tư cách? Không cha không mẹ, nông trường cũng là tôi tặng. Bảy năm nay, mỗi lần cãi nhau cô ấy đều đem chuyện xuyên không hoang đường ra dọa tôi. Kết quả thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn ở lại bên tôi."
Đám bạn anh ta đồng loạt giơ ngón tay cái. "Vẫn là Cảnh Thâm cao tay. Tìm một cô gái mồ côi xinh đẹp, có cãi nhau cũng chẳng có nhà mẹ đẻ chống lưng. Đối phương đến cả chia tay cũng không dám nhắc."
Một người khác khó hiểu hỏi: "Cảnh Thâm, theo tôi biết thì Bạch Nhược Tuyết chỉ cần tiếp tục hóa trị vẫn có thể cầm cự hơn nửa năm. Nhưng đại sư đổi mệnh nói Lâm Vãn chỉ còn chống đỡ được bảy ngày. Sao cậu còn bắt cô ấy chịu đựng?"
Cửa thang máy mở ra, giọng Lục Cảnh Thâm nhỏ dần, nhưng tôi vẫn nghe rõ từng chữ.
Anh ta nói: "Tôi không thể để Nhược Tuyết chịu nỗi đau khi bệnh tình chuyển biến xấu. Còn Lâm Vãn... cô ấy chịu khổ quen rồi, thêm chút nữa cũng chẳng sao. Tôi sẽ nghĩ cách giữ mạng cho cô ấy."
Trong cầu thang bộ, cuối cùng tôi cũng không thể kìm được ngụm m.á.u đang dâng lên nơi cổ họng.
Máu tươi trào khỏi miệng, tôi ngất lịm suốt một đêm.
Ngày thứ năm đã đến.
2
Cơn đau dữ dội đ.á.n.h thức tôi, bên cạnh điện thoại reo liên hồi.
Vừa bắt máy, giọng sốt ruột của Lục Cảnh Thâm đã vang lên.
"Vãn Vãn, mau tới đây!"
Tôi còn tưởng anh ta gặp chuyện.
Không ngờ khi chạy đến, lại thấy Bạch Nhược Tuyết đang nằm trên đùi anh ta, còn anh ta cầm nhiệt kế, cau mày nhìn.
"Ba mươi sáu độ rưỡi!"
Bạch Nhược Tuyết không hề sốt, nhưng cô ta vẫn nức nở.
"Cảnh Thâm, em khó chịu lắm. Bình thường nhiệt độ cơ thể em chỉ có 36,2 độ, chỉ cần cao hơn một chút là chứng tỏ em bị sốt rồi. Hu hu..."
Lục Cảnh Thâm dịu dàng dán miếng hạ sốt lên trán cô ta, rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
"Vãn Vãn, vị đại sư đổi mệnh có để lại một bản ghi chú. Nhược Tuyết bị sốt chứng tỏ mệnh cách đang xảy ra vấn đề."