Ta nghe xong chỉ gật đầu, tiếp tục thu xếp rương hòm.

Nửa tháng nữa, Hoắc Nghiễn sẽ khởi hành về Tây Bắc.

Của hồi môn của ta đã lục tục vận chuyển trước bảy xe.

Tổ mẫu đem toàn bộ của hồi môn năm xưa của bà cho ta.

Đầy đủ ba mươi sáu gánh, còn dán thêm năm nghìn lượng ngân phiếu ép dưới đáy hòm.

Tổ mẫu đứng ở cửa phòng ta, nhìn đầy phòng rương hòm.

“Hi Nguyệt, mỗi tháng đều phải viết thư.”

“Nếu Tĩnh Vương bắt nạt con…”

“Chàng sẽ không đâu.”

Tổ mẫu khựng lại, bỗng cười.

“Phải, nó sẽ không.”

“Người tổ mẫu xem xét thay con, không thể sai được.”

Ta đi tới ôm lấy bà.

Lưng tổ mẫu đã hơi còng, gầy gò, cách lớp áo cũng có thể sờ thấy hình dáng xương sống.

Ta vùi mặt vào hõm vai bà, giọng buồn buồn.

“Tổ mẫu, con sẽ sống thật tốt.”

“Tổ mẫu biết.”

“Con sẽ thường xuyên về thăm người.”

“Nha đầu ngốc, đường đến Tây Bắc xa lắm.”

“Vậy con đón người đến Tây Bắc ở.”

Tổ mẫu bật cười.

Cười đến cả người run lên, thật lâu sau mới dừng lại, vươn tay khẽ vỗ lưng ta.

“Đi đi.”

“Đi sống cuộc đời của chính con.”

11.

Ngày rời kinh, Hoắc Nghiễn tự mình đến phủ đón ta.

Chàng cưỡi một con ngựa đen tuyền, phía sau đi theo một đội thân vệ áo giáp đen, uy phong lẫm liệt dừng trước cổng chính Kỷ phủ.

Ta mặc giá y, trên đầu đội mũ phượng vàng ròng ngậm châu mà chàng nhờ thái phi tìm từ trong cung.

Khăn hỷ phủ mặt, do Tần ma ma đỡ bước qua cửa lớn.

Phụ thân mẫu thân tiễn ở chính đường.

Trong tay mẫu thân nắm khăn, vành mắt hơi đỏ, không biết là thật lòng không nỡ hay làm bộ trước mặt người khác.

Phụ thân chắp tay sau lưng, dặn dò mấy câu: “Hiền tế chăm sóc nhiều hơn.”

Sau đó liền không mở miệng nữa.

Trưởng tỷ đứng bên cạnh mẫu thân, mặc một chiếc áo bối t.ử màu hồng đào, trên mặt mang nụ cười.

Chỉ là nụ cười ấy kém xa trước kia tươi sáng.

“Muội muội lần này đi Tây Bắc, núi cao sông dài, nhất định phải trân trọng.”

Ta cách khăn hỷ, không nhìn rõ vẻ mặt nàng ta.

Chỉ nghe thấy giọng nàng ta giống như bọc một tầng mật, ngọt đến phát ngấy.

“Đa tạ tỷ tỷ.”

“Tỷ tỷ ở kinh thành cũng phải trân trọng.”

Hoắc Nghiễn xoay người xuống ngựa, đi đến trước mặt ta, vươn tay qua.

Bàn tay chàng khô ráo ấm áp, lòng bàn tay có một lớp chai mỏng.

Khi nắm lấy đầu ngón tay ta, chàng hơi siết lại.

“Đi thôi.”

“Chúng ta về nhà.”

Xe ngựa lăn bánh, xuyên qua phố dài, xuyên qua cổng thành, xuyên qua rừng cây ngoại ô đang dần ngả vàng.

Ta vén một góc khăn hỷ, nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe.

Kinh thành càng lúc càng xa, dần dần thu nhỏ thành một vệt xám mờ nơi chân trời.

Gió thu thổi tung một góc rèm xe.

Ta thoáng thấy đường nét sườn mặt chàng.

