1

Khi ta đang buồn chán ở kinh thành, Thái t.ử Tạ Lâm Xuyên lại cho người chở một xe đồ đến phủ Quốc Công. 

Bao gồm tám rương lụa là, bốn hộp châu báu, cùng một con vẹt trắng nhảy nhót tung tăng. Con vẹt bắt chước giọng của hắn, kêu lên: "Minh Sương, gả cho ta." 

Tỷ tỷ Lạc Oản của ta quất mạnh roi xuống bàn, khiến con vẹt sợ hãi rúc vào góc l.ồ.ng. 

Tỷ ấy nhìn chằm chằm vào tấm bái thiếp ép kim tuyến, sắc mặt còn đen hơn cả đáy nồi: "Tạ Lâm Xuyên vẫn chưa bị đ/òn đủ sao?"

Ta nằm bò ra cửa sổ bóc hạt thông, uể oải đáp: "Lần trước ta mới dùng một phần mười sức thôi." 

Tỷ tỷ cười lạnh: "Vậy lần sau dùng hai phần mười. Nếu hắn còn dám chặn xe ngựa của muội, tỷ sẽ thay muội gỡ cả biển hiệu cổng Đông cung xuống." 

Cha bưng chén trà từ thư phòng bước ra, nghe thấy lời này, trán giật giật hai cái. 

Điều khiến người đau đầu nhất đời này, chính là nuôi lớn hai đứa con gái không bao giờ chịu thua thiệt. 

Tỷ tỷ lớn lên ở biên ải, tính tình nóng như lửa; ta học võ từ ngoại tổ phụ, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, nhưng hễ ai đụng đến người của ta, ta sẽ ra tay còn nhanh hơn cả tỷ tỷ.

"Minh Sương." 

Cha đặt một bức thư tới sát tay ta: "Phủ Thái Nguyên Trần... à không, phủ Thái Nguyên Cố Hầu đến cầu thân. Thế t.ử nhà Cố Hầu là Cố Thừa Tuyển, dung mạo đoan chính, gia thế cũng môn đăng hộ đối." 

Ta ngẩng đầu: "Cha định đẩy con đi để trốn Thái t.ử sao?" 

"Gả qua đó chơi hai tháng đi." 

Cha hạ giọng:"Cố Hầu gia là bộ hạ cũ, mấy ngày trước có gửi mật thư cho cha. Ông ấy nghi ngờ con trai mình đã bị đ.á.n.h tráo, trong phủ còn giấu một đường dây liên kết với bè đảng phản nghịch. Ông ấy không dám kinh động người ngoài, muốn mượn chuyện hôn sự của con để nhờ con xem xét giúp."

Tỷ tỷ liền đứng phắt dậy: "Vậy con sẽ đi cùng muội ấy." 

"Con đi để điều tra án hay dỡ Hầu phủ nhà người ta?" 

Cha thở dài: "Thân phận của Minh Sương được che giấu mới dễ làm việc." 

Ta vuốt ve lớp sáp niêm phong trên phong thư. 

Cố Hầu gia năm xưa từng cứu cha ở Bắc địa, sau này vết thương cũ tái phát, quanh năm đóng cửa dưỡng bệnh. Nếu đến cả con trai ruột cũng phải lén lút điều tra, sự tình ắt hẳn không hề nhỏ. 

"Được." 

Ta ném nốt hạt thông cuối cùng vào miệng: "Vừa hay kinh thành cũng quá nhàm chán. Cha, nếu Thái t.ử có hỏi, cứ nói con đã gả đi xa rồi." 

Tỷ tỷ níu tay áo ta: "Kẻ nào dám làm muội chịu ấm ức, cứ ghi nhớ lại. Đợi tỷ qua đó, sẽ đi từng nhà xử lý bọn chúng." 

Ta mỉm cười gật đầu. 

Tỷ ấy không biết rằng, ta chưa bao giờ có thói quen chịu đựng ấm ức hay ghi hận. Bởi vì ta luôn trả đũa ngay tại trận.

2. 

Để vở kịch thêm chân thực, cha mời các bà mối truyền bá "tiếng hiền" của ta từ phố Chu Tước ra tận cổng thành. 

Tin tức bay đến Thái Nguyên, cả nhà Cố phủ đều thở phào nhẹ nhõm. 

Bọn họ đại khái nghĩ rằng, phủ Quốc Công đã gửi đến một con thỏ trắng dễ bề thao túng. 

Ngày đón dâu, Cố Thừa Tuyển không đích thân đến, chỉ phái một gã quản sự mang theo nửa phần nghi trượng. Vừa bước qua cổng chính Hầu phủ, trên đất đã đặt sẵn một chậu lửa, ngọn lửa bốc cao quá đầu gối. 

Một bà t.ử mặc áo bối t.ử màu giả thạch cười nhăn cả mặt: "Thế t.ử gia nói, thiếu phu nhân xuất thân cao quý, càng nên hiểu quy củ của Hầu phủ. Bước qua chậu lửa, xua đi xui xẻo." 

Nha hoàn hồi môn Thanh Mạch tức giận đến đỏ bừng mặt: "Làm gì có chuyện bắt tân nương bước qua chậu lửa từ cổng chính? Đây rõ ràng là sỉ nh/ục người khác!"

Ta hé một góc khăn trùm đầu, nhìn thấy một đám hạ nhân đang đứng hóng hớt cạnh chậu lửa. Cố Thừa Tuyển ngồi ở hành lang cách đó không xa, tay xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. 

Ta hỏi bà t.ử: "Nếu ta không bước qua thì sao?" 

"Vậy xin mời thiếu phu nhân đi cửa ngách. Chỉ là nếu hôn sự này đồn ra ngoài, phủ Quốc Công e rằng cũng mất mặt." 

Ta chậm rãi bước đến trước chậu lửa. 

Khóe miệng Cố Thừa Tuyển hơi nhếch lên. 

Thứ hắn muốn xem, chính là cảnh ta cúi đầu. 

Hắn tưởng rằng phủ Quốc Công dù mạnh đến đâu, cũng sẽ không để con gái mình làm loạn nhà chồng. 

Ta nhấc chiếc hài thêu lên, nhẹ nhàng đá một cái. Chậu đồng bay qua nửa khoảng sân, đập thẳng vào vại hoa sen ngay dưới chân hắn. 

Nước cùng tro than b.ắ.n tung tóe đầy áo bào, mép vại nứt toác như mạng nhện. Cả khoảng sân tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng lửa tàn lép bép. 

Ta giật phăng khăn trùm đầu, mỉm cười nhìn hắn: "Cố thế t.ử, chậu lửa này cháy nhỏ quá, không đủ mừng vui. Ta thay chàng thêm chút tiếng vang." 

Chút ý cười trên mặt Cố Thừa Tuyển hoàn toàn cứng đờ. 

Bà t.ử hét toáng lên: "Làm phản rồi! Thiếu phu nhân sao có thể..." 

Ta xoay người, vỗ một chưởng lên chiếc bàn vuông cạnh bà ta. Mặt bàn nứt toác làm đôi, hoa quả lăn lóc khắp sàn. 

"Có thể nói chuyện đàng hoàng được không?" Ta hỏi: "Hôm nay ta thành thân, không muốn thấy m.á.u." 

Đôi môi bà t.ử run rẩy, quỳ xuống còn nhanh hơn bất kỳ ai.