Xương mày sâu, đường cằm gọn gàng sắc nét, khóe miệng hơi cong lên một độ cong nhỏ.

Ta rút tay về, áp vòng ngọc vào xương cổ tay xoay nửa vòng.

Lạnh lành lạnh.

Nhưng chỗ được lòng bàn tay ủ lấy, dần dần lại ấm lên.

12.

Đến Tây Bắc là nửa tháng sau.

Tĩnh Vương phủ giản dị hơn ta tưởng.

Một tòa nhà ba sân, tiền viện xử lý công vụ, hậu viện để ở, phía sau mở một mảnh vườn.

Trong vườn trồng mấy gốc quế gầy gò và một bụi trúc nửa sống nửa c.h.ế.t.

Hoắc Nghiễn nói cây quế là do chính tay chàng trồng, sống được ba năm, năm nay cuối cùng cũng nở hoa.

Ngày ta chuyển vào, hoa quế vừa vặn nở, cả sân đều là hương thơm thanh ngọt.

Mỗi ngày ta dậy sớm quản lý việc nội phủ, chiều tối tản bộ trong vườn.

Thỉnh thoảng ta may vá y phục cho chàng, hoặc vẽ vài mẫu hoa gửi về kinh cho tổ mẫu xem.

Ngày tháng yên tĩnh như một đầm nước.

Nhưng dưới đáy đầm nước ấy, có dòng nước ấm mảnh nhỏ.

Mỗi ngày chàng hạ trị trở về, trước tiên sẽ đến phòng ta ngồi một lát.

Cũng không nói nhiều, cứ dựa bên cửa sổ uống một chén trà, nhìn ta thêu hoa hoặc xem sổ sách.

Có khi ta ngẩng đầu, sẽ phát hiện chàng đang nhìn ta.

Ánh mắt rơi trên gương mặt ta.

Phát hiện ta nhận ra, chàng liền dời mắt đi, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

Có một lần ta hỏi chàng: “Năm đó vì sao chàng trèo tường vào vườn nhà ta?”

Chàng nghĩ một lúc, rất thành thật đáp: “Bởi vì dáng vẻ nàng một mình nói chuyện với thỏ giống một con mèo nhỏ không ai cần.”

“Cho nên chàng mới đến trêu chọc ta?”

Chàng đặt chén trà xuống, nghiêm túc nhìn ta.

“Ừm.”

“Đã trêu chọc rồi thì không thể bỏ dở nửa chừng.”

Đêm ấy, ta ngồi dưới đèn may áo choàng cho chàng.

May một lúc bỗng bật cười.

Tần ma ma vào thêm trà, thấy ta cười liền hỏi: “Nhị cô nương cười gì vậy?”

Ta nói: “Ta cười mình trước kia ngốc.”

Tần ma ma không hiểu vì sao.

Ta cũng không giải thích thêm.

Trước kia quả thật ngốc.

Cứ tưởng chỉ cần làm đủ tốt, phụ mẫu sẽ nhìn ta thêm một cái.

Cứ tưởng thêu xong của hồi môn của trưởng tỷ, mẫu thân sẽ khen ta một câu.

Cứ tưởng ngày cập kê ăn mặc thỏa đáng hơn chút, sẽ không bị so sánh lép vế.

Thật ra không cần.

Người thật lòng để ý đến ngươi, ngươi không cần làm gì cả, người ấy cũng sẽ giữa sảnh đường đầy khách mà liếc mắt nhìn thấy ngươi.

13.

Mùa xuân năm thứ ba, tổ mẫu bệnh một trận.

Thư do khoái mã đưa đến.

Là Tần ma ma tự tay viết, nói lão phu nhân nhiễm phong hàn, nhiều ngày sốt cao không hạ.

Thái y xem rồi nói không có gì đáng ngại, chỉ là tuổi tác đã cao, hồi phục chậm.

Ngay hôm ấy ta thu dọn hành trang chuẩn bị về kinh.

Hoắc Nghiễn không cản ta, chỉ phái thêm một đội thân vệ, lại để phủ y đi cùng.

“Trên đường chậm một chút, đến nơi thì viết thư.